Bốn chữ này thật sự đầy khí chất quân nhân, giọng điệu như đang ra lệnh cho một hàng lính nghiêm chỉnh.
Hoài Lâm vô thức im bặt, còn bị anh làm cho tim đập thình thịch.
Nếu trong lòng cậu có dòng trạng thái thì chắc là:
“Đẹp trai phát khóc! (/ω\) Không thể nào, hàng chuyển phát nhà tui không thể nào lại bá đạo thế này được!”
Còn Lục Tinh Triệu thì đã hài lòng quay lại tiếp tục lái xe.
Chiếc xe tiếp tục chạy ven sông một đoạn, phía trước bất ngờ kẹt xe.
Dường như người dân đang tụ tập bên ngoài một bến phà, tự phát chặn đầu xe, không cho đi tiếp. Dù lực lượng an ninh cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng đám đông vẫn hỗn loạn, chiếc phà du lịch đậu ở bến cũng không dám thả cầu dẫn.
Hoài Lâm nhìn một lúc, chợt nhớ ra đây là sự kiện gì.
Đúng là đêm đầu tiên sau ngày tận thế đã xảy ra chuyện như vậy. Một chiếc phà của khu A được cử đến để đón một số nhân vật quan trọng và binh sĩ hộ tống, nhưng lại bị dân chúng biểu tình chặn đường.
“Tại sao quan lớn thì được đi qua, còn cả nhà chúng tôi lại không được lên phà? Lúc yên bình thì bóc lột chúng tôi, đến tận thế rồi còn muốn hi sinh chúng tôi? Không công bằng!” — đó là khẩu hiệu của họ.
Những người này vừa sợ hãi vừa phẫn nộ, là nạn nhân nhưng cũng là kẻ bạo động. Chẳng bao lâu nữa họ sẽ dùng vũ lực, tràn vào con phà kia, giết thuyền trưởng rồi tự lái thuyền đi.
Sự kiện này sau đó được gọi là “Sự kiện Đẫm máu Đêm Giáng Sinh.”
Lục Tinh Triệu từ từ cho xe dừng lại, hạ cửa kính nhìn dòng người một lúc, rồi nói:
“Có lẽ… có cơ hội.”
“Cơ hội gì?” Hoài Lâm hỏi khẽ, “Anh lại muốn đưa em lên phà, bắt em đi vào khu A hả?”
Lục Tinh Triệu: “...Như thế sẽ tốt hơn cho em.”
Hoài Lâm:
“Em có quyền tự do thân thể, anh không thể ép em đi đâu hết!”
Lục Tinh Triệu: “Em không có người giám hộ.”
Hoài Lâm: “Em cũng không có chứng minh thư!”
Rất tốt, hai người tái hiện lại một lần nữa cuộc tranh luận cũ.
Lần này Lục Tinh Triệu nở một nụ cười chiến thắng:
“Chiếc phà này không yêu cầu chứng minh thư. Nếu dân chúng tràn được lên tàu, anh cũng có thể đưa em đi.”
Hoài Lâm: “…”
Một lúc sau, Lục Tinh Triệu bước qua mở cửa xe cho cậu, đưa tay ra: “Ngoan, xuống xe đi.”
Hoài Lâm ngồi ngược trên ghế, ôm chặt lưng ghế: “Em không xuống, em thật sự không muốn đi đâu hết…”
Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười, đưa tay vỗ lưng cậu, cảm giác như đang vỗ về một chú chó nhỏ không chịu ra khỏi nhà, nửa bất đắc dĩ nửa chiều chuộng, khẽ thở dài:
“Hoài Lâm, em không thể cứ mãi theo anh. Ngay cả bản thân anh còn không bảo đảm được an toàn, sao có thể chăm sóc cho em?”
Nghe vậy, Hoài Lâm lại càng ôm chặt lưng ghế:
“Anh không thể lấy cái cớ ‘vì tốt cho em’ để ép em làm những việc em không muốn làm. Đó không phải là vì em tốt đâu!”
Lục Tinh Triệu đã hoàn toàn quen với trình “bắn pháo mồm” của cậu, cố gắng kéo vai cậu xuống, định kéo cậu ra khỏi xe.
Hoài Lâm vẫn không chịu, tiếp tục nỉ non:
“Nếu anh đẩy em vào khu A, anh có nghĩ tới em là trẻ vị thành niên, một mình ở trong đó phải sống thế nào không? Sẽ có người cướp em, ăn thịt em, bắt nạt em, đánh đập em… Không ai giúp đỡ em, không ai quan tâm em, em sẽ chết đói trong đó… Cải xanh ơi, lúa vàng ơi~! Mười bảy tuổi rồi mà không ai yêu em hết~!”
Lục Tinh Triệu: “…”
Hoài Lâm: “Hu hu hu… Em thật thảm mà…”
Hoài Lâm ôm chặt lưng ghế, ban đầu chỉ giả vờ khóc, nhưng sau lại nghĩ đến những ngày sống ở căn cứ trong tận thế, nỗi buồn dâng lên thật sự, tiếng khóc dần trở nên chân thành và lay động lòng người.
Lần này thì Lục Tinh Triệu hoàn toàn bối rối.
Anh giống như ruồi mất đầu, đi lòng vòng bên ngoài xe, bối rối đến mức chỉ biết vỗ vỗ vai Hoài Lâm đang run lên vì khóc.
“Đừng… đừng khóc nữa…” Anh lúng túng dỗ dành.
Hoài Lâm dựa đầu vào lưng ghế, tiếng nấc nghẹn nghẹn nghe vô cùng đáng thương.
Lục Tinh Triệu quýnh lên, s* s**ng khắp người, rồi bất ngờ lần ra được hai viên kẹo mà Hoài Lâm từng đưa cho anh lúc trước. Anh vội cầm lấy, đưa tới:
“Ngoan nào, ăn kẹo đi…”