Hoài Lân cuối cùng cũng nổi cáu: “Ngủ nhanh đi anh! Không ngủ là em sẽ làm giống anh, ấn một cái vào cổ là mắt tối sầm, chẳng biết gì luôn đấy!”
Lục Tinh Triệu: “……”
Hoài Lân đúng là thù dai thật! Chỉ làm cậu ngất một lần thôi mà, hừ…
Một lúc sau, Lục Tinh Triệu cuối cùng cũng không chống lại được triệu chứng khi thức tỉnh, hơi thở bắt đầu nặng nề.
Hoài Lân luống cuống bận rộn, dùng khăn thấm nước khoáng đắp lên mí mắt cho Lục Tinh Triệu, trong lòng mừng rỡ nghĩ: Tốt rồi, đợi anh ấy tỉnh lại sẽ trở thành “Hải Đông Thanh” vô địch thiên hạ! Lần này thế nào em cũng phải chăm anh thật kỹ, không thể để sốt cao làm tổn thương đôi mắt nữa… đôi mắt đen ấy là đẹp nhất.
Hoài Lân giấu súng vào ngực, thay Lục Tinh Triệu đứng gác — đây có lẽ là lần gác vui vẻ nhất của cậu kể từ khi tận thế bắt đầu.
Yên ổn một chút, Hoài Lân bắt đầu quan sát xung quanh.
Kho chứa của khách sạn này không lớn cũng không nhỏ, chứa được khoảng mười mấy người, góc phòng chất đống một số đồ đạc dự trữ, nước uống, rượu, và các nhu yếu phẩm. Hai lối ra vào đều đã được cẩn thận bịt kín, cả lỗ thông gió cũng vậy.
Hoài Lân nhìn cái ống thông gió bị người ta dùng quần áo bịt chặt lại, chợt nhíu mày.
Luồng gió mát khi họ mới vào đã tan biến, trong kho trở nên ngột ngạt không chịu nổi, bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người.
Tất cả mọi người đều đỏ bừng mặt, mồ hôi nhễ nhại, dáng vẻ lờ đờ buồn ngủ.
Hoài Lân cúi đầu nhìn Lục Tinh Triệu, anh vì sốt cao mà thở hổn hển, nhưng vẫn không tỉnh lại.
“Ngộ độc khí CO2…” Hoài Lân lẩm bẩm.
Ở trong môi trường như thế này quá lâu, có khả năng sẽ ngạt thở.
Phải làm sao đây, có nên thông gió không?
Hoài Lân nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, dựa vào kinh nghiệm sinh tồn hậu tận thế mà phán đoán: Khách sạn này từng có lượng khách lớn, không biết có bao nhiêu tang thi hiện đang ở các phòng xung quanh, chỉ cách kho này hai cánh cửa, cực kỳ nguy hiểm. Nếu cứ lặng lẽ ẩn náu thì không sao, nhưng nếu thông gió, mùi người sống sẽ thoát ra, rất có thể bọn tang thi sẽ phát cuồng, tấn công cửa phòng, bao vây nơi này…
Đang nghĩ vậy thì Hoài Lân chợt nghe thấy tiếng bước chân.
Có một thanh niên bước tới góc phòng, đến trước một gia đình ba người, giọng chua ngoa nói: “Đừng lắc nữa, chị định lắc chết đứa con à? Nó không phải bị chị ru ngủ đâu, mà là bị chị lắc đến ngất rồi, nhẹ thì chấn động não đấy!”
Người mẹ đang nhẹ nhàng đung đưa đứa trẻ trong tay, nghe vậy thì kinh hoảng ngẩng đầu lên.
Thanh niên kia đẩy gọng kính, lạnh lùng nói: “Nồng độ CO2 ở đây quá cao, trẻ con chịu không nổi đâu, con chị sắp chết rồi — hoặc là thông gió ngay, hoặc là chuẩn bị hậu sự đi.”
Nói xong, người phụ nữ suýt chút nữa ngất lịm, gào lên: “Anh nói cái gì! Anh nói cái quái gì vậy, cái đồ khốn này!”
Hoài Lân rụt cổ nấp trong góc tối, lúc này ngẩng đầu nhìn qua, thấy đứa trẻ đã tím tái mặt mày, ánh mắt đờ đẫn, rõ ràng là bị thiếu oxy nặng vì ngộ độc CO2, vậy mà người phụ nữ kia vẫn cứ quấn chặt nó trong tã mà lắc tới lắc lui.
Thanh niên đeo kính kia đúng là muốn nhắc nhở người khác, nhưng cái cách nói chuyện thì khiến người ta muốn nghiến răng nghiến lợi.
Hắn lại nói: “Không có kiến thức thì đừng sinh con, nuôi con tới chết còn lo đi chửi người khác, đáng thương đến mấy tôi cũng thấy phí công.”
Nói xong hắn quay người bỏ đi, vừa vặn chạm ánh mắt với Hoài Lân, bước chân hơi khựng lại.
Hoài Lân gặp người lạ là sợ, rụt cổ giấu tay, định giả vờ như mình không tồn tại, nhưng tình hình tiếp theo khiến cậu không thể ngồi yên nữa.
Người đàn ông trong nhà kia vừa dỗ vợ, vừa lay con, vừa bóp nhân trung, mà đứa trẻ vẫn không tỉnh, giờ thì bắt đầu cuống lên, cuối cùng cũng tin lời thanh niên kia, cầm lấy cây sào phơi quần áo chọc vào ống thông gió.
Hoài Lân trong lòng như có cả làn sóng xẹt qua: Đừng, đừng chọc mà! Các người không biết mũi lũ tang thi nhạy lắm à! Mùi của một đám người chen chúc thế này — còn bị ủ trong hầm lâu như vậy, mùi chắc thơm lắm rồi — lũ tang thi ngửi được kiểu gì chả kéo cả đàn tới xơi!!!