Lục Tinh Triệu ấn nút, trong máy phát ra những đoạn nhạc do chính Nghiêm Phi Quang thu âm. Nhưng chỉ vài khúc ngắn ngủi, pin yếu dần, âm thanh cũng tắt theo.
Hoài Lân ôm chiếc máy vào lòng, lặng yên thật lâu. Sau đó, nghe thấy giọng Lục Tinh Triệu ở sau lưng:
“Hoài Lân, anh ở đây với em. Em phải vững vàng. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Anh sẽ đưa em đi cứu người, đưa em đi báo thù. Anh hứa với em — sẽ không để mất thêm bất kỳ ai nữa.”
Lúc này, trong lòng Hoài Lân, hai con chuột nhỏ chui ra. Nhị Quậy ngửi ngửi máy ghi âm, cẩn thận thu nó vào không gian. Kim Lấp Lánh dường như cũng cảm nhận được giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống trên gò má của cậu, nhẹ nhàng cọ vào má Hoài Lân, rít lên mấy tiếng khe khẽ, dường như đang an ủi.
Lục Tinh Triệu lại một lần nữa bế cậu lên, trầm giọng nói với Tiểu Bạch Long:
“Long Vương Gia, có thể chúng ta sẽ rời đi một thời gian. Phải là tất cả mọi người cùng trở lại, nếu không… thì không ai trở lại cả. Nơi này, giao lại cho ngươi.”
Hoài Lân run lên, đột nhiên vươn tay ôm chặt lấy cổ Lục Tinh Triệu, sau đó — rốt cuộc gào khóc thành tiếng.
Vài ngày sau.
Hai người lên đường, hướng thẳng tới tọa độ tổng bộ mà Giáo hội để lại.
Hoài Lân ôm máy ghi âm trong lòng, tiếng nhạc “Lễ cưới dưới vì sao” vang lên nhè nhẹ, ánh sáng kiên định hiện lên trong mắt cậu.
Sau khi trút hết đau đớn, lý trí của cậu trở nên bén nhọn đến đáng sợ, toàn bộ tinh thần dường như đang vận hành cho một kế hoạch mới. Cậu nói:
“Anh, em có một ý tưởng. Giáo hội Phán Xét cứ cố sống cố chết tìm ‘Thánh Tử’, ngay cả em — một người vẫn chưa chắc chắn là — họ cũng dám nhiều lần mạo hiểm để tiếp cận.”
“Vậy thì… sao em không làm luôn cái vai ‘Thánh Tử’ đó?”
Lục Tinh Triệu sững sờ: “Em muốn… gia nhập Giáo hội?”
Hoài Lân hai mắt bừng bừng ánh lửa:
“Mời thần dễ, tiễn thần khó. Nếu họ đã dám mời em, thì phải chuẩn bị tinh thần đi. Em không chỉ muốn vào, mà còn muốn ngồi vào cái vị trí hợp nhất của họ — trở thành ‘Thần’ của họ!” “Hoài Lân!” Lục Tinh Triệu trầm giọng quát, “Anh biết em muốn cứu người, anh cũng thế. Nhưng khi cứu bọn họ… anh không thể để mất em được!”
Hoài Lân nhẹ nhàng v**t v* hai con chuột nhỏ đang rúc trong lòng mình, khẽ nói:
“Em rất tỉnh táo, anh à. Em biết mình đang nghĩ gì. Anh phải tin em.”
Lục Tinh Triệu nghe vậy, trong lòng như có ngàn vị đan xen — chua xót, phẫn nộ, bất lực.
Anh đã suy nghĩ vô số cách để xông vào tổng bộ Giáo hội cứu người, mỗi phương án đều tính toán đến cả đường lui lẫn người sống sót. Nhưng không có cách nào mà Hoài Lân có thể không dấn thân vào hiểm địa. Không một cái nào.
Anh mở miệng, chỉ muốn lập tức từ chối. Trong lòng còn trỗi dậy một thôi thúc mãnh liệt — muốn giấu Hoài Lân vào nơi an toàn nhất thế gian, nơi không ai chạm tới được, không có dị năng giả, không có đạn lạc bom rơi, không có nhân tính vặn vẹo của thế giới mạt thế này.
Sau đó anh sẽ một mình đi làm tất cả. Một mình chiến đấu, một mình trả thù, một mình cứu người. Rồi lại một mình quay về, trao tận tay cho Hoài Lân một thế giới mới — sạch sẽ, yên bình, có nắng có gió, có cơm nóng canh ngọt, và có một nơi để thổi sáo gảy đàn.
…Nhưng — ở mạt thế này, còn nơi nào là an toàn chứ?
Không nơi nào là tuyệt đối an toàn, và Lục Tinh Triệu cũng không thể nào làm được điều đó.
Bởi vì Hoài Lân dùng ánh mắt vừa khẩn cầu vừa kiên định nhìn anh, khiến anh hoàn toàn thất thủ. Khiến anh cuối cùng phải cúi đầu, trầm giọng hỏi:
“Kế hoạch của em… rốt cuộc là gì?”
Chặng đường kế tiếp, thời gian hao tổn không ít. Đến khi hai người đặt chân đến tổng bộ Giáo hội Phán Xét , “một ngày” đã trôi qua gần một phần tư — nghĩa là, mặt trời đã hoàn toàn mọc lên.
Sau hơn một tháng dài chìm trong ráng mờ hỗn độn, ánh dương lần đầu tiên xé tan tầng tầng mây mù, phủ xuống đất liền một tầng sáng chói rực rỡ.
Mặt đất như đang bị thiêu đốt, nhiệt độ bề mặt lúc này đã gần 30 độ .Tia nắng nghiêng nghiêng chiếu xuống, kéo bóng của toàn bộ kiến trúc của Giáo hội thành những quầng sáng thánh khiết.
Tổng bộ Giáo hội Phán Xét hoàn toàn do con người dựng nên — những bức tường thô ráp bằng đá nguyên khối, sắp xếp theo lối kiến trúc cổ châu Âu thời Trung cổ. Nó không giống căn cứ phòng thủ hay phòng thí nghiệm như những tổ chức khác, mà giống một nhà thờ vĩ đại dành cho tôn giáo, huyễn tưởng và cuồng tín.