Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 159

Cậu ôm lấy cánh tay của Lục Tinh Triệu, nói:

“Ừ, đúng đó, không cần cảm ơn anh tôi đâu… Em còn định lấy thân báo đáp rồi đây!”

Mọi người: “……”

Bạch Như An: “……”

Khi tất cả đang âm thầm quyết định… “thôi đừng nhắc đến chuyện này vội”, thì Hoài Lân lại thản nhiên, dứt khoát, vô cùng trực tiếp… nói hết ra trước mặt nghĩa phụ.

Ngay cả Lục Tinh Triệu cũng bị doạ giật mình, đưa tay ôm vai Hoài Lân, một lúc lâu sau mới mở miệng:

“Ờm… nghĩa phụ, sau này tôi sẽ cố gắng hơn nữa, chăm sóc tốt cho Tiểu Quỳ.”

Bạch Như An kinh ngạc đến độ cả người cứng đờ, phải ngồi lại xuống ghế, lắp bắp nói:

“Ồ… à… Hai đứa… hai đứa là…”

“À thì… …”

“Cái đó…” Bạch Như An lúng túng ngắt lời, nói tiếp:

“Tiểu Quỳ bây giờ mới mười bảy, còn sáu ngày nữa mới trưởng thành, hai đứa… hai đứa nhớ giữ chừng mực một chút…”

Lục Tinh Triệu càng thêm ngại, nói nhanh:

“Tôi biết mà… … chưa… chưa đến mức đó đâu.”

Hai người, một lớn một trẻ, mắt to trừng mắt nhỏ, lúng túng im lặng.

Bạch Như An chưa từng nghĩ đến việc vừa mới đến nơi, chưa kịp làm rõ chuyện chính, đã bị ép phải trải nghiệm cảm giác “gả con trai”.

Lục Tinh Triệu thì hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, chưa gì đã phải đối mặt với “bài kiểm tra từ cha vợ”.

Hai “cha con rể” cùng đồng loạt nhìn về phía Hoài Lân, như mong chờ cứu viện.

Hoài Lân nhịn hết nổi, lạnh giọng nói với Bạch Như An:

“Cha nuôi yên tâm đi, Lục Tinh Triệu đã trưởng thành từ lâu rồi! Cho nên con làm gì với anh ấy cũng được, đúng không!”

“Cha vợ đại nhân” Bạch Như An hôm ấy ở lại căn cứ số 12 dùng cơm.

Trên bàn ăn tuy không đến mức gượng gạo, nhưng cũng chẳng gọi là náo nhiệt — chủ yếu vì hai “cha con rể” vốn không quen nhau, nhìn qua cũng không có chủ đề chung để trò chuyện. Dù Bạch Như An là nghĩa phụ của Hoài Lân, tuổi tác lại gần bằng Lục Tinh Triệu, mà người nhỏ tuổi nhất bàn vẫn là Hoài Lân, ngoan ngoãn ngồi làm “Hoài Tiểu Quỳ” của mọi người.

Lục Tinh Triệu rót một ly rượu, đưa tới trước mặt Bạch Như An, nói:

“Tôi kính chú một ly .”

Bạch Như An đưa tay từ chối, lễ độ nói:

“Xin lỗi, tôi bị viêm dạ dày mãn tính, không uống được rượu. Nếu không chê, tôi đổi sang nước lọc, cùng cậu cạn một ly?”

Lục Tinh Triệu hơi lúng túng, đành gật đầu:

“Vậy thôi. Thẩm Đồ đem ấm nước nóng tới đây.”

Bạch Như An khẽ ho một tiếng, ánh mắt lơ đãng đảo quanh căn phòng, rồi lại quay về phía Lục Tinh Triệu, hỏi:

“Bình thường các cậu ở căn cứ này làm gì? Có an toàn không?”

“Rất an toàn, Hoài Lân phần lớn thời gian không ra ngoài.” Lục Tinh Triệu suy nghĩ một chút, rồi bổ sung:

“Tôi chỉ đưa quân đi tuần buổi sáng, sau đó cùng em ấy đọc sách…”

Bạch Như An gật đầu tán thưởng:

“Không tệ, Tiểu Quỳ vẫn chưa quên đọc sách. Dù chúng ta không còn đi học, nhưng tính theo lịch thì cũng đến kỳ thi đại học rồi…”

Lục Tinh Triệu đưa tay xoa xoa mũi, ngắt lời :

“Ờ… nghĩa phụ, không phải Hoài Lân thi, là cậu ấy bắt tôi thi.” Bạch Như An: “…”

Hoài Lân nhai nhồm nhoàm, bỗng chen vào nói:

“Ưm ưm ú ú! Bạch Soản, chú có đề thi mấy năm trước không? Lấy ra cho ảnh làm vài bài đi?”

Bạch Như An nghiêm mặt trước:

“Lại bắt đầu vô lễ rồi, tên người khác không được tùy tiện gọi loạn.”

Sau đó quay sang Lục Tinh Triệu, dịu giọng nói:

“Học thêm chút cũng tốt, đừng nghĩ mạt thế này chỉ có nắm đấm là vương đạo. Ở phía Bắc, cái nhóm giáo sư và sinh viên tự lập thành tháp ngà kia, cũng là một thế lực không thể xem thường.”

Hoài Lân suýt thì nghẹn, thầm nghĩ:

Cái kiểu bày ra dáng phụ huynh này là sao hả? Ở trước mặt anh nhà mình mà cũng ra dáng bề trên nữa cơ à? Nghe còn thấy hợp lý mới ghê…

Bạch Như An và Lục Tinh Triệu sau đó bắt đầu thăm dò hỏi han nhau vài câu, coi như không khí đã hòa hoãn hơn chút, cũng xem như có hiểu biết sơ qua về tình hình đôi bên.

Từ khi Hoài Lân mất cha ruột năm bảy tuổi, Bạch Như An đã trở thành người giám hộ. Ban đầu ông còn dẫn “Hoài Tiểu Quỳ” đi khắp nơi, sau này Hoài Lân lớn hơn chút, bắt đầu có dấu hiệu sợ giao tiếp, Bạch Như An cuống cuồng tìm mấy bác sĩ tâm lý. Kết luận nhận lại chỉ có một: cần tĩnh dưỡng, nên ở bên bầu bạn, làm những chuyện khiến cậu bé vui.

Không còn cách nào, Bạch Như An cũng không có kinh nghiệm nuôi dạy trẻ con, mà Hoài Lân lại không tiếp xúc nổi cả người quen lẫn người lạ, đành từ bỏ ý định cho Hoài Lân đi học nội trú, tiếp tục nuôi cậu trong khu biệt thự, để cậu làm gì mình thích, chỉ sợ bệnh tình chuyển biến thành trầm cảm.

Bình Luận (0)
Comment