Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 67

Hoài Tiểu Ngoan tuy vơ được không ít vật tư, nhưng lại làm mất Nhị Ngoan.

Cậu buồn thiu , để mặc Lục Tinh Triệu dắt ra ngoài, đi được ba bước thì quay đầu nhìn lại một lần, lưu luyến như đưa tiễn người yêu.

Lục Tinh Triệu dỗ dành: “Chuột nhắt ấy mà, có hiếm đâu. Lát nữa anh bắt cho em một con khác.”

Hoài Lâm dựng hết lông lên: “Là chuột hamster! Ham-ster! Nhị Ngoan nhà em không phải là đồ gặm nhấm hạ đẳng kia đâu!”

Lục Tinh Triệu ho khan một tiếng, hơi xấu hổ: “Rồi rồi, hamster. Thế cái giống này sống ở đâu là chủ yếu?”

Hoài Lâm: “Châu Phi. Sa mạc.”

Lục Tinh Triệu: “………………”

Mười giây sau, Lục Tinh Triệu lặng lẽ bế thốc Hoài Lâm lên, quyết đoán chuyển chủ đề: “Mau về thôi, bọn họ chắc sốt ruột lắm rồi.”

Vì lý do an toàn, hai người vẫn chọn đi trên mái nhà. Dưới mặt đất giờ loạn như nồi canh hẹ, nhỡ đâu sau đuôi một chiếc xe hay sau góc tường lại có một con tang thi nhảy ra thì toi.

Đi được nửa đường, Hoài Lâm nghi nghi hỏi: “Anh, anh có nghe thấy tiếng nhạc không?”

Lục Tinh Triệu cũng đã nghe từ lâu, gật đầu đáp: “Không giống âm thanh bên phía Kỷ Thần. Có lẽ khu này còn người ở.”

Hoài Lâm “ồ” một tiếng, trong lòng lờ mờ có cảm giác gì đó quen quen, nhưng lại không thể nói rõ là gì.

Một lúc sau, tiếng nhạc trong gió dường như lớn hơn, hai người đều nghe rõ ràng — là tiếng violin.

Hoài Lâm nhịn không được mà phun tào: “Giờ này còn có tâm tình kéo violin nữa. Nhỡ đâu lũ tang thi nghe thấy vây quanh lại thì sao…”

Lục Tinh Triệu thì mặt mày hơi kỳ quái: “Cái này không phải gọi là tâm tình đâu. Người này kéo bài này…”

Hoài Lâm: “???”

Lục Tinh Triệu: “Nếu anh không nghe nhầm… hình như là Nhị Tuyền Ánh Nguyệt.”

Hoài Lâm nằm bò trên lưng Lục Tinh Triệu, phì cười một tràng dài, nhưng rồi đột nhiên lại thấy bản nhạc kia như đã nghe ở đâu đó rồi… ở đâu nhỉ?

Tai của Lục Tinh Triệu nhạy hơn hẳn, anh đã phân biệt được — bản nhạc kia kéo lên vừa rời rạc vừa khó nghe, chẳng khác gì lấy cưa cưa gỗ.

Nếu nói ở thời mạt thế, một nghệ sĩ đàn violin vẫn có thể nhập tâm sống chết vì nghệ thuật thì đó thật sự là một dạng cao quý, nhưng cái người kéo kiểu cưa cây thế này… thì thấy là sai sai.

Lục Tinh Triệu cười cười: “Sau này nếu có ghé qua cửa hàng nhạc cụ nào, anh sẽ ‘cướp’ một cái violin hay guitar về nghịch thử. Anh không biết kéo nhạc cổ điển, chứ nhạc pop thì còn tàm tạm.”

Đúng lúc ấy, Hoài Lâm bỗng nhiên “á!” một tiếng hét to: “Em nhớ ra rồi! Nhạc pop! Táo Nhỏ!!”

Cậu phấn khích quá, đấm một cái vào lưng Lục Tinh Triệu, reo lên: “Là ‘Táo Nhỏ’ đó!”

Lục Tinh Triệu đoán bừa: “‘Em là trái táo nhỏ bé xinh của anh…’ cái bài đó hả?”

Hoài Lâm ôm cổ anh từ sau lưng, hôn chụt một cái lên vành tai anh rồi phấn khích hét: “Đúng rồi! Dù có yêu em thế nào cũng không bao giờ thấy đủ! Mwah!”

Lục Tinh Triệu: “……”

Anh… anh hơi chịu không nổi rồi đấy, Hoài Tiểu Ngoan em hôn gì đó…

Lục Tinh Triệu còn đang hồn vía phiêu du, Hoài Lâm đã vui đến độ vung chân đạp loạn: “Anh, mình đi tìm cái ông kéo đàn kia đi! Dụ dỗ gạt gẫm thế nào cũng phải kéo vào đội mình! Đó là dị năng giả đó, cực kỳ lợi hại luôn!”

Đây không phải lần đầu Hoài Lâm nhắc đến dị năng giả. Lục Tinh Triệu bán tín bán nghi.

Thủ trưởng đại nhân đã hạ lệnh, nên anh đành cõng Hoài Tiểu Ngoan, rẽ hướng, men theo tiếng nhạc mà đi.

Hai người vòng vèo trong thị trấn vài phút, cũng kéo theo cả bầy tang thi đằng sau. Cuối cùng, họ phát hiện ra người đó đang đứng trên nóc một tòa nhà – hình như là một trạm xá cũ.

Tòa nhà hơi cao, âm thanh violin quả nhiên hấp dẫn không ít tang thi tới, chúng không biết leo cầu thang, chỉ có thể ngẩng đầu đứng vây dưới tầng trệt.

Lục Tinh Triệu thử sức, ôm chặt Hoài Lâm vào lòng, tay còn lại bám vào ống dẫn nước ngoài tường, từ từ leo lên.

Nằm gọn trong lòng Lục Tinh Triệu, Hoài Lâm thấy cực kỳ yên tâm. Cậu vừa nghe tiếng đàn, vừa cảm thấy… thôi anh ơi đừng kéo nữa thì hơn .

Chỉ một lát sau, họ đã lên đến sân thượng.

Chỉ thấy phía trên có một người đàn ông trẻ, tóc vàng mắt xanh, cao lớn, đầu bù tóc rối, mặc áo phông phối với áo vest, đang ôm một cây violin kéo từng nhát —— đúng vậy, kéo y như đang chơi nhị hồ!

Xem ra không chỉ là người mới học, mà còn là loại tay mơ mò bừa!

Lục Tinh Triệu và Hoài Lâm đứng trước mặt hắn mà hắn không phản ứng gì, vẫn tự mình chìm đắm trong bản nhạc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt, thi thoảng còn đưa tay lật trang nhạc.

Bình Luận (0)
Comment