Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 27

Một lúc sau, thanh niên độc mồm thắng áp đảo, lạnh lùng đẩy kính: “Xả xong rồi chứ? Giờ chọn đi, chết hay muốn sống?”

Ánh mắt của hơn mười người trong kho đều bị hút về phía này, xì xầm bàn tán.

Người phụ nữ thở hổn hển như con bò tót: “Tôi mặc kệ, gió nhất định phải thông, nếu không con tôi lại thở không nổi thì sao!”

Thanh niên nói: “Ờ, vậy cứ thông đi, đợi tang thi chặn cửa ra duy nhất của nơi này rồi xem chị mang xe lu tới ủi đường hả?”

Nói đến đây, dường như lại chuẩn bị bước vào trận khẩu chiến mới.

Hoài Lân bên cạnh khẽ kéo tay áo thanh niên, nói nhỏ: “...Đừng cãi nữa, chúng ta bỏ phiếu đi. Mọi người trong kho cùng quyết định.”

Ý kiến này được cả hai bên chấp thuận.

Tổng cộng mười bảy người, gia đình ba người kia coi như ba phiếu, Hoài Lân + Lục Tinh Triệu + thanh niên lạ mặt là ba phiếu, còn lại mười một người nhìn nhau ngập ngừng.

Thanh niên nói: “Ai đồng ý thông gió thì giơ tay.”

Người phụ nữ hét: “Hỏi vậy là sao, phải hỏi ai muốn bịt lỗ thông gió mới đúng chứ!”

Thanh niên nhún vai: “Tùy cô thôi.”

Hoài Lân nghĩ thầm: Khác gì nhau đâu...

Bịt thông gió thì đứa trẻ có nguy cơ ngạt thở; không bịt thì cả kho người có nguy cơ bị tang thi vây giết.

Là chọn hi sinh một đứa trẻ, hay tất cả cùng mạo hiểm?

Vài giây sau, người đầu tiên lặng lẽ giơ tay.

Rồi người thứ hai, người thứ ba...

Thanh niên bắt đầu đếm: “Hơn phân nửa là có thể bịt rồi. Bây giờ năm phiếu, sáu, bảy...”

Người phụ nữ siết chặt đứa bé, ôm vào lòng, hoảng loạn nhìn quanh: “Mọi người bị gì vậy, đây là một đứa trẻ mà... nó mới hơn một tuổi thôi! Con tôi nguy hiểm vậy mà…”

Tất cả mọi người đều giơ tay.

Thanh niên đếm tiếp: “Chín, mười...”

Đang định đếm tới người cuối cùng thì người phụ nữ ôm con mềm nhũn ngã xuống sàn, cúi đầu khóc nức nở.

Cô dọa sợ đứa trẻ, nó bắt đầu khóc theo, tiếng mềm mại nghẹn ngào gọi: “wa, ma…ma…”

Không biết đang gọi gì, bàn tay nhỏ bé chạm lên mặt mẹ, bỗng nhiên nở nụ cười rạng rỡ, cười khúc khích.

Ngay lúc ấy, có người do dự hạ tay xuống.

Rồi lại thêm một người hạ tay.

“...Mười, chín...” Thanh niên thản nhiên đếm, “...Một, không.”

Tất cả tay đều hạ xuống.

Cuối cùng, lỗ thông gió vẫn được giữ thông.

Cả gia đình kia mừng đến phát khóc, thanh niên độc miệng lạnh lùng nói: “Lần đầu tiên thấy một đứa bé chưa đầy tuổi lại cứu được mẹ nó. Ngu đến mức không bằng một đứa bé, chị chết đi cho đỡ làm gánh nặng.”

Đây chính là “ngày thứ hai” của tận thế...

Trong lòng Hoài Lân không hiểu sao lại có chút hụt hẫng.

Cậu thở dài, lắc đầu quay lại bên Lục Tinh Triệu.

Lục Tinh Triệu vẫn đang sốt, Hoài Lân thay khăn đắp mắt cho anh bằng nước mới, thầm nghĩ: Cứ thế này nguy hiểm quá, hay là mình với anh ấy đi riêng… Tang thi nếu đến chắc chắn là bị mùi nhiều người thế này dụ tới, mình với anh ấy rời khỏi thì vẫn an toàn hơn. Tuy có hơi lợi dụng mấy người kia, nhưng quyết định thông gió đâu phải do mình làm, mình cản còn không nổi.

Đang nghĩ tới đây thì bỗng có người đi tới.

Hoài Lân ngẩng đầu, thấy chính là thanh niên độc miệng kia.

Anh ta đưa tay ra: “Tôi tên Đan Triết.”

Hoài Lân: “……”

Suýt nữa tưởng anh là ‘Cây mía’ đấy nhé! Mồm độc như vậy mà tên là Đan Triết, sao anh không tên là Đường Trắng luôn đi!

Mặc dù trong lòng đạn spam đang điên cuồng bay loạn, nhưng đối mặt với người lạ, Hoài Lân vẫn có chút hội chứng sợ xã giao.

Cậu theo phản xạ siết chặt vạt áo bằng cả hai tay, sau đó mới đưa tay ra bắt tay với đối phương: “Tôi tên là Hoài Lân, ‘hoài’ trong hoài bão, ‘lân’ trong kỳ lân... Hoài Lân.”

“Tôi định rời khỏi nhà kho này,” Đan Triết đi thẳng vào vấn đề, “Cậu có muốn đi không?”

Hoài Lân vốn cũng đang nghĩ đến chuyện này, nghe vậy liền gật đầu: “Tôi cũng… đang nghĩ như thế.”

Hai người vừa nói liền hợp ý, Hoài Lân lập tức muốn lấy bản đồ ra xem.

Bình Luận (0)
Comment