Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 219

Hoài Lân vội vã chạy ra khỏi khoang cách ly, chân trần đạp lên mặt đất ấm áp, dọc đường chạy băng băng. Cậu đẩy mạnh cánh cửa, rồi sững sờ đứng lại.

Trước mắt là một khung cảnh kỳ vĩ.

Đây là một tòa “thành phố lơ lửng” khổng lồ — vô số hòn đảo nhỏ trôi nổi giữa không trung, trên mỗi đảo là những công trình kiến trúc khác nhau, tất cả đều không hề có lối đi kết nối. Trên trời, các Chu Tước nhân đang tự do bay lượn với đôi cánh khổng lồ, có lúc đùa giỡn nghịch ngợm như những chú chim lanh lợi, chỉ chốc lát sau đã quay về đảo của mình.

Hoài Lân ngơ ngác bước tới mép đảo, cúi đầu nhìn xuống, liền thấy một đại dương xanh thẳm mênh mông, phản chiếu bầu trời không tì vết.

Đây là một hành tinh mà toàn bộ bề mặt đều bị nước bao phủ, còn thành phố nổi của tộc Chu Tước thì như một vệ tinh quỹ đạo thấp, lặng lẽ tuần hoàn quanh hành tinh. Họ cũng sống hòa thuận với các sinh vật dưới nước nơi đây.

Lúc này, dưới mặt nước xuất hiện một con bạch long khổng lồ, tung mình lên tạo thành những đợt sóng tung tóe đầy vui sướng, bên chiếc đuôi rồng thon dài là một đàn cá nhỏ màu bạc lấp lánh bơi theo.

Hoài Lân lớn tiếng gọi:

“Long Vương gia——là ngài sao——!!!”

Bạch long ngẩng cao đầu, ngân nga một tiếng dài vang vọng, bất ngờ phá vỡ mặt nước vọt lên không trung. Nó bay lượn ung dung giữa trời, thậm chí còn linh hoạt hơn cả khi ở dưới nước. Nó vươn móng vuốt nhẹ nhàng bám vào thành phố lơ lửng, vung mạnh chiếc đuôi dài, tức thì hàng loạt sinh vật nhỏ bị văng “xoèn xoẹt” xuống biển.

Ở đằng xa, Bách Dạ nhàn nhạt nói:

“Kêu cái con cá ngu của ông thánh phụ đó lặn xuống đi. Cứ bám vào mãi, lát nữa hệ thống cân bằng không chịu nổi, cả đám chim ngốc trong thành lại phải làm mồi cho cá.”

Hoài Lân âm thầm nghĩ: Miệng thì lúc nào cũng chê bai ‘thánh phụ’, nhưng thật ra cậu cũng là một tiểu thiên sứ còn gì… Một thiên sứ miệng độc lại kiêu ngạo!

Nghĩ đến đó, cậu bật cười khúc khích, vẫy tay ra hiệu với Tiểu Bạch Long.

Tiểu Bạch Long nghiêng nghiêng đầu, đưa một vuốt về phía trước.

Ngay sau đó, thân ảnh của Lục Tinh Triệu từ bóng tối dưới bụng rồng dần hiện ra.

Hoài Lân sững người.

Lục Tinh Triệu từ đi bộ chuyển thành chạy, rất nhanh đã đến trước mặt cậu, không nói một lời liền ôm chầm lấy Hoài Lân, giọng nghẹn ngào:

“Hoài Lân, Hoài Lân…”

Trên người anh mang theo mùi của đại dương, Hoài Lân đắm chìm trong cái ôm mạnh mẽ ấy, mãi một lúc sau mới nhỏ giọng hỏi:

“Anh… Mọi người đều còn sống chứ?”

Trái Đất giờ đây đã hóa thành một quả cầu băng, nhưng nhân loại vẫn còn sót lại một nhóm.

Những người có thể sống sót chờ được đến lúc Bách Dạ tìm đến, đều là dị năng giả.

Những người có dị năng từ hồn thạch thì thân thể đã trải qua sự biến dị do nó thúc đẩy, còn Hoài Lân thì vốn là dị năng giả bẩm sinh, sau khi niết bàn, lại dùng công nghệ Chu Tước để có được thân thể mới, toàn bộ gen gốc đã mất đi.

Tính ra thì, gen nhân loại nguyên thủy như đã bị chôn vùi mãi mãi ở quả cầu băng kia.

Hoài Lân và Lục Tinh Triệu lần lượt đến thăm từng người được cứu sống từ căn cứ, cuối cùng dừng lại trước khối băng đang bảo quản Đan Triết. Những người thường thể xác đã chết, chỉ còn sót lại chút tinh thần lực yếu ớt được đóng băng gần mức độ không tuyệt đối, ngay cả người Chu Tước cũng phải cân nhắc kỹ đối sách.

Hoài Lân thở dài:

“Giờ thì hay rồi, không nghiên cứu ra cách an toàn thì chẳng ai dám rã đông cả.”

Lục Tinh Triệu nghiêng đầu ghé tai cậu, khẽ nhắc:

“Còn người đang ở đây thì chưa vội… Thi thể của Bạch Như An… vẫn đang ở Bắc Cực…”

Hoài Lân lập tức hét lên:

“Bạch! Mềm! Mại! Trời ơi em suýt nữa quên mất! Nghe nói thân vương Lê Diệu —— chính là Nghiêm Phi Quang ấy —— anh ta mê nhân loại lắm, có khi muốn lập hẳn trung tâm nghiên cứu người Trái Đất để phục hồi gen nhân loại ấy chứ…”

Bình Luận (0)
Comment