Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 217

Vạn vật yên tĩnh.

Hoài Lân cảm nhận được sự ấm áp và an yên từ luồng ánh sáng ấy, dễ dàng xua tan cái lạnh buốt giá giữa ngày tận thế.

Cậu còn thấy những thiên sứ xa lạ, trên lưng mang đôi cánh làm từ ánh sáng, từ trên trời hạ xuống đứng trước mặt mình.

“Em cũng muốn có đôi cánh như thế này…” Hoài Lân thì thào.

Cơ thể cậu bỗng trở nên nhẹ bẫng, dường như có thể tự do bay lượn trong không trung, theo bước thiên sứ xa lạ kia, vượt qua tầng tầng mây, tiến lên phía trên cơn bão.

Trên cao nhìn xuống, là biển mây cuồn cuộn dưới chân, và vòm trời đêm mênh mông trên đầu.

Hoài Lân ngơ ngác hỏi: “Người chết rồi thật sự sẽ lên thiên đường sao? Còn có thiên sứ đến đón nữa à?”

Lúc này, thiên sứ trước mặt quay đầu lại nhìn cậu.

Đó là một cậu thiếu niên trạc mười mấy tuổi, mang vẻ đẹp lộng lẫy đến mức ngay cả theo tiêu chuẩn khắt khe của Đan Triết cũng không thể bắt bẻ gì—huống hồ, cậu ta còn mang đôi cánh làm từ ánh sáng.

Hoài Lân nhìn kỹ thì phát hiện, đôi cánh đó không phải làm từ từng lớp lông vũ, mà là do vô số dải sáng tạo thành, đang uyển chuyển biến hóa hình dạng. Những dải sáng ấy như lụa trôi trong nước, như cực quang giữa màn đêm, đẹp đến mộng ảo khó tả.

Đôi cánh này—giống hệt với hình thái của Nghiêm Phi Quang sau khi chết.

Tim Hoài Lân khẽ rung động, cậu như tỉnh lại từ cơn mơ hồ, vội hỏi: “Cậu… cậu là bạn của Tiểu Nghiêm? Hay người thân?”

Thiếu niên đứng yên lặng dùng đôi cánh ánh sáng để giao tiếp với cậu, giữa họ không cần bất kỳ ngôn ngữ nào vẫn hiểu được nhau. Cậu ta nhẹ nhàng đáp: “Không phải bạn cũng không phải người thân. Chỉ là vai vế tương đương mà thôi. Nhưng, người duy nhất có mối liên hệ đặc biệt với tôi là cậu ta. Nếu có thể không chết thì tốt nhất đừng chết. Lần này tôi đến là để ngăn cậu ta lại, không cho cậu ta tiếp tục mắc bệnh ‘thánh mẫu’ nữa.”

Hoài Lân thầm nghĩ: Một đứa nhóc nhỏ xíu mà nói chuyện cứ như ông cụ non vậy. Nó bảo vai vế ngang hàng với Tiểu Nghiêm? Vậy chẳng phải là… vai vế của Tiểu Nghiêm rất nhỏ sao?

Cậu nghĩ một lúc, rồi dè dặt hỏi:

“Vậy… sao cậu lại tìm tôi? Những người khác thì sao? Cậu có biết Lục Tinh Triệu ở đâu không?”

“Chưa ai tỉnh lại cả, đừng vội. Một số người cơ thể đã biến dị, còn có thể sống thêm một lúc trong băng.” Cậu bé đáp, “Còn cậu tỉnh lại là vì cậu chết rồi. May mà trường lực tinh thần của cậu đủ mạnh, chưa tan biến, tôi mới lôi cậu ra hỏi chuyện.”

Cậu bé vỗ nhẹ đôi cánh ánh sáng sau lưng, liên tục truyền năng lượng từ đó nối kết với Hoài Lân, duy trì dòng ý thức của cậu.

Kỳ lạ là, Hoài Lân lại không cảm thấy điều gì quá bất thường hay kinh ngạc. Cậu suy nghĩ một lát, rồi bình tĩnh gật đầu, nói:

“Chết rồi thì… chết rồi vậy. Tôi… cậu có thể cứu những người còn lại trong băng ra không?”

Cậu bé thản nhiên nói:

“Đó là chuyện của mấy người mắc ‘bệnh thánh mẫu’. Đợi Lê Diệu tỉnh lại, cậu tự đi hỏi cậu ta. ——À đúng rồi, các người gọi cậu ta là ‘Nghiêm Phi Quang’? Nghiêm Phi Quang đã giao linh thạch cho các người để chống lại ‘Sàng lọc’, giờ ‘Sàng lọc’ đã kết thúc, linh thạch đâu?”

Hoài Lân còn chưa kịp trả lời thì đã cùng “thiên sứ” ấy rơi xuống khỏi tầng mây.

Ngay khi họ xuyên qua tầng mây, Hoài Lân chợt nhìn thấy một con tàu vũ trụ thật sự.

Nó khổng lồ, tĩnh lặng, trang nghiêm và đẹp đến lặng người. Lặng lẽ neo đậu giữa tầng mây, tựa như có ai đó đã khảm một viên mã não và thanh lam thạch lên nền lưu ly vậy. Nó không giống bất kỳ con tàu hay công trình nào mà nền văn minh địa cầu từng chế tạo — mà giống một tác phẩm nghệ thuật mang hình thái hoàn toàn xa lạ.

Đến lúc này, trong lòng Hoài Lân bỗng nhiên bình tĩnh lại.

Nghiêm Phi Quang và bạn của anh ta, không phải là những tồn tại hư vô mơ hồ mà là một nền văn minh có trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến hơn rất nhiều.

Bình Luận (0)
Comment