Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 56

Hoài Lâm không trả lời.

Đối phương lại gửi liên tục:

【Tiểu Quái?】 【Cậu đang ở đâu? Sao không đợi tôi tới đón?】 【Bây giờ cậu có an toàn không?】 【Nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt, cha nuôi giờ không thể ra ngoài tìm con được.】

Không lâu sau, khi xe bắt đầu lăn bánh, vạch sóng cuối cùng cũng biến mất.

Hoài Lâm thở dài một hơi, cuối cùng đặt chiếc điện thoại vẫn nắm trong tay xuống, như lẩm bẩm với chính mình: “Thôi vậy, cũng tốt… Tốt nhất là cứ tưởng mình chết rồi đi, như thế sẽ không cố tìm mãi…”

Một lúc sau, Hoài Lâm mở cửa sổ xe, nhìn thấy đám đàn ông ngoài kia đang vã mồ hôi như mưa, kéo chiếc xe lết từng bước một.

Cảnh tượng ấy vừa buồn cười đến lạ, lại phảng phất khí thế đồng cam cộng khổ . Hoài Lâm vẫy tay, Lục Tinh Triệu ở đằng xa thấy liền lập tức chạy lại.

“Anh, thật sự bắt họ kéo xe suốt dọc đường đấy à…” Hoài Lâm cười cười, “Thực ra mình đâu có thiếu xăng đến mức ấy, mà dù không thiếu thời gian, cũng đâu cần liều mạng thế.”

Lục Tinh Triệu lau mồ hôi, cười nói: “Không sao, lần đầu huấn luyện mà vắt kiệt sức luôn thì càng tốt, về sau dễ thích nghi hơn, còn luyện được siêu hồi phục cơ bắp nữa. Bây giờ kéo xe là cách hao thể lực nhanh nhất, đảm bảo tụi nó khỏi nghĩ linh tinh. Lát nữa anh lên lái chiếc kia, tìm được trạm xăng là ổn.”

Quả thật anh rất có kinh nghiệm trong khoản này, Hoài Lâm cũng nhìn ra.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Tinh Triệu lấp lánh như đang cười, đứng cạnh cửa sổ xe mà nhìn Hoài Lâm bằng ánh mắt dịu dàng, cả người toát ra một loại khí chất đàn ông đặc biệt vây lấy đối phương.

Hoài Lâm bị nhìn đến đỏ mặt, bối rối luống cuống kéo cửa sổ xe lên.

“?” Lục Tinh Triệu chớp mắt, ngay sau đó đối diện là tấm kính bóng loáng, nhất thời ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Nhưng chưa được bao lâu, Hoài Lâm lại hạ cửa kính xuống, chìa ra một cái bát nhỏ, cười nói: “Anh, ăn cái này đi, ngọt lắm đó.”

Lục Tinh Triệu đón lấy bát nhỏ, nhìn thấy gò má Hoài Lâm đỏ bừng, còn chưa kịp nhìn kỹ thì cửa sổ đã kít một tiếng đóng lại.

Bát nhỏ bên trong là sữa lắc, có hai lát chanh cắt hình nan quạt, trông cực kỳ xinh xắn dễ thương, nhìn phát biết ngay là sản phẩm thủ công của “đại thần handmade” Hoài Lâm.

“Giờ mà còn có đá lạnh…” Lục Tinh Triệu không nhịn được bật cười, nghĩ bụng: Không biết cậu ta làm kiểu gì, nhưng Hoài Lâm luôn có cách mà.

Anh hoàn toàn tin tưởng cậu, vừa mở miệng uống một ngụm, toàn thân lập tức thấy lỗ chân lông như bung ra, cái cảm giác nóng nực khi chạy xe cả buổi bị xoa dịu hết, hơn nữa còn có một thứ ngọt ngào lăn tăn trong lòng dâng lên.

“Lát chanh này sao lại ngọt thật chứ…”

Bên trong xe.

Hoài Lâm quan sát một hồi, rồi viết vào sổ tay: 【Dị năng có tác dụng với quả chanh.】

Nghĩ nghĩ, lại vẽ thêm ba dấu chấm hỏi to đùng.

Thật sự không hiểu được, sao chanh có thể biến ngọt, mà thuốc súng đen lại không thể thành TNT?

Hoài Lâm vừa gặm bút vừa ngẫm nghĩ, bên cạnh Đan Triết uể oải nói: “Cậu vất vả dùng diêm tiêu làm đá nửa ngày, chỉ để cho anh ta ăn một bát kem hả?”

Hoài Lâm buông cái bút tội nghiệp ra, cười tít mắt: “Ừ đó, anh có ăn không?”

Đan Triết nhìn nụ cười ngây thơ thuần khiết của Hoài Lâm, nghẹn lời mất mấy giây, cuối cùng đành thua trận: “Lấy chút nếm thử.”

Thế là Hoài Lâm đưa anh một chút, chỉ có một lát chanh.

Không có thìa, Đan Triết học theo Lục Tinh Triệu, dốc cả bát vào miệng, mắt lập tức nheo lại vì mát lạnh, rồi bắt đầu nhai chanh.

“……?……??……?!!!!”

Chua méo cả mồm.

Một lúc sau, Đan Triết tu hết nửa chai nước, mặt tái mét, lè lưỡi ra ngoài cửa sổ như con mèo thiếu canxi.

Ghế sau, Cao lão đại đang được cố định tay gãy, mơ màng tỉnh lại hỏi: “Làm… làm gì đấy?”

“……Ăn kem.” Đan Triết lạnh như băng đáp.

Cao lão đại chớp chớp mắt mấy cái, tỉnh hẳn, mặt dày nói: “Ê, tôi là thương binh đấy, còn phần nào không?”

Đan Triết liếc cái bình làm đá, múc hết chỗ còn lại đổ sạch vào ly nhựa dùng một lần, rồi trở tay tạt thẳng vô mồm ông ta.

“…………?!!!!!”

Không lâu sau, lại thêm một người chua đến méo xệch.

Dù thế Cao lão đại vẫn cứng miệng: “Tiểu mía nhỏ làm ra… đúng là, xời, mẹ nó… ‘ngọt’ thật đấy! Mẹ kiếp.”

“Chẳng để lại tí nào hết…” Người làm ra đống đá Hoài Lâm thì chưa kịp ăn miếng nào, có chút thèm thuồng chu môi, rồi duỗi tay ra sục sạo trong thùng nguyên liệu, mò được một túi đường trắng.

Bỗng nhiên, tay cậu cứng lại.

“WA A A A A A— Cái gì vậy đó trời!”

Hoài Lâm hét toáng lên, rụt tay lại, hoảng hốt lật tung túi đường ra xem.

Chỉ thấy một cái mũi hồng nhạt lú ra ngửi ngửi, rồi một con chuột hamster tuyết trắng vô tội chui ra khỏi túi.

Hoài Lâm: “……”

Đan Triết: “……Tôi [beep——]! Chuột! Đập chết nó đập chết nó đập chết nó——”

Hai trí thức cao quý điềm đạm lập tức nổ tung, lộn xộn hoảng loạn, Đan Triết vớ lấy tấm mạch điện tử bên cạnh không nghĩ ngợi vung lên đập tới.

Bình Luận (0)
Comment