Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 75

Trong tay cầm cành cây, ai làm không đúng là bị anh quất cho một cái.

Dù không đau lắm, nhưng mặt và tay cũng bị hằn vết đỏ, vừa tê vừa xấu hổ. Mọi người đành nghiêm túc quay lại luyện tập.

Lục Tinh Triệu chắp tay sau lưng, đi một vòng quanh bọn họ, rồi ra hiệu cho hàng tiếp theo lên thay.

“Chuẩn bị, bắn!”

Anh ra lệnh ngắn gọn, vòng ra phía sau. Ánh mắt vừa liếc đã thấy Hoài Lân, Đan Triết và Nghiêm Phi Quang đang ngồi quanh đống lửa, không rõ đang chơi gì.

Nhìn thấy Nghiêm Phi Quang ngồi vào chỗ của mình lúc nãy, còn Hoài Lân thì vừa nói vừa cười với cậu ta… Lục Tinh Triệu lại thất thần.

Và lần này, thất thần hẳn một phút đồng hồ, khiến mấy người đang kéo cung run rẩy gồng mình chịu đựng, chỉ thiếu điều quỳ xuống xin tha.

Cuối cùng, anh lạnh mặt ra lệnh: “Bắn!”

Vút vút vút—năm mũi tên bay đi xiêu vẹo.

Bên đống lửa, Hoài Lân đang thử hỏi Nghiêm Phi Quang: “Anh cũng không xác định được dị năng của mình à?”

Nghiêm Phi Quang lắc đầu, vẫn ôm chặt cây violin, giọng chậm rãi: “Không biết.”

“Anh mất trí tới mức nào thế? Tên tuổi, nghề nghiệp đều không nhớ, còn nhớ được gì không?”

Nghiêm Phi Quang đáp: “Tôi là nghệ sĩ violin, kéo đàn không lấy tiền. Tôi còn nhớ cách chỉnh đàn, bảo dưỡng, kỹ thuật rung dây, tần suất chùi nhựa thông…”

Hoài Lân: “……” Anh chắc không phải violin thành tinh đấy chứ?

Tóm lại, hai dị năng giả này đều không biết rõ khả năng bản thân. May mà có Hoài Lân chịu khó nghiên cứu, chứ không thì cũng không biết phải đợi đến bao giờ họ mới tự nhận ra vấn đề.

Chẳng lẽ dị năng của Nghiêm Phi Quang là ‘thành thạo kỹ năng’? So với năng lực chiến đấu thì nhìn có vẻ yếu… nhưng—đây mới gọi là kim thủ chỉ nè á á á á! Nghĩ tới nghĩ lui, Hoài Lân lại không kìm được nghĩ đến Lục Tinh Triệu.

Sao Lục Tinh Triệu tạo ra được súng mà không tạo được TNT? Nhất định có quy luật gì đó.

Hoài Lân đứng dậy, lại tìm tới Lục Tinh Triệu, định hỏi thử. Lúc này, anh đang làm mẫu cách buông dây chuẩn. Vừa cầm cung kéo nhẹ đã căng, anh điều chỉnh tay và nói: “Nhìn kỹ vào! Ngón trỏ và giữa kẹp mũi tên, ngón áp út cũng phải móc vào dây…”

Hoài Lân cười hỏi: “Anh, anh cũng biết bắn cung à?”

Anh buông dây, quay người đáp: “Cũng tạm. Trước đây huấn luyện khoảng một tháng, chủ yếu để rèn luyện sự tập trung. Dạy bọn họ như vậy là đủ rồi.” Hoài Lân với tay định lấy cây cung, nhưng Lục Tinh Triệu theo phản xạ tránh ra nửa bước. “?” Hoài Lân hơi nghi hoặc ngẩng lên nhìn, cảm giác ánh mắt anh hôm nay có gì đó khác lạ. Anh khẽ ho một tiếng, hơi mất tự nhiên: “Lão Cao nói đúng một điều. Em cũng nên rèn luyện thể lực. Giai đoạn đầu không cần quá nhiều, mỗi ngày chạy một nửa quãng đường cùng bọn anh là được.”

Hoài Lân chớp mắt mấy cái, cười nói: “Nếu giữa đường chạy không nổi, anh cõng em về không?”

“Dĩ nhiên.” Anh không cần suy nghĩ đã trả lời ngay.

Hoài Lân vừa lòng, tay nghịch cây cung phản khúc, lại hỏi: “Cung trong quân đội các anh cũng giống vầy à?”

“Nguyên lý giống nhau, hình thức hơi khác. Anh không rành cung lắm, không như súng. Mấy cây cung này chắc còn dùng lâu, hỏng chỗ nào cũng phải tự sửa…” Anh thở dài, “Đừng nghịch nữa, Hoài Lân, tay em chưa đủ sức, kéo sai sẽ tổn thương cơ.”

“Không sao đâu, để em nghiên cứu cấu tạo xem sao, biết đâu lại sửa được…” Hoài Lân cười, “Súng là từ con số không học mà chế ra được, cung thì cũng làm được chứ sao. Sau này em làm cho anh một bộ: cung phản khúc, súng shotgun, rồi cả bom nữa, đảm bảo ngầu lòi…”

Nói đến đây, cậu bỗng khựng lại, tâm trí bay vút lên mây.

Mỗi lần Hoài Lân đột ngột chuyển hướng suy nghĩ là sẽ thế này, để lại một mình Lục Tinh Triệu đứng bên cạnh không hiểu mô tê gì.

Lần này cũng không đơ quá lâu, Hoài Lân bất chợt kêu lên một tiếng: “Em hiểu rồi! Chính là sự khác biệt giữa biết và không biết!”

Cậu trông như thể trên đầu sáng lên một cái bóng đèn “ting” một phát, cuối cùng cũng thông suốt. Vui vẻ bĩu môi với Lục Tinh Triệu: “Cuối cùng em hiểu rồi nè, moa moa~!”

Bình Luận (0)
Comment