Mãi đến chiều, Bạch Như An mới tranh thủ được thời gian đến gặp nhóm của Hoài Lân.
Vừa thấy Hoài Lân, Bạch Như An đã nở một nụ cười vui vẻ:
“Tiểu Ngoan, có phải lại cao lên chút rồi không?”
Nhưng trong mắt Hoài Lân, Bạch Như An lại gầy rộc đến dọa người—cả người chỉ còn da bọc xương, hốc mắt trũng sâu, chỉ còn lại đôi mắt kia, như có lửa đang thiêu đốt…
Một ngọn lửa đang từ từ thiêu rụi tinh lực của ông . Và nếu tiếp tục thế này, liệu sẽ là sinh mệnh tiếp theo bị đốt trụi?
Hoài Lân thầm nghĩ:
Một Bạch mềm mại ngoan hiền như thế, lần trước thì khiến người ta muốn đập cho một trận; lần này lại khiến người ta đau lòng đến không chịu nổi…
Sao ông ta không thể vừa có lương tâm lại vừa biết chăm sóc sức khỏe của mình chứ?
Bạch Như An còn cẩn thận ôm lấy Hoài Lân một cái.
Hoài Lân cảm nhận rõ sức lực trong cái ôm đó còn không bằng một đứa trẻ, cuối cùng không nhịn được, mở miệng hỏi:
“Bạch Mềm Mại, ông …. có phải mệt quá rồi không? Không thể nghỉ ngơi một chút à? Căn cứ chẳng lẽ không còn ai sao?”
Bạch Như An chỉ cười mà không trả lời, chắc cũng hiểu rõ: cho dù ông có nói gì, Hoài Lân đều có cách phản đòn vừa nhanh vừa gọn.
Ông buông Hoài Lân ra, đảo mắt nhìn một lượt nhóm người từ căn cứ 12, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lục Tinh Triệu, khẽ cười: “Cuối cùng các cậu cũng đến, ta có thể tiếp tục công việc rồi. Giờ muốn nghỉ ngơi một lát, hay ăn cơm trước? Tối nay ta…”
Lục Tinh Triệu nói thẳng: “Người cần nghỉ ngơi là ông “
Hoài Lân lập tức gật đầu đồng tình, phụ họa: “Bây giờ có nhiều người từ các căn cứ khác đến, chắc chắn phải có lịch tiếp đón và hội nghị riêng rồi. Bạch Như An không cần phải đặc biệt ra tiếp tụi tôi đâu, lát nữa cùng nhau xem cũng được.”
Bạch Như An còn định nói gì đó, nhưng bên cạnh Đan Triết đột nhiên lên tiếng, giọng lạnh tanh:
“Cứ bắt ổng làm, làm bò làm ngựa, làm đến chết luôn càng tốt. Bao nhiêu việc cứ dồn hết lên đầu ổng ! Đợi ổng mệt đến chết rồi, không ai thay được cái vị trí đó, con thuyền Noah cũng khỏi cần xây, cả thế giới cứ thế mà chôn theo!”
Bạch Như An: “……”
Đan Triết mặt không cảm xúc vỗ tay “bốp bốp bốp”, chậm rãi bổ sung:
“Sau này nếu có xuống âm phủ, Hoài Minh có tò mò hỏi sao loài người tuyệt chủng, cứ bảo thẳng: đồng chí Bạch Như An vì dốc sức phục vụ mà lao lực bỏ mạng, tinh thần cống hiến đời đời lưu truyền!”
Bạch Như An bị móc mỉa đến mức không biết giấu mặt đi đâu, cuối cùng đành cụp đầu, lí nhí:
“Tôi, tôi sai rồi… Tôi xin lỗi Đảng và nhân dân…”
Không đến mấy phút, Bạch Như An đã bị Đan Triết “độc mồm” đuổi đi, thời gian lẽ ra để tiếp đãi Hoài Lân cũng được giải phóng, chắc anh có thể tranh thủ chợp mắt một lát.
Hoài Lân thở phào nhẹ nhõm, kính nể giơ ngón cái với Đan Triết:
“Tham mưu trưởng vẫn là lợi hại nhất!”
Đan Triết đẩy gọng kính, nhếch môi cười nhẹ đầy tự tin.
Cả nhóm nghỉ ngơi nửa ngày trong khu nội tầng của căn cứ, cuối cùng cũng nhận được thông báo: cuộc họp quy mô lớn sắp bắt đầu.
Tổng cộng có hơn ba mươi căn cứ trong nội địa và hơn năm mươi căn cứ từ nước ngoài cử người đến. Các tụ điểm sinh tồn nhỏ thì càng đông, lẻ tẻ chen chúc nhau đủ để lấp kín cả quảng trường rộng lớn.
Nhóm của Hoài Lân tính ra còn lên đường khá trễ, nhiều nơi sợ đến muộn sẽ bị quên không xếp chỗ trên con thuyền Noah, đã bất chấp cái nóng gần năm mươi độ mà tới từ mấy ngày trước.
Chỉ huy trưởng của căn cứ cuối cùng cũng xuất hiện trở lại. Ông đứng trên bục cao, quân phục chỉnh tề, những huy chương trên ngực phản chiếu ánh sáng rực rỡ, cầm micro phát biểu—từ nguồn gốc loài người, nói sang hiện trạng đất nước, kể đến tình cảnh các “bạn bè quốc tế”, rồi hướng tầm mắt đến tương lai thời đại vũ trụ cùng mục tiêu đấu tranh dài lâu…
Hoài Lân tuyệt vọng gục đầu lên vai Lục Tinh Triệu, than thở:
“Đến nước này rồi, tại sao vẫn còn thể loại lãnh đạo như thế này? Tại sao?!”
Lục Tinh Triệu mỉm cười dỗ dành:
“Em có vẻ chưa quen kiểu diễn văn này. Nghe kỹ đi, thật ra cũng khá nhiệt huyết đấy…”
Mọi người lập tức mặt không cảm xúc quay lại nhìn anh.
Lục Tinh Triệu: “…”