Đối mặt với gương mặt nghiêm túc tới mức làm người ta muốn bật khóc này, Lục Tinh Triệu: “……?!”
Anh đâu chỉ là tin, mà còn bị dọa muốn sốc não. Trong đầu thầm nghĩ: Chết rồi, lúc nãy mình có lỡ nghi ngờ một chút, có làm cậu ấy tổn thương không ta? Ai da, là lỗi của mình, không nghĩ kỹ… Nhưng mà nếu nghĩ lại thì, biết đâu… thật sự có xác suất một phần vạn… một phần mười vạn… cũng nên…
Lục Tinh Triệu giơ tay: “Không cần nói nữa, Hoài Lâm, anh đi xem với em.”
Hoài Lâm trong lòng thở dài: Ôi cái dị năng này xài thiệt khổ… phải để người ta tin trước thì mới triệu ra được đồ thật…
Cậu mở to mắt, thành khẩn không gì sánh được: “Biết đâu là có một khẩu súng trôi dạt ra ngoài, bị tổ chức phản động nào đó giấu trong vùng quê này? Hoặc lúc vận chuyển bị ai đó ăn cắp chẳng hạn? Em cũng không biết rõ lắm, nhưng thật sự em có thấy!”
Lục Tinh Triệu gật đầu nghiêm túc, đi theo cậu dưới cơn mưa nhẹ, lát sau hai người đến cái kho đơn sơ.
Hoài Lâm trong lòng cũng hơi căng thẳng , liền bước nhanh dẫn đường, vừa đi vừa nhắc: “Em nhớ là để ở góc kia, đặt nằm ngang, bên cạnh còn có hai cái băng đạn nữa…”
Cậu miêu tả cực kỳ chi tiết, sợ Lục Tinh Triệu tưởng tượng không nổi.
Sau đó cậu thấy… trong góc có hai tia sáng bạc mảnh như sợi tóc.
Hoài Lâm: “……”
Đây là lần đầu tiên cậu thấy dị năng của Lục Tinh Triệu vận hành.
Hai sợi sáng kia như chỉ bạc, lại như hai con cá nhỏ sống động, lượn qua lượn lại trong không trung, xoắn xuýt dệt thành một cây súng ba chiều màu bạc, “soẹt” một cái rồi tắt ngấm.
Ánh sáng tan biến, là có thể thấy rõ cây súng với chất liệu thật, màu sắc thật. Trên nòng súng còn ngầu lòi khắc hai con số: 74.
Lục Tinh Triệu đi phía sau Hoài Lâm, thấy cậu dừng chân, không hiểu chuyện gì. Anh bước vào kho, vừa nhìn liền thấy cây súng nằm yên ở góc.
Anh bước nhanh tới nhấc súng lên, nghi hoặc: “Đúng là MG-3200 thật! Sao lại thế này… chẳng lẽ đúng là lúc vận chuyển bị đánh cắp…”
Anh cầm súng thành thạo, liếc qua thước ngắm, lật qua lật lại kiểm tra, bỗng sờ thấy hai con số khắc trên thân súng, càng thêm hoang mang: “Sao lại có mã hiệu anh từng khắc ở đây? Đây là… khẩu súng từng cấp cho anh mà?!”
Hoài Lâm nuốt nước bọt, nhìn Lục Tinh Triệu đang kiểm tra cây súng tiểu liên của anh, trong bụng thầm rủa: May mà là mình, may mà mình đã mở khóa kỹ năng “chém gió”, chứ đổi người khác đến, chắc cũng đơ ra chả biết giúp thế quái nào với cái dị năng này…
“Anh ơi, khẩu súng này ban đầu anh cất ở đâu vậy?” Hoài Lâm hỏi.
Lục Tinh Triệu đáp: “Sau khi về nước thì gần như không dùng tới nữa, hồi đó chỉ được mang theo một khẩu súng ngắn thôi. Thứ này chắc là bị niêm vào kho quân dụng rồi… Lạ thật đấy…”
“Anh xem, vẫn có khả năng là bị ai đó trộm ra ngoài lắm chứ!” Hoài Lâm dè dặt thăm dò, “Biết đâu là anh thức tỉnh được năng lực gì kỳ lạ, kiểu như dịch chuyển tức thời rồi búng phát cái là nó đến bên cạnh anh luôn ấy?”
Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười: “Lại bắt đầu nghĩ lung tung rồi!”
“Không hề lung tung nha! Anh nhìn lại xem, bây giờ tầm nhìn của anh đâu có phải hình nón gì đâu, cả cái tầm nhìn hình cầu này còn chẳng khoa học chút nào—nói không chừng thật sự còn năng lực khác đang âm thầm tiến hóa rồi thì sao?” Hoài Lâm tiếp tục dụ dỗ, giọng đầy thuyết phục.
Lục Tinh Triệu trầm ngâm chốc lát, hình như cũng bắt đầu hơi không chắc nữa: “Ý em là, đây là một dạng tiến hóa, hoặc biến dị? Thực ra anh cũng không cảm thấy gì lắm, chỉ là…”
Anh còn đang chìm trong suy nghĩ thì khẩu súng trong tay hình như vì bị “lơ đẹp” mà bắt đầu từ từ trở nên trong suốt.
Hoài Lâm mừng rỡ kêu to: “Anh ơi nhìn kìa nhìn kìa! Nó đang biến mất rồi này! Thật sự là dị năng đó——”
Lời còn chưa dứt, Lục Tinh Triệu cúi đầu liếc nhìn, cái súng vèo một cái lại hoàn toàn thực thể hóa.
Hoài Lâm: “……”
Má ơi cái dị năng chết tiệt này! “Hàng chuyển phát nhà mình” vừa tin là thấy, không tin là tàng hình! Vậy vậy vậy làm sao chứng minh được thật sự có gì mờ ám đây?!
Hoài Lâm tức đến mức phồng má như cá nóc, ấm ức nghĩ nửa ngày, đột nhiên lẩm bẩm: “Anh à, sao anh lại mê duy vật thế chứ! Khoa học cũng là thứ có thể bị phủ định mà, biết đâu một ngày đẹp trời nào đó bị lật đổ hết thì sao!”
Lục Tinh Triệu đã bắt đầu tháo súng ra kiểm tra, nghe vậy liền bật cười: “Nói ra thì dài, lúc nhỏ tuy anh học không quá giỏi, nhưng có một ông già suốt ngày lải nhải bên tai… muốn không duy vật cũng khó.”
Hoài Lâm vừa nghe kiểu mở đầu này, lập tức nghiêm túc hẳn lên.
Chuyện là, cách đây tầm hai chục năm.
Lục Tinh Triệu vốn là một đứa trẻ mồ côi, được một gia đình quân nhân nhận nuôi. Hồi còn bé tí thì không có ba không có mẹ, đến năm năm sáu tuổi thì có được một ông bố, vẫn không có mẹ, nhưng cuộc sống thì khá hơn thấy rõ.