Đan Triết chấn động, chỉ thấy trong vòng tay mình, Hoài Lân đang rút lại khẩu súng vừa nổ phát bắn, rồi lập tức lạnh lùng nhắm súng về phía hai tên vừa xuất hiện.
Rất nhanh, đầu đường cuối hẻm lại xuất hiện thêm bốn, năm người nữa, vây chặt hai người đang đơn độc giữa đường.
Bọn họ không ngờ Hoài Lân lại có súng, lại còn bắn cực kỳ chính xác, nên trở nên vô cùng cảnh giác, từ từ lùi lại, có người chửi tục bằng giọng địa phương: “[Bíp——] mẹ nó, lão Tam trúng đạn rồi. Đại ca, giờ làm gì?”
“Lão Tam chết rồi thì để họ đền mạng!”
Ở vùng phía tây thành phố S, một số dân quê rất hung hăng, đặc biệt là những gã đàn ông tụ tập thành nhóm. Nhận thức của họ về súng chỉ dừng lại ở mấy bộ phim hành động cũ rích, lúc này điều họ nghĩ đến không phải là dừng tay đúng lúc, mà là phải giết hai đứa “yếu ớt” giữa đường kia, để cướp lấy khẩu súng quý giá.
Vết thương ở vai Hoài Lân vẫn đang rỉ máu, Đan Triết cố gắng ấn chặt lại.
Hai người liếc nhìn nhau chỉ trong thoáng chốc, Hoài Lân nói: “Tôi… tôi còn chịu được, chúng ta từ từ quay lại xe.”
Hai người đỡ nhau, mỗi người canh một phía, lùi dần về phía xe.
Những người chặn đường bắt đầu do dự, đi tới đi lui giữa lối đi, có vẻ đang chờ mệnh lệnh của “đại ca”.
Tên đại ca đó cao to, một tay giơ lên hờ hững, ánh mắt dán chặt vào Hoài Lân và Đan Triết.
“Đừng qua đây, trong tay bọn tôi có súng, giết người cũng không ngán!” Đan Triết hét lớn, “Anh em tụi bây chắc cũng chỉ vì chút đồ ăn thôi chứ gì, không đáng đâu! Tụi tao sẽ để lại chút ít gọi là hiếu kính, không cần phải làm lớn chuyện như vậy, đúng không?”
Một lúc lâu không ai trả lời, sau đó tên đại ca khẽ nói: “Mày là… Tiểu Cam à?”
Đồng tử Đan Triết lập tức co rút.
Ngay khoảnh khắc ấy, tên đại ca vung mạnh cánh tay đang giơ lên, chỉ thấy trên tầng lầu bên cạnh có một cậu bé chừng mười một, mười hai tuổi đứng bật dậy, cũng cầm cung, kéo dây rất căng, nhắm thẳng vào chiếc xe đang đậu bên đường.
Mũi tên trên cung được buộc giẻ tẩm cồn, hiện tại đang cháy rừng rực.
Tên đại ca hờ hững nói: “Đầu hàng không?”
Đan Triết nghe thấy tiếng thở đầy sợ hãi, không biết là từ mình hay từ Hoài Lân.
“Bình xăng vẫn còn mở, nếu… nếu nó bắn trúng thì…” Hoài Lân khó nhọc nuốt nước bọt, khẽ nói, “Anh tôi còn đang ở trong xe.”
Không xa phía sau tên đại ca, cũng có người khác giương cung, nhắm vào hai người họ.
Tên đại ca được người vây quanh nói: “Tiểu Cam à, mày học mấy năm là quên tao rồi sao? Tao là đại ca Cao của mày đây, giờ mày bỏ súng xuống, anh em sẽ không làm khó mày.”
Hoài Lân khẽ hỏi: “Anh… anh quen hắn sao? Có thể tin được không?”
Đan Triết im lặng một lúc lâu, rồi đáp: “Không thể tin được.”
Dù có tin thì cũng thế thôi.
Ba mặt đều bị bao vây, một khẩu súng chỉ đối phó được một hai tên, không thể nào chống nổi cả đám đàn ông trưởng thành như thế.
Hoài Lân xoay chuyển suy nghĩ trong đầu cực nhanh, vội nói với Đan Triết: “Lát nữa tôi bắn một phát, anh lập tức chạy! Chỉ cần chạy ra ngoài, chúng ta vẫn còn cơ hội.”
Đan Triết nhìn cậu với vẻ mặt khó đoán, rồi hỏi: “Cậu tin tôi sao?”
Trong lòng Hoài Lân rối như tơ vò, nhưng không bàn đến những gì cậu thực sự nghĩ lúc này, chỉ trong một giây, cậu đã lập tức đáp: “Tin.”
“…Tôi sẽ đi lên nói chuyện với hắn, cậu tranh thủ chạy.” Đan Triết trầm giọng nói, “Trong tay cậu có súng, bọn chúng không dám manh động, cứ lên xe, đạp ga chạy thẳng là được!”
“Nhưng còn anh…”
Đan Triết mất kiên nhẫn ngắt lời: “Lắm lời! Cậu là mấy con nhỏ ẻo lả trong phim truyền hình chắc?”
Đến nước này rồi mà miệng vẫn cay độc đến vậy.
Hoài Lân còn chưa kịp nói gì, thì Đan Triết đã giơ hai tay lên, chậm rãi bước về phía lão Cao, miệng cười cười nói: “Anh Cao, bao nhiêu năm không gặp, đây là cách anh chào hỏi tôi đấy à?”
Lão Cao cười nhạt khó đoán, lấy từ trong túi ra một mẩu đầu lọc thuốc lá, cắn giữa răng, nhả giọng mỉa mai: “Tất nhiên là không bằng Tiểu Cam của chúng ta rồi, học hành đàng hoàng trên thành phố, ai cũng khen có tiền đồ, nhìn xem cái dáng vẻ bây giờ oai phong làm sao!”
Đan Triết bước chậm đến đứng trước mặt hắn, làm bộ như đang quan sát hắn từ đầu tới chân.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ bắp trên tay Đan Triết siết lại, đột ngột nhấc đầu gối thúc thẳng vào bụng đối phương.
Lão Cao không kịp đề phòng, bị đánh đến cong cả người lại theo phản xạ, ngay sau đó bị Đan Triết khóa cổ ghì chặt bằng khuỷu tay.
Đan Triết quát lớn: “Tất cả lùi lại! Mau lùi lại cho tao!”