Khả năng cách âm của gara cũng khá ổn, mấy con tang thi lác đác lang thang ngoài biệt thự tạm thời vẫn chưa phát hiện ra bên trong còn có hai người sống.
Hoài Lâm thở hồng hộc vì mệt, cuối cùng cũng chất được gần hết đồ đạc lên xe, nhét đầy cả khoang sau lẫn hàng ghế sau.
Lúc này đã là mười một rưỡi trưa, Hoài Lâm liếc nhìn đồng hồ, rồi quay lại phòng nhận phát hàng – nơi cậu đặt Lục Tinh Triệu nằm nghỉ.
Vừa mở cửa bước vào, đã thấy Lục Tinh Triệu nửa ngồi dậy, đang tự mình bưng bát sữa yến mạch, ngửa đầu đổ thẳng vào miệng —— chẳng giống người đang uống chất lỏng tí nào, trông chẳng khác nào đang đổ nước vào ống, ừng ực một cái là sạch sành sanh.
Chưa đến ba giây, bát đã đặt xuống, sạch trơn như mới.
Hoài Lâm: “……”
Tuy từng được chứng kiến khả năng ăn uống siêu phàm này, nhưng giờ nhìn lại vẫn thấy thật… đúng là ngước nhìn như núi cao mà.
Lục Tinh Triệu cũng không ngờ Hoài Lâm lại vào đúng lúc này, động tác đặt bát xuống liền giống như bị điện giật, rụt tay lại, nắm tay đặt trước miệng khẽ ho khan một tiếng, mặt không biểu cảm nói:
“Vẫn chưa cảm ơn cậu vì đã cứu tôi. Tôi là Lục Tinh Triệu.”
Hoài Lâm chớp mắt mấy cái, ánh mắt khẽ dừng ở vết thương nơi bụng anh:
“Vết thương của anh ổn chưa?”
Lục Tinh Triệu: “Ừm, không còn gì đáng ngại.”
Vết thương ở bụng anh đã bắt đầu liền da. Một vết thương chí mạng mà hồi phục nhanh đến mức này, tuyệt đối không phải chuyện có thể lý giải bằng lẽ thường —— Hoài Lâm biết rõ cơ thể dị năng giả có gì khác biệt, nhưng bản thân Lục Tinh Triệu vẫn còn đầy lo lắng. Tuy vậy, anh nhanh chóng khống chế tâm trạng ấy lại.
Hoài Lâm: “Cái đó…”
Lục Tinh Triệu: “Cậu…”
Hai người đồng thời im bặt, nhìn nhau mấy giây. Hoài Lâm nghiêng đầu hỏi:
“Anh định nói gì vậy?”
Lục Tinh Triệu hơi ngập ngừng:
“Xin lỗi, cậu… cậu bị tuột dây giày rồi.”
Hoài Lâm cúi xuống nhìn, “Á” một tiếng, vội vàng ngồi xổm xuống buộc lại dây —— cái dây giày này đã bung ra suốt hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng buộc xong rồi!
Một người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nào đó, rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Đợi Hoài Lâm đứng dậy, hai người lại nhìn nhau thêm một lát, Lục Tinh Triệu hỏi:
“Lúc nãy cậu định nói gì?”
Hoài Lâm vừa định mở miệng, thì đột nhiên — cả hai đồng loạt nghe thấy một tiếng “rầm” lớn vang lên từ cửa gara.
Sắc mặt cả hai đồng loạt thay đổi. Lục Tinh Triệu vừa đưa tay về phía sau, đặt lên chuôi quân đao đeo sau lưng, thì Hoài Lâm đã khẽ nói:
“Cửa bên đó chắc không phá được đâu, nhưng tiếng động quá lớn.”
Có lẽ một con tang thi nào đó bên ngoài đã ngửi thấy được mùi sinh vật sống loáng thoáng trong không khí, hưng phấn mà lao vào đập cửa gara, hoặc cào vài cái, phát ra âm thanh va chạm vang dội.
Mấy con tang thi lẻ tẻ lang thang gần đó lập tức bị tiếng động ấy thu hút, trong cổ họng phát ra tiếng rít đặc trưng, dần dần bắt đầu bao vây quanh khu biệt thự.
Nguyên tắc “thiểu năng” của lũ tang thi:
Khi nhìn thấy hoặc ngửi được hơi người sống, lập tức lao thẳng đến. Tốc độ tương đương chạy nước rút 100m.
Trong điều kiện không vi phạm nguyên tắc số một, sẽ ưu tiên đi về phía có âm thanh — hoặc âm thanh lớn nhất.
Trong điều kiện không vi phạm nguyên tắc số một và hai, sẽ đi lang thang không mục đích, tốc độ chỉ như đang dạo chơi. Trong quá trình đó, nếu bắt gặp tang thi khác, sẽ có xu hướng tụ tập lại thành bầy.
Ngoài ra, tang thi còn có khả năng phát ra tiếng gào rú đặc biệt khi phát hiện ra con người, nhằm lôi kéo thêm đồng bọn đến cùng vây công.
Hiện tại chính là trường hợp như vậy. Nếu không nhanh chóng xử lý nguồn âm, cả khu biệt thự này có nguy cơ bị lũ tang thi kéo đến kín đặc.
Hai người cẩn thận lên tầng hai, ghé vào cửa sổ nhìn xuống, thấy phía dưới đã có khoảng bốn con tang thi bị hấp dẫn tới, đang lượn lờ quanh cửa gara.
Lông mày Lục Tinh Triệu nhíu lại thành hình chữ xuyên (川), một tay siết chặt chuôi đao sau lưng, tay kia chỉ vào khung cửa sổ, rồi giơ hai ngón tay ra lắc lắc, ra hiệu muốn trèo xuống.
Hoài Lâm lập tức đưa tay ra, nắm lấy hai ngón tay ấy, không cho anh trèo xuống nữa.
Lục Tinh Triệu: “?”
Hoài Lâm chỉ vào vết thương nơi bụng anh, rồi siết chặt tay anh thêm chút nữa, ý là — tuyệt đối không cho anh xuống một mình giải quyết.
Lục Tinh Triệu: “……”
Tuy đã hiểu ý cậu, nhưng… tư thế này sao mà nhìn… đáng yêu thế chứ.