Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 168

“Ha, cậu nói như thể tôi chắc chắn sẽ gặp được vậy…” Bạch Như An tự giễu lắc đầu.

Nghiêm Phi Quang cười đến mắt híp cả lại, cũng khẽ lắc đầu theo.

Bạch Như An xoay người lại, chăm chú đánh giá cậu một lúc, nụ cười trên mặt cũng thu bớt, nói: “Cậu… tôi luôn muốn hỏi cậu một câu.”

Nghiêm Phi Quang dịu dàng gật đầu.

Bạch Như An nói: “Cậu rốt cuộc… có phải là dị năng giả không? Tôi làm nghiên cứu bao nhiêu năm, chưa từng gặp trường hợp đặc biệt như cậu—‘Toàn năng’ rốt cuộc là loại dị năng gì? Chẳng lẽ các cậu không có khái niệm nào sao?”

“Người thông minh như nghĩa phụ đại nhân, hẳn cũng biết ‘dị năng’ có phạm vi rộng thế nào. Nếu trí tuệ bình quân của con người nằm trong khoảng 100 đến 200, vậy đột nhiên có người đạt đến 250, thì rốt cuộc người đó có tính là dị năng giả không?” Nghiêm Phi Quang mỉm cười nói.

Ánh mắt Bạch Như An trở nên sâu xa, thấp giọng nói: “Cậu không phải người bình thường, tại sao lại ở lại cạnh Tiểu Ngoan mà ẩn danh? Cậu rốt cuộc có âm mưu gì?”

“Thứ nhất, tôi không phải người của Giáo hội Phán Xét, cũng không thuộc bất kỳ thế lực kỳ quái nào, tôi tự nguyện đến căn cứ 12 này;

Thứ hai, tôi không phải ‘người thứ hai’ mà Hoài Minh sắp đặt. Trong lời tiên tri ‘Dấu hiệu các vì sao, soi sáng bình minh’ ấy, cũng không hề có cái tên ‘Nghiêm Phi Quang’ mà.”

Nghiêm Phi Quang cười nhẹ, khẽ vẫy tay, nói tiếp:

“Thứ ba, tôi rất thích Hoài Lân. Tôi không có âm mưu gì, tôi chỉ là một người chơi violin mà thôi.”

Nói xong, cậu ta tiêu sái rời đi, mái tóc vàng khẽ bay, thật đúng là tiên nhân hạ phàm.

Bạch Như An nhìn theo bóng lưng của cậu.

Chỉ thấy Nghiêm Phi Quang vừa mới đi vào đám đông, đã bị mỗi người tiện tay vò đầu một cái, đúng là sống dưới đáy chuỗi thức ăn của căn cứ 12.

Bạch Như An: “……” Thế rốt cuộc đây là cao nhân ẩn sĩ hay là linh vật may mắn vậy?

Chuyện lại nói về phía bên kia, Hoài Lân đã dắt Lục Tinh Triệu đến hầm rượu rồi.

Căn cứ số 12 vốn dĩ có trữ một ít rượu trắng, phần lớn dùng để chống lạnh, nhiều khi ở trong trời đông giá rét, một ngụm rượu còn có tác dụng hơn bất cứ loại thuốc nào. Tuy nhiên vì vị trí của căn cứ nằm ở vùng cận nhiệt đới, nên lượng dự trữ khá ít, chỉ có thể gọi là phòng hờ khẩn cấp mà thôi.

Mà bởi vì trong căn cứ có một đám đàn ông đều nghiện rượu, nếu để họ biết rằng trong đây chỉ có vài chai ít ỏi, e là chẳng thể yên ổn nổi nữa. Thế nên Hoài Lân và Đan Triết – hai tên ranh ma – đã lén giấu số rượu đó đến tận bây giờ, định giữ lại dùng cho trường hợp đặc biệt.

Lúc này, Hoài Lân vừa từ hầm rượu xách ra hai chai, vừa lẩm bẩm một mình:

“Cảm giác như đang bê rượu cưới vậy… Xí, xí! Hôm nay là sinh nhật chứ có phải đám cưới đâu!”

Cậu cùng Lục Tinh Triệu tìm lại chỗ từng dùng bữa dưới ánh nến, không nói không rằng đã rót một chai rượu trắng chia vào hai bình giữ nhiệt.

Lục Tinh Triệu có chút lo lắng:

“Hoài Lân, trước giờ anh chưa từng thấy em uống rượu. Nếu không quen uống thì đừng cố, kẻo mệt.”

Hoài Lân cười đáp:

“Em uống nhiều lần rồi mà! Hồi trước trời rét, anh còn đi khắp nơi tìm rượu giúp em giữ ấm nữa cơ. Đừng lo, tửu lượng của em tốt lắm!” Đúng là… khoác lác thôi!

Một tiếng sau, Lục Tinh Triệu vừa dở khóc dở cười, vừa cõng Hoài Lân trên lưng, nhẹ giọng hỏi:

“Em còn ổn không đấy?”

Hoài Lân lơ mơ như bông , cả người mềm nhũn như cục bột nhão, lẩm bẩm chẳng ra đầu ra đuôi:

“Ổn… ổn lắm. Tiểu gia từng uống cả rượu mạnh đấy nhé! Mà này… cái bình anh uống trước, coi như là… gián tiếp hôn môi luôn rồi ha ha ha…”

Lục Tinh Triệu bó tay:

“Anh còn chưa kịp chúc em sinh nhật vui vẻ đâu. Em muốn tỉnh táo chút rồi nghe không, hay là đi ngủ luôn?”

“Ngủ… ngủ chứ còn gì!” Hoài Lân cười hì hì, tay quàng cổ Lục Tinh Triệu, còn không quên làm nũng:

“Chúng ta đêm nay coi như là… tiệc sinh nhật riêng nha! Sau này em sẽ đối xử tốt với anh, Tiểu Triệu à!”

Lục Tinh Triệu cạn lời, quyết định không đôi co thêm với tên nhóc say rượu này, lập tức cõng cậu về phòng cho yên chuyện.

Vài phút sau.

Cổ Lục Hành Chiêu đỏ bừng, tai Hoài Lâm có mấy vết răng. Anh ta đá tung cánh cửa thở hổn hển, cuối cùng dùng hết sức lực ném Hoài Lâm lên giường.

Hoài Lâm vẫn không chịu dừng lại, giống như một con bạch tuộc nhỏ, lại bám chặt vào cánh tay Lục Hành Chiêu, bĩu môi nói: "Đến đây nào, anh trai, hôn em một cái!" Lần này cuối cùng cậu cũng gọi đúng tên. Lục Hành Chiêu cúi đầu nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Hoài Lâm, đôi mắt ngấn nước, không nhịn được cúi xuống hôn thật.

Hoài Lâm cười như mèo ăn trộm cá. Cậu đột nhiên lăn khỏi giường, loạng choạng đứng dậy, cố đẩy Lục Tinh Triệu ra. Lục Tinh Triệu: “???”

Hoài Lân lắc lư đứng không vững, còn cười hì hì tuyên bố:

“Giường… giường đó! Hôm nay đến lượt em ‘hạ gục’ anh rồi!”

Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười, chẳng buồn tranh luận với cậu nữa. Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Hoài Lân, khẽ khàng đỡ cậu ngã xuống giường.

Bình Luận (0)
Comment