Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 132

Cãi qua cãi lại một hồi, cả hai phe đều kiệt sức. Ngay cả Tiểu Bạch Long và chim béo cũng không giãy được nữa.

Hai con dị chủng to lớn vẫn cứ dính chặt lấy nhau, thở hồng hộc, cụp tai rũ cánh, bất lực nhìn đám người.

Hoài Lân cũng cảm thấy khô cổ, dứt khoát vung tay chỉ huy:

“Qua sông.”

Lại gần xem mới thấy, hai con dị chủng này to khủng khiếp thật sự, kích thước phải ngang tầm tòa nhà bốn năm tầng. Nếu so về chiều dài thì Tiểu Bạch Long còn kinh khủng hơn, uốn lượn dài đến cả trăm mét, cơ thể thon dài đến mức chẳng giống cá trắng đuôi ngắn, mà giống một con bạch long thật sự.

Hiện giờ “Long Vương gia” đang vô tội mà trừng trừng đôi mắt cá đen ngòm, lặng lẽ nhìn bọn họ.

Nghiêm Phi Quang vẻ mặt đầy xót xa, ôm bình nước của mình chạy lon ton đến bên cạnh, rưới từng ít nước lên thân cá để giữ ẩm—nhưng không nghi ngờ gì, đó đúng là muối bỏ biển. Chút nước ấy vừa chạm vào vảy cá đã lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

Tuy vậy Tiểu Bạch Long vẫn rất biết ơn, đôi vây nhỏ trên bụng trắng hếu “nhẹ nhàng” vỗ vào lưng Nghiêm Phi Quang, “nhẹ nhàng” đến mức tiễn luôn người ta bay xa hai mét.

“……”

Hoài Lân âm thầm bước lùi ra xa vài bước, rồi mở miệng nghiêm túc:

“Hay là bọn mình tìm cách… cạy cái mông con chim kia ra khỏi miệng cá trước?”

“Đến lúc thánh kiếm vật lý ra sân rồi.” Đan Triết gật gù.

Lục Tinh Triệu lau mặt, tự giác đứng sát bên cạnh Hoài Lân, quả nhiên chưa được ba giây sau đã nhận được mệnh lệnh mới.

Vài phút sau, một vật thể hình que to tướng được cắm cẩn thận vào miệng cá, chuẩn bị dùng đòn bẩy mà cạy con chim béo ra khỏi miệng.

Chim béo bị cái gì đó cứng ngắc đâm vào mông, cảnh giác trợn tròn mắt, kêu một tiếng “chíu!” rõ to.

Tiếng kêu này gọi ngay được chủ nhân của nó chạy về. Người nọ vừa thấy tình hình, lập tức gào lên giận dữ:

“Các người đang làm cái gì đấy?!”

Lúc này Hoài Lân và cả nhóm đang đồng loạt hì hục đè cây đòn bẩy, chuẩn bị cạy cái mông gà ra khỏi cá.

Vừa quay đầu lại thì thấy “chủ chim”—mặc bộ đồ rằn ri chiến thuật, trên tai đeo bộ đàm, gương mặt vuông vức mang theo khí thế đầy máu lửa. Hắn giận đến tóc dựng đứng, rống to:

“Quân đội của ông sắp đến nơi rồi! Có gan thì đứng đấy chờ! Bỏ con chim ngốc nhà ông ra, đừng có mà ức h**p nó!”

Nghiêm Phi Quang, Đan Triết, lão Cao nhìn nhau ngẩn ngơ.

Lục Tinh Triệu nhỏ giọng:

“Giờ sao?”

Hoài Lân tỉnh táo lại, lập tức nói:

“Mau cứu Long Vương ra trước, rồi chuồn lẹ! Dù sao hắn cũng không biết bọn mình là ai…”

Mọi người đồng loạt quay đầu, phối hợp không một kẽ hở.

“Ba, hai, một… ba, hai, một! Hây!”

Rất nhanh sau đó, cùng với một tiếng “bụp” gần như vang lên rõ mồn một, cái mông cháy đen sì của con chim béo rốt cuộc cũng được giải thoát ra ngoài.

Tiểu Bạch Long vui vẻ khép miệng lại, ngẩng đầu phun cho con chim béo một luồng nước đầy ghét bỏ.

Chủ nhân con chim không chịu buông tha, tức giận gào lên:

“Đừng tưởng như vậy là xong! Các người phải bồi thường cái mông gà của tôi!!!”

Tiểu Bạch Long liếc người nọ, khựng lại một chút, rồi vẫy cái đuôi cá dài thướt tha, múc nước từ bờ sông hất thẳng lên đầu đối phương, dội cả người ướt sũng.

Chủ nhân con chim: “……”

Hoài Lân nhân cơ hội hét lên:

“Chạy mau!!”

Cả nhóm như ong vỡ tổ, trong nháy mắt đã phóng lên chiếc phà cao su tạm bợ. Lục Tinh Triệu xắn tay áo chèo liền mấy nhát, chiếc phà lập tức biến mất giữa làn nước mênh mông.

Chủ nhân con chim sững người đứng ở bờ bên kia, quay đầu nhìn Tiểu Bạch Long. Tiểu Bạch Long cũng ngơ ngác, cuộn người thành một dáng tiên cá xinh đẹp, cách vài giây lại tự dùng đuôi đổ nước lên mình.

Vài giây sau, từ bờ sông văng vẳng lên tiếng vĩ cầm đứt quãng đầy kỳ dị.

Tiểu Bạch Long lập tức bừng tỉnh, bật một cú lộn vòng giữa không trung, phụt một tiếng nhảy ùm xuống nước.

Bình Luận (0)
Comment