Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 73

Một lúc sau, Hoài Lâm mới nói: “Lâu lắm rồi mới nghe cậu độc miệng sáng tạo đến vậy. Có trò nào khác không?”

Vừa dứt lời, trong xe lại thò ra một cái đầu.

Nghiêm Phi Quang nghiêm túc nói: “Hình như tôi có một cái trò. Đăng một bài được năm xu, tự hỏi tự trả lời được một đồng, tài khoản lớn quảng cáo một bài từ hai ngàn trở lên…”

“Cậu làm gì cũng được hả?! Đến cả nghề này cũng nhận luôn, đồng chí Nghiêm, cậu còn muốn làm bác sĩ đàng hoàng không đấy?” Hoài Lâm đau đầu hỏi, “Mà nói này, cậu vô xe làm gì với Đan Triết thế?”

Nghiêm Phi Quang đáp: “Tôi hình như cũng biết chút ít về bảng năng lượng mặt trời, vào xem giúp cậu ấy mạch điện.”

Hoài Lân thật sự muốn hét lên “Cái gì cũng biết, cậu không bay lên trời luôn đi!” Nghĩ vậy thôi, cậu vẫn nhịn, chỉ nhẹ nhàng nói: “Cậu giỏi thật đấy… Vậy cậu có biết bay không?”

Đôi mắt xanh nhạt của Nghiêm Phi Quang ngẩn ra một lúc, sau đó nghiêm túc gật đầu: “Tôi hình như có bằng phi công.”

Hoài Lân: “……”

Nghiêm Phi Quang lại nói tiếp: “Nhưng cậu nói đúng. Tôi nên nghiêm túc theo đuổi nghề chính của mình — tôi là một nghệ sĩ violin. À phải rồi, cậu có muốn nghe tôi kéo đàn không?”

Hoài Lâm: “……Không cần đâu, cảm ơn! Sau này cũng khỏi hỏi luôn!”

Cậu thầm nghĩ: ╭(╯^╰)╮ Giỏi thì sao chứ, biết parkour, biết khám bệnh, biết điện tử, biết mấy thứ tiếng… là một dị năng giả lợi hại thôi mà… Nhưng anh trai mình chắc chắn còn lợi hại hơn!

Cậu hí hửng quay lại tìm Lục Tinh Triệu, vừa vặn thấy anh đang ngồi bên đống lửa, chuyên chú lau khẩu súng của mình.

Ánh lửa chập chờn, sống mũi cao thẳng và hàng lông mày sắc nét của Lục Tinh Triệu đổ xuống những mảng bóng tối rõ rệt, khiến đường nét gương mặt anh đẹp như tạc tượng .

Hoài Lâm chầm chậm đi tới, ngồi sát bên cạnh, nhìn anh lặp đi lặp lại động tác lau súng, giả vờ hỏi: “Anh này, anh là người dân tộc thiểu số à?”

Lục Tinh Triệu khẽ “ừ” một tiếng: “Khó nói lắm. Hồi nhỏ anh bị nhặt được ở vùng Tây Tạng, không ai nuôi, cứ bị bán đi bán lại nhiều lần, sau đó mới được ba anh mang về nuôi.”

Hoài Lâm duỗi tay sưởi lửa một lúc, rồi phát hiện bên người Lục Tinh Triệu cũng ấm, bèn dịch lại gần, mỉm cười: “Mấy người đó thật không có mắt! Anh em vừa đẹp trai vừa ngầu vừa dễ nhìn vừa mỹ hình, hồi nhỏ chắc chắn là cục cưng siêu cấp luôn!”

Cậu nói một tràng toàn từ đồng nghĩa, Lục Tinh Triệu bật cười: “Không dám nhận đâu. So với Hoài thủ trưởng vừa đẹp trai vừa ngầu vừa dễ nhìn thì anh kém xa.”

Anh suy nghĩ rồi nói thêm: “Hồi nhỏ trông thế nào thì anh cũng không rõ lắm, chỉ nghe kể là ăn khỏe vô cùng… Đi đến đâu ăn đến đó, mấy nhà nhận nuôi đều bị dọa chạy hết.”

Hoài Lâm cười khanh khách: “Ăn nhiều thì mới cao lớn thế này chứ!”

“Ba anh cũng nói vậy.” Lục Tinh Triệu lau xong súng, ngắm sơ qua ống ngắm, tiếp lời, “Ông bảo lúc đó thấy một cục tròn mập mạp, linh cảm cho ông biết thằng nhóc này ăn khỏe, dễ nuôi, đầu cứng, gáy còn cứng hơn xương, chắc chắn là thiên phú làm lính.”

Làm xong việc, Lục Tinh Triệu ngồi yên bên đống lửa, có vẻ cũng lười nhúc nhích.

Hoài Lâm liền bắt đầu táy máy, đặt tay lên vai anh, tựa cằm lên đó, tò mò ngắm nhìn góc nghiêng của anh.

Lục Tinh Triệu hơi mất tự nhiên quay mặt đi, nhưng vai vẫn giữ nguyên không động đậy. Anh khẽ ho một tiếng, nói: “Có gì đâu mà nhìn, cũng như người khác thôi mà, chỉ hai mắt một mũi…”

“Anh à, em thấy anh có hình như cũng dòng máu người Ý đấy!” Hoài Lâm ghé sát tai anh, thì thầm nói khẽ

“Nghe nói Ý toàn mỹ nam, lông mày rậm mắt to. Còn nữa, Ý có mafia đúng không? Mafia bắn súng rất giỏi. Anh nói xem, biết đâu anh là hậu duệ độc đinh của ông trùm mafia nào đó, giống như gia tộc Vongola chẳng hạn…”

Lục Tinh Triệu vừa buồn cười vừa lắc đầu, trêu lại: “Anh thấy em da trắng, mưu mô lại nhiều, không chừng là hồ ly tu thành tinh đấy.”

Hoài Lâm cười đáp: “Không được, thành lập nước rồi thì không cho động vật thành tinh. Mà nói thật, em còn chẳng biết cáo trông thế nào, tiếng kêu ra sao…”

Bình Luận (0)
Comment