“Tàu Noah” không phải được đúc từ vật liệu công nghệ cao như mọi người tưởng, mà hoàn toàn được cấu tạo bằng lượng lớn băng khô. Trong không gian vũ trụ lạnh giá, thứ vật liệu đặc biệt này ngược lại trở nên kiên cố. Ngoài ra, cũng là bởi căn cứ S đã tính đến khả năng có dị năng giả chuyên biệt có thể duy trì và gia cố cho kết cấu tàu.
Căn cứ S vì kế hoạch này mà chuẩn bị đã rất lâu.
Nó luôn là một trong những tổ chức có nền tảng vững mạnh nhất trên thế giới—tiền thân của nó vốn là một siêu đô thị quốc tế, không thiếu tài lực vật lực, lại thêm có Bạch Như An hỗ trợ, nhân lực và tinh thần lực càng không thành vấn đề.
Nhờ sự trợ giúp âm thầm của Hoài Lân, những sinh vật biển từng gây khó dễ cho căn cứ S ở kiếp trước, lần này không còn là trở ngại nữa. Nhờ vậy, căn cứ S phát triển vô cùng thuận lợi, thu nhận được nhiều người sống sót và chiến lực, vươn mình trở thành một thế lực siêu cấp, thậm chí đủ bản lĩnh để đơn phương thúc đẩy kế hoạch đồ sộ như thế này.
Giờ đây, kế hoạch ấy không chỉ tìm đến dị năng giả có năng lực tiên tri – Hoài Lân, mà còn nhắm đến cả dị năng giả có năng lực kiến tạo – Lục Tinh Triệu.
“Dị năng của cậu chính là mắt xích chủ yếu nhất mà chúng tôi đang thiếu!” – vị tổng chỉ huy với ánh nhìn sắc như chim ưng, chằm chằm nhìn vào Lục Tinh Triệu.
Khí thế của ông ta quá mức sắc bén, đến mức Bạch Như An phải lên tiếng hòa giải, bằng giọng điệu ôn hòa hơn rất nhiều:
“Thời gian đối với chúng ta vô cùng quý giá! Nếu đúng như Hoài Lân nói, chỉ còn hơn 1200 ngày nữa sẽ đến ‘lần trời sáng thứ bảy’, thì chúng ta đã không còn đủ thời gian để hoàn thiện hết tất cả các bộ phận phức tạp… Chỉ riêng phần tính toán mô phỏng thôi cũng phải mất ít nhất một năm.” – Bạch Như An nói bằng giọng tha thiết – “Chỉ cần cậu chịu giúp, thì có thể tiết kiệm được ít nhất một phần ba thời gian chế tạo.”
Lục Tinh Triệu chưa từng nghĩ, dị năng của mình một ngày nào đó lại được dùng cho một việc như thế này. Giống như một tay bắn tỉa rời khỏi chiến trường, đột nhiên bị điều sang tổ thiết kế tên lửa…
“Chỉ sợ tôi giúp không được gì nhiều.” – anh trầm giọng – “Năng lực của tôi không toàn năng như anh tưởng. Một chiếc phi thuyền vũ trụ? Ba năm sau e rằng tôi chỉ có thể tự làm ra được… một bộ linh kiện xe hơi là cùng.”
Bạch Như An hơi sững người, nhưng rồi nói tiếp:
“Chúng tôi có một đội ngũ sẽ hỗ trợ cậu, luôn có cách để tháo gỡ.”
Sau đó ông ta lại nhìn sang Hoài Lân, bởi ông biết, đối với Lục Tinh Triệu, một câu nói của Hoài Lân còn hơn trăm lời phân tích, tranh luận.
Lúc này trong đầu Hoài Lân, vô số hình ảnh đang xoay vòng.
Cậu nhớ lại kiếp trước, chắc chắn căn cứ S cũng từng tung ra kế hoạch tương tự. Khi ấy, Bạch Như An bận đến mức chân không chạm đất, mỗi ngày chỉ huy hàng trăm dị năng giả quý hiếm, thúc đẩy tiến độ “Tàu Noah”.
Nhưng Hoài Lân là người thân cận nhất, lại biết rất rõ — Bạch Như An căn bản không toàn tâm toàn ý giám sát đóng tàu. Ông ta đang mượn cơ hội này để lôi kéo và thu gom dị năng giả, thậm chí còn bí mật săn giết họ để thu thập tinh thể não, dùng những tinh thể đó để bồi dưỡng ra đội thân tín trung thành tuyệt đối, cuối cùng trở thành thế lực ngầm đủ sức lay chuyển toàn thế giới.
Đáng tiếc là, sau khi mọi chuyện bại lộ, Bạch Như An đã bị trục xuất khỏi căn cứ S. Đám dị năng giả từng tỏ vẻ trung thành tuyệt đối ấy cũng nhanh chóng trở mặt, quay đầu đứng về phía đám đông phẫn nộ. Chính điều này khiến Bạch Như An thua tan tác, thậm chí còn khiến Hoài Lân cũng phải lưu lạc ngoài vòng kiểm soát.
Mãi đến lúc này, sự việc dần phát triển đến hiện tại, Hoài Lân mới thật sự hiểu toàn bộ chân tướng những gì từng xảy ra “trước khi tái sinh”.
Vậy nên… trong tình huống này, cậu còn có thể tin tưởng Bạch Như An nữa sao?
“Tàu Noah của các người… rốt cuộc là thật hay giả?” – Hoài Lân chậm rãi hỏi.
Tổng chỉ huy hừ lạnh một tiếng, căn bản không thèm trả lời, chỉ vứt lại tất cả cho Bạch Như An giải thích, rồi lập tức rời khỏi màn hình video.
Bạch Như An cười khổ:
“Dĩ nhiên không phải gạt cậu. Chính cậu từng đến tham quan ‘xưởng đóng tàu’ của căn cứ S còn gì?”
“Bây giờ ông có bao nhiêu người trực tiếp phụ trách chế tạo?”
“Hơn vạn người – có người biết rõ, có người không biết. Phần lớn đều chỉ đơn thuần hoàn thành nhiệm vụ căn cứ giao để kiếm sống.” – Bạch Như An suy nghĩ một chút, lại bổ sung – “Trong đó có 102 dị năng giả, đều là lực lượng nòng cốt không thể thiếu. Chúng tôi vẫn đang tích cực tìm thêm viện trợ. Nếu các cậu chịu gia nhập, tiến độ của công trình sẽ tăng tốc rất nhiều…”
Tim Hoài Lân khẽ run, nghĩ thầm:
Bạch Như An quả nhiên vẫn đang không ngừng thu gom dị năng giả.
Anh mình vốn đã không ưa gì Bạch Như An, tương lai chắc chắn sẽ không đi theo hắn – vậy đến cuối cùng, hắn có g**t ch*t anh mình, móc lấy tinh thể não rồi chuyển giao cho tay chân thân tín như đã làm với những người khác không?