Triệu tạo ra cái gì khác nhỉ? Không làm được, hay là chưa từng nghĩ tới? Có đạn thì nhất định cũng có thuốc nổ, mà đã có thuốc nổ… thì làm bom được không?
“Khoan đã, anh ơi, hồi trước em có làm ba quả thuốc nổ…” Hoài Lâm hớn hở thử thăm dò, “T.N.T nguyên chất nha, ba ký lô luôn đó, đảm bảo nổ phát là cả cái nơi này bay màu!”
Lục Tinh Triệu trợn mắt chấm hỏi: “Cái… cái chỗ này có nguyên liệu để làm mấy thứ thuốc nổ cấp cao đó thật á?!”
“Chưng cất phân ly các kiểu, nói chung là thế này thế này thế kia thế kia, em làm được hết!” Hoài Lâm tranh thủ bắt nạt người ta không hiểu hóa học, bịa tùm lum, “Đợi em tí, em lấy đồ xuống… mình có thể thử một phát luôn!”
Thử một phát thì tốt quá rồi, có mất cũng không xót.
Nếu ngay cả thuốc nổ mà Lục Tinh Triệu cũng dùng được, thì chắc mấy loại thuốc thần kỳ khác cũng chẳng thành vấn đề? Tiến thêm bước nữa, biết đâu cọp với sư tử kiểu vũ khí sinh học cũng được luôn ấy chứ?
Hoài Lâm hoàn toàn quên luôn mình ra đây làm gì, phấn khích bò ngược lại tầng trên, hô: “Đan Triết đâu rồi? Em cần ảnh giúp một tay…”
“Đan Triết đi cái trạm gì đó rồi.” Lục Tinh Triệu đáp.
Hoài Lâm ôm ba quả thuốc nổ, lại chạy vội về phía trạm căn cứ thông nhau kia.
Cái trạm này nằm ở góc sân, bên ngoài có nửa vòng tường thấp chắn người. Lúc này cổng sắt mở toang, không biết Đan Triết đang nghịch gì trong đó.
Hoài Lâm sợ có dòng điện ảnh hưởng, bèn hí hửng để thuốc nổ ngoài cửa, rồi chạy vào gọi: “Đan Triết Đan Triết, anh biết đo sức nổ không? Mình nghĩ cách khoanh vùng, thử phát cho máu…”
Cậu đang nói giữa chừng thì bỗng nghẹn họng.
Vì cậu thấy... người mà mới nửa ngày trước còn sinh tử khó phân – Lão Đại – lại xuất hiện trong đó, một tay máu me đầm đìa buông thõng bên người, tay còn lại thì giương súng chĩa thẳng vào Đan Triết.
Thấy Hoài Lâm xông vào, trên mặt Lão Đại hiện lên một nụ cười méo mó: “Tốt quá ha, thằng nhãi con, không ngờ mày giỏi lừa người như vậy?!”
Hắn xoay súng, chĩa thẳng vào Hoài Lâm.
Trong tích tắc ấy, trong đầu Hoài Lâm lóe lên hàng trăm hàng ngàn suy nghĩ, lưỡi kiếm giấu trong tay áo khẽ trồi ra mũi nhọn sắc lẹm, vừa chuẩn bị lao lên đâm thẳng dao độc vào người hắn, vừa làm ra vẻ mặt sợ hãi giả vờ: “Lão… Lão Đại, anh… anh quay về hồi nào vậy…”
“Lão tử… bò về đó!!” Lão Đại tức đến run tay cầm súng, gào lên: “Tụi mày giỏi thật! Lừa tao đến thân bại danh liệt, bị người truy đuổi như chó, suýt nữa mất mạng, quay về đến huynh đệ cũng không giữ được! Giờ thì sao? Rơi vào tay tao rồi chứ gì?! Hả?!”
Hắn thở hổn hển, mắt đỏ lừ như thú điên, găm thẳng vào Hoài Lâm.
Đột nhiên, hắn bóp cò.
Hoài Lâm bật dậy từ thế đứng yên, vừa kịp lao được chưa đầy một mét, thì trước mặt đã bay đến một viên đạn đường kính chưa tới một phân.
Trong chớp mắt ngắn ngủi, chưa ai kịp phản ứng, chỉ nghe “đang đang” hai tiếng vang lên ở khung cửa sổ bên cạnh.
Một viên đạn mảnh hơn nữa bật hai lần giữa song sắt, rồi va trúng viên đạn súng ngắn đang bay giữa không trung.
Không có tiếng chạm nhau nào, hai viên đạn đồng thời chệch hướng bay mất.
Tất cả đều trợn mắt há hốc mồm.
Tay của Lão Đại vừa mới bóp cò lần nữa, thì bỗng nghe một tiếng quát vang trời: “Đứa nào dám——!!”
Ầm một tiếng, khung sắt cửa sổ bị một luồng sức mạnh vô danh đập nát thành vô số thanh sắt vụn, văng tung tóe ra ngoài.
Lục Tinh Triệu từ bên ngoài phóng vọt vào, đồng thời hất mạnh khẩu tiểu liên trong tay ném thẳng vào ngực Lão Đại.
Lão Đại phát ra một tiếng rên đau đớn, mặt tái mét, lảo đảo lùi lại cả mét, tay trái ôm tay phải, lại chĩa súng về phía Lục Tinh Triệu.
“Tìm chết!”
Lục Tinh Triệu gầm lên, người đột ngột hạ thấp, như bóng ma luồn qua đường bay của viên đạn, xoay người một cái trên tường, quét một cú chân vòng cung thẳng vào cổ Lão Đại.
Lão Đại chỉ vừa kịp giơ cùi chỏ lên, liền nghe “rắc” một tiếng trầm đục, Lục Tinh Triệu đá luôn cả xương tay hắn vỡ vụn, đà đánh chỉ giảm đi chút ít, liền tiện thể đập luôn vào bên cổ.
Lão Đại không rên được tiếng nào, trực tiếp ngất tại chỗ.
Đan Triết chưa từng thấy Lục Tinh Triệu phát uy, ngây ra như phỗng: “Hoài… Hoài Lâm, em đâu có nói anh mày là người máy biến hình đâu… hả?”
Hoài Lâm nuốt nước miếng: “Em cũng… mới biết thôi…”
Nói chưa dứt lời, vẻ hung tợn trên mặt Lục Tinh Triệu đã biến mất, lại trở về làm anh tdịu dàng ngày nào, quay sang hỏi: “Không bị thương chứ, Hoài Lâm?”
Hoài Lâm lắc đầu.
Lục Tinh Triệu thở phào: “May mà giờ nhìn thấy được sau tường, còn thấy được cả đường bay đạn bật góc, không thì lần này nguy to thật rồi. Hai đứa cầm súng ở lại đây, đừng đi đâu.”
Lục Tinh Triệu đầy vẻ tự trách, cảm thấy việc không phát hiện Lão Đại lén quay lại là lỗi của mình, nghiêm túc kiểm điểm: “Tại anh không tốt. Anh đi giải quyết nốt đám còn lại, tối nay tự phạt chạy mười cây, hai trăm cái squat với một nghìn cái nhảy ếch.”
Nói rồi, anh nhấc tiểu liên lên vai, túm cổ chân Lão Đại, lôi xềnh xệch đi như bao tải.
Ngay khoảnh khắc xoay người, sát khí lại bùng lên, như A Tu La tái thế.
Hoài Lâm ở phía sau lí nhí: “Anh… mấy người bị bắt có khi bị thả rồi, anh cẩn thận nhé…”
Lục Tinh Triệu quay đầu lại, cười hiền hòa: “Ừ, biết rồi. Hai đứa ở đây, không sao đâu, lát anh quay lại.”
Anh xoay người, sát khí lại bốc lên ngùn ngụt, nguyên cái bóng lưng phủ đầy khí thế đáng sợ, sải bước rời khỏi căn phòng.