Lục Tinh Triệu nghĩ tới nghĩ lui, vòng tại chỗ gần mười phút, đến nỗi suýt làm mòn đất, cuối cùng vẫn cẩn thận trèo lên tường lại, xem Hoài Lân còn ở đó không.
Trước từng làm lính bắn tỉa, Lục Tinh Triệu có kinh nghiệm giỏi trong việc ẩn nấp và quan sát. Nhưng lần này, anh nhìn một cái liền ngơ ngác.
Chỉ thấy Hoài Lân bình tĩnh kéo vali, vòng qua ngõ cụt, đi thẳng về hướng hoàn toàn ngược lại với bến tàu.
Lục Tinh Triệu: “……”
Biết ngay mà, lại sắp xảy ra chuyện rồi…
Tổ tiên nói đúng, người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, ai mà ngờ Hoài Lân trông ngoan ngoãn đáng thương thế kia… thật ra là một thân phản cốt!!!
Hoài Lân đi càng lúc càng nhanh, thở hổn hển, cứ thế đi về phía ít người, dần dần vượt khỏi ranh giới cảnh giới.
Trên mái nhà phía sau, Lục Tinh Triệu bám theo, trong lòng thấp thỏm bất an. Ban đầu anh còn tưởng cậu đang tìm người thân hay ai đó để nương nhờ, nhưng nhìn mãi cũng nhận ra: Hoài Lân chỉ đang… đi bừa.
Ra khỏi khu cảnh giới, Hoài Lân bước tới một khoảng đất trống, mặt đường vắng tanh, tiếng gào rú của lũ xác sống vang vọng trong bóng tối khiến cậu nổi hết da gà.
Hoài Lân sợ hãi nuốt khan, dang hai tay ra, đột nhiên hét lớn: “Lũ xác sống, tới đây điii!!!”
Lục Tinh Triệu: “……”
Hoài Lân: “Tới ăn tôi đi! Hahahahahahaha——”
Lục Tinh Triệu suýt tắt thở ngay trên mái nhà vì bị cậu dọa.
Tiếng hét của Hoài Lân vang vọng cả con phố vắng, lập tức dẫn dụ mấy con xác sống gào rú đáp lại, âm thanh càng lúc càng gần, tốc độ tiến đến cũng nhanh hơn.
Lục Tinh Triệu – một đời anh hùng – chưa bao giờ tim đập nhanh như thế. Anh cảm thấy máu trong người như muốn trào ra khỏi cổ họng.
Anh gần như nhảy vọt khỏi mái nhà, lao như bay đến chỗ Hoài Lân, túm cổ áo sau của cậu nhấc bổng lên vai, rồi một lần nữa nhảy vọt lên mái nhà như tên bắn, sức bật mạnh mẽ như pháo thăng thiên.
Đến cả Hoài Lân – người đã chuẩn bị sẵn tinh thần – cũng chưa kịp phản ứng, mắt hoa đầu váng, cứ thế bị bắt đi. Một lúc sau mới lắp bắp: “Anh… anh nhẹ tay chút…”
Lục Tinh Triệu chỉ muốn bóp cổ cậu lắc qua lắc lại rồi gào lên: “Sao cậu lại đi tìm chết! Cậu có biết tôi sợ chết khiếp không hả?!”
Nhưng Hoài Lân lại dang hai tay hai chân ra, như con bạch tuộc nhỏ bám lấy anh: “Em biết mà, em biết anh sẽ đi theo em! Em biết anh nhất định sẽ xuất hiện!”
Lục Tinh Triệu: “……”
Lục Tinh Triệu phục quá mức muốn quỳ lạy luôn rồi…
Hoài Lân biết Lục Tinh Triệu chắc chắn sẽ không yên tâm mà bỏ đi, nhất định sẽ âm thầm theo dõi sau lưng mình…
Thế nên cậu mới liều chết cấp độ vũ trụ, nhưng kết quả vẫn là chưa chết được.
Hai người ngồi trên mái nhà, trơ mắt nhìn lũ xác sống bao vây chiếc vali tội nghiệp mà họ để lại.
Đám xác sống ngửi được mùi người sống trên mái, không chịu rút đi, cứ quanh quẩn lượn lờ.
Lục Tinh Triệu đè Hoài Lân xuống mái nhà, cả hai cố nấp đi. Lũ xác sống không thấy bóng người, chỉ có thể đi vòng vòng bên dưới.
“Để tôi xuống dụ bọn chúng đi, cậu từ đây xuống, làm được không?” Lục Tinh Triệu ghé sát tai Hoài Lân, khẽ hỏi.
Hoài Lân lắc đầu: “Anh, cái này cho anh.”
Cậu đưa ngược tay ra sau, Lục Tinh Triệu tưởng là kẹo hay gì đó để an ủi, ai ngờ nhìn kỹ thì sửng sốt.
Là một dây pháo nhỏ tự chế.
Hoài Lân thì thầm: “Ném ra là dụ được xác sống.”
Sống trong tận thế quá lâu, cậu luôn có sẵn đường lui trong mọi tình huống. Dù lúc nãy nhìn có vẻ liều mạng, nhưng thực ra cậu đã chuẩn bị cả tình huống Lục Tinh Triệu không đến cứu.
Ít nhất trong balo vẫn có súng – dù sao cũng là người sống sót đến cuối cùng, Hoài Lân tuyệt đối không phải kiểu gà mờ vô dụng như vẻ ngoài.
Lục Tinh Triệu đã từng chứng kiến sự thông minh của cậu, giờ lại càng thêm ấn tượng sâu sắc.
Hoài Lân kéo nhẹ tay áo Lục Tinh Triệu, thì thầm: “Ném về phía góc kia, mình đi về phía nam, tiện đường vào tiệm thuốc đó lấy ít thuốc hạ sốt…”
Hai người sát gần nhau, Hoài Lân tự nhiên cảm nhận được thân nhiệt cao bất thường của Lục Tinh Triệu.