“Không ngờ chúng lại thâm nhập được cả vào phòng điều khiển…”
Tổng chỉ huy hừ lạnh một tiếng, không chút do dự phất tay — lập tức một mảng băng trắng xóa sắc lạnh như gươm bao trùm lấy hai kẻ tàn dư của Giáo phái Phán Xét !
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, trong phòng đột nhiên nổi lên một cơn cuồng phong, cuốn bay toàn bộ băng tuyết như những bông hoa tuyết tán loạn, rơi loảng xoảng khắp tường và sàn nhà.
Tân Sứ Giả Cuồng Phong nhẹ nhàng siết chặt tay phải đang nắm viên dị năng thạch, bình thản nói:
“Xin lỗi, không phải là thâm nhập—mà là dịch chuyển.”
Tân Sứ Giả Bình Minh khẽ mỉm cười, đặt tay trái chồng lên tay Cuồng Phong, hai người đồng thời siết chặt viên dị năng thạch trong tay.
Sau đó, một luồng ánh sáng chói lòa rực rỡ bùng nổ từ chính giữa hai bàn tay họ!
Bình Minh nói:
“Nhìn xem—đây là ánh bình minh huy hoàng, là khúc dạo đầu cho cuộc phán xét, là tia hy vọng cuối cùng mà Thượng Đế để lại cho chúng ta!
Còn các ngươi—tại sao đến giờ vẫn chưa ăn năn hối cải?”
Cuồng Phong tiếp lời:
“Con tàu Noah là thánh vật trong tay các Thánh Nhân. Chỉ dựa vào các ngươi—có tư cách gì?”
Dưới ánh sáng mãnh liệt đó, Hoài Lân cảm thấy đầu óc choáng váng, lập tức có cảm giác buồn nôn, ngực khó chịu như bị bóp nghẹt, cố gắng lắm mới cất tiếng gọi:
“Anh…”
“Đừng sợ, Hoài Lân. Ánh sáng từ Bình Minh chỉ là bức xạ cường độ cao.”
Luồng sáng quá đỗi chói mắt, đến cả Lục Tinh Triệu giờ phút này cũng chỉ miễn cưỡng thấy được cảnh vật xung quanh.
Anh nhanh chóng cởi áo khoác ngoài, quấn chặt lấy Hoài Lân, không do dự chút nào, xoay người cõng cậu lên và lao nhanh ra ngoài.
Đi được nửa đường, Hoài Lân vùng vẫy nói:
“Bạch Như An còn đang ở trong đó!”
Lục Tinh Triệu hoàn toàn không nghe, trước tiên đặt cậu xuống một góc an toàn, dùng áo khoác của mình bọc cậu lại, sau đó dựng lên một tầng kết giới năng lượng xung quanh.
Hoài Lân tức giận:
“Em là Đường Tăng chắc? Anh định dùng Kim Cô Bổng vẽ một cái vòng nhốt em lại hả?”
Lục Tinh Triệu bất đắc dĩ nói:
“Sư phụ cứ đợi ở đây một lát, Lão Tôn đi diệt yêu quái rồi về.”
“………………”
Hoài Lân chết lặng.
Lục Tinh Triệu cúi xuống, khẽ hôn lên môi cậu một cái, sau đó mỉm cười đứng dậy, đưa thêm hai khẩu súng cho cậu.
Lúc này Hoài Lân mới kịp phản ứng, gào lên:
“Lục Tinh Triệu! Anh càng ngày càng hư rồi á á á!!”
“Anh biết em thích kiểu hư một chút.”
Nói xong, Lục Tinh Triệu khẽ lắc đầu cười, rồi nét mặt trở nên nghiêm túc:
“Tự bảo vệ mình cho tốt, đừng chạy lung tung. Bức xạ không phải chuyện đùa. Anh đi xử lý hai con gián kia, mang nghĩa phụ em về đã.”
Lục Tinh Triệu quay người rời đi, chưa được bao xa, ánh sáng từ hướng phòng điều khiển đã b*n r* rực rỡ.
Dù đang ở góc xa, Hoài Lân vẫn cảm thấy mắt mình như bị thiêu đốt, vội vàng quay mặt đi. Cũng lúc đó, điện thoại rung liên tục.
Vừa nghe máy, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng gào của Đan Triết:
“Hai người chen chen chúc chúc rồi lặn luôn là sao?! Giờ người ta đang tháo chạy hết, bọn tôi đợi ở lối 14 ———!!”
Phía sau Hoài Lân vang lên những tiếng nổ rền trời, cậu cũng phải gào lên:
“Tôi đang ngay bên cạnh các anh đây!!!”
Đan Triết không nói thêm lời nào, lập tức cúp máy.
Chỉ chốc lát sau, quả nhiên có một đội người từ hành lang bên cạnh lao tới. Dẫn đầu là Đan Triết, vừa thấy Hoài Lân liền hỏi:
“Lão đại Lục đâu rồi? Dị năng giả quá nhiều, không phân biệt được ai đánh ai nữa. Bên này nhìn có vẻ sắp sập rồi…”
“Không sập được!” Hoài Lân đáp, “Cái tàu Noah này to thế kia, thuốc nổ thông thường dù bao nhiêu cũng không đủ làm sập! Mục tiêu của bọn chúng là tổng chỉ huy. Nếu ông ấy chết, lớp băng khô ở vỏ tàu sẽ sụp đổ, lúc đó mới thật sự là sập.”
Vừa dứt lời, lại thêm một tiếng nổ lớn không biết phát ra từ đâu, cả đám người đều chao đảo một lượt.
Đan Triết nói:
“Không quan tâm nữa, đưa cậu ra ngoài trước đã!”
Cả nhóm đang bàn tính thì sắc mặt Hoài Lân bỗng thay đổi, cậu quát lớn:
“Nằm xuống!”
Đám người được huấn luyện nghiêm chỉnh, lập tức rạp xuống đất. Hai giây trôi qua mà vẫn không thấy động tĩnh, mọi người bắt đầu ngẩng đầu lên trong mơ hồ…