Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 45

Chiều tối ngày 27 tháng 12, cơn mưa như trút nước khiến người ta tạm quên rằng đêm vẫn chưa buông xuống.

Hoài Lân đang ngồi trong nhà, cẩn thận đổ thuốc nổ vào từng cái bình giữ nhiệt, tổng cộng làm được ba quả. Một trong số đó, cậu dán vào miệng bình một con chip hẹn giờ bằng keo, cẩn thận nối vào mạch điện, kiểm tra lần cuối rồi mới xếp gọn lại.

“Tạp chất hơi nhiều, chắc nổ không chết ai đâu.” Hoài Lân đánh giá dựa trên kinh nghiệm trước kia, “Dùng để phá cửa hay chặn đường thì còn tạm được.”

Lục ca, giờ là tù binh, ngồi đối diện hỗ trợ cậu, vừa làm vừa len lén nhìn ba quả bom, mặt đầy kính nể: “Tôi tưởng cậu lấy mấy nguyên liệu này để làm đạn cơ.”

Hoài Lân cười đáp: “Ca tôi tỉnh rồi, giờ cần gì tới đạn. Về sau người dùng súng nhiều thì tính tiếp.”

Lục ca tròn mắt, trong đầu chỉ có một câu hỏi: Tại sao Lục Tinh Triệu dùng súng thì lại không cần đạn?

Chưa kịp hỏi thì đã nghe Hoài Lân bỗng nói: “À, đường này ngọt ghê.” – rồi chìa tay quẹt một ít đường trắng l**m thử.

“...Tôi tưởng cái đó cậu định dùng làm thuốc nổ luôn cơ.”

“Ừ, đúng là nguyên liệu tốt để cháy, nhưng muốn làm nổ bằng đường thì còn thiếu vài thứ nữa.” Hoài Lân nhíu mày nghĩ một lúc, rồi lẩm bẩm: “Không nhớ ra nổi, chắc phải lục sách lại coi.”

Lục ca: “......”

Trước lúc rời nhà, Hoài Lân có mang theo một đống sách hữu dụng từ kệ sách nhà mình, giờ vẫn còn nhét trong va-li hành lý.

Cậu xuống lầu để tìm va-li, không ngờ lại đụng phải Đan Triết đang từ ngoài xông vào, phấn khích hết cỡ.

“Sao vậy, có chuyện gì?!” Hoài Lân bị dọa cho giật cả mình.

Đan Triết ướt nhẹp cả người, tay ôm cái điện thoại Tàu dỏm tịch thu từ người Lục Lục, reo lên: “Ở đây có trạm phát sóng! Cuối năm ngoái có người tới đây dựng trạm phát, nó vẫn còn hoạt động!”

Trạm phát sóng tức là vùng phủ sóng. Tức là chỉ cần lại gần là sóng mạnh lên. Mà sóng mạnh... tức là... có thể lên mạng, kết nối lại với bên ngoài!

“Thật á?!” Hoài Lân mừng quýnh, giật lấy cái máy kia xem thử, “Má, điện thoại hãng gì mà mạnh dữ vậy?”

Nhãn hiệu... chắc là loại nội địa vớ vẩn nào đấy, nghe tên cũng chưa từng nghe qua.

Đan Triết nói: “Cậu không hiểu rồi, mấy loại điện thoại Tàu nhái này á, loa to sóng mạnh, nhìn thôi cũng thấy hiện đại. Thực ra là mấy hãng đó chẳng thèm quan tâm đến chỉ số bức xạ, mạch điện làm được cỡ nào là nó dọng tới cỡ đó luôn, bắt sóng thì phải nói là vô địch thiên hạ…”

Khóe miệng Hoài Lân giật giật: “Mấy cái điện thoại của hãng đen làm ra, vậy mà lại thành cứu tinh cho tụi mình rồi.”

“Cho tôi mượn hộp đồ nghề với,” Đan Triết nói, “Tôi sửa nó một chút cho công suất mạnh hơn, hoặc đợi hết mưa rồi thử lại. Sóng chắc chắn là có.”

Nói rồi anh ta ôm luôn hộp đồ nghề của Hoài Lân, vừa cầm cái điện thoại Tàu vừa hào hứng chạy mất.

Hoài Lân cũng vui lây được một lúc, rồi lại chạy ra ngoài tìm va-li của mình. Ai ngờ vừa ló đầu nhìn ra ngoài thì đã thấy Lục Tinh Triệu.

Lục Tinh Triệu đang đứng dưới một gốc đa khổng lồ, vừa tránh mưa vừa… tập squat.

Không biết là đã squat bao lâu, trên vai ướt mèm nước mưa, cả người đờ ra như tượng, cứ đều đặn xuống rồi lên, xuống rồi lên...

Hoài Lân quên béng mất mình đang định làm gì, nhìn một lúc rồi mới hét với ra: “Ca ơi, anh làm gì thế?”

Lục Tinh Triệu lau mặt, bước lại gần một chút, nói: “Không có gì, đang suy nghĩ. Hoài Lân, em thật sự tin mấy người đó sao?”

“Những người đó” tất nhiên là chỉ nhóm anh Đại Cao. Ban đầu thì đúng là bọn họ cướp đường chặn người, nhưng sau lại bị Hoài Lân lừa xoay vòng đến què cả chân. Giờ Hoài Lân coi mấy ông lực điền này như một nhóm c* li miễn phí rồi.

“Tuy hai anh em mình chạy trốn một mình cũng chẳng sao, nhưng mà… tận thế rồi, gom thêm ít nhân công, chiếm một mảnh đất trồng rau nuôi gà, làm nông nghiệp chăn nuôi, cả đám rúc trong căn cứ là sống yên ổn nhất. Anh nói có phải không?” – Hoài Lân nghiêm túc, “Em biết anh muốn quay về H thị tìm đồng đội, mảnh đất kia cũng không vội chiếm, cả nhóm mình cùng đi cũng được. Còn nhóm Lục ca mấy người kia… để xem bọn họ có muốn đi theo không.”

Lục Tinh Triệu khẽ thở dài. Anh thật sự không hiểu tại sao Hoài Lân cứ nhất định phải bám theo mình, lặn lội đường xa, vác thân tới tận H thị...

Nhưng cái vấn đề này hình như cả hai đã vật lộn nội tâm suốt ba vạn chữ rồi. Thôi thì ngoan ngoãn nghe theo Hoài Lân đi cho yên.

Bình Luận (0)
Comment