Lần này khi tỉnh lại, sự thay đổi trên người Hoài Lâm khiến Lục Tinh Triệu không khỏi kinh ngạc.
Trước đây, Hoài Lâm gần như chưa bao giờ gỡ bỏ lớp vỏ yếu đuối giả tạo của mình. Cậu giống như một con cáo tuyết non nớt, luôn quấn mình trong lớp lông trắng mềm mại, tận lực dùng vẻ ngoài hoàn toàn vô hại để hạ thấp cảnh giác của kẻ thù.
Nhưng bây giờ, Hoài Lâm không còn cố ý duy trì điều đó nữa. Cậu đã thực sự trưởng thành, đến độ gần như sắp lột xác – sẵn sàng phô bày nanh vuốt, dùng mũi nhọn của bản thân để đe dọa kẻ địch.
Ví dụ như bây giờ, Hoài Lâm hỏi: “Gia nhập giáo phái Phán Xét của các người, rốt cuộc thì được lợi gì?”
Sứ giả Bình Minh mỉm cười: “Đối với cá nhân các cậu mà nói, gần như chẳng có lợi ích gì cả.”
Ngay từ câu đầu tiên, hắn đã thoát hẳn khỏi giọng điệu dụ dỗ quen thuộc của các nhóm tà giáo, mà trực tiếp, thẳng thắn đối diện với Hoài Lâm: “Thế giới này đã cận kề sụp đổ, đến lúc đó, không ai có thể thoát khỏi diệt vong. Các cậu thật sự cam tâm thủ ở một góc, để rồi cũng chết như bao người khác sao? Như cổ nhân từng nói: ‘Ngồi chờ chết – là điều mà anh hùng có thể làm sao?’”
Hoài Lâm hơi nghiêng người về phía trước, làm ra vẻ lắng nghe chăm chú: “Vậy ngoài ngồi chờ chết ra, các người định nói còn có cách khác?”
“Giáo tông của chúng tôi đã tiếp nhận được lời phán truyền của thần linh. Bảy thiên sứ hủy diệt đã giáng xuống thế gian, mỗi ngày một vị, mang theo tai họa. Khi thiên sứ thứ bảy thổi lên tiếng kèn của mình – đó sẽ là thời khắc tận thế thực sự giáng lâm.” Sứ giả Bình Minh chậm rãi nói, “Nhưng thần vẫn để lại cho thế gian một cơ hội cuối cùng – Người đã gửi đứa con yêu dấu của mình đến …”
Hoài Lâm lạnh lùng cắt nganng: “ Jesus" phiên bản 2? "
Sứ giả vẫn không tức giận, chỉ ôn hòa tiếp lời: “Thánh Tử từng vì cả nhân loại mà hiến tế máu thịt bản thân, gánh tội thay cho muôn loài, giúp thế giới này tránh khỏi đại họa. Đó là chuyện của hai ngàn năm trước… mà năm nay, chính là năm thứ hai ngàn lẻ một kể từ khi Chúa Jesus qua đời.”
Sứ giả nói đâu ra đấy, nhưng Hoài Lâm thì thần trí đã lạc tới tận mây xanh, lòng thầm nghĩ: Chuyện này cũng khéo thật – đúng vào đêm Giáng Sinh năm thứ hai ngàn “ Chúa Jesus ”chết thì bùng nổ dịch xác sống. Bảy ngày sáng tối luân phiên của tận thế lại trùng hợp với Khải Huyền. Khó trách giáo phái Phán Xét lại phát triển mạnh như vậy…
Bề ngoài nghiêm túc, nhưng thực chất đầu óc Hoài Lâm đang trôi dạt khắp nơi. Đến khi thần trí quay lại, sứ giả Bình Minh đã giống như một chiếc máy ghi âm tận tụy, bắt đầu lặp lại đoạn thuyết giảng từ đầu, thao thao bất tuyệt.
Hoài Lâm khoát tay ngắt lời: “Vậy rốt cuộc mục đích của các người là gì?”
“Cứu thế!” Sứ giả đáp đầy khí thế: “Tập hợp sức mạnh của tất cả, vì trời đất lập tâm, vì dân sinh lập mệnh!”
Hoài Lâm cau mày: “Nói thực tế chút đi!”
Lúc này sứ giả không còn rao giảng giáo lý nữa, ngay cả nụ cười cũng thu lại.
Hắn nói: “Chúng tôi không có gì để ban phát cho các cậu – chỉ có thể cho các cậu một cơ hội. Một cơ hội khiến các cậu phải mạo hiểm sinh mạng chạy đôn chạy đáo, có thể đổ máu cũng có thể đổ lệ. Cho dù thành công, cái mà các cậu đạt được, cũng chỉ là một khả năng sống sót cao hơn chút ít. Mà dù cả thế giới có được cứu, cũng không ai biết ơn các cậu, thậm chí có thể đến cả tên của các cậu cũng chẳng ai ghi nhớ – bất kể là sống sót hay hy sinh, mang theo tín ngưỡng hay lý tưởng như thế nào!”
Hoài Lâm: “…”
Sứ giả Bình Minh ngồi ngay ngắn lại, lạnh lùng nói tiếp: “Hơn nữa, trong lúc các cậu vất vả chạy khắp nơi vì cái cơ hội bé nhỏ đó, sẽ có người đối xử khắc nghiệt với các cậu, khinh thường các cậu, mắng chửi các cậu, coi các cậu như kẻ buôn thần bán thánh, như tên đi lừa đảo đa cấp, hay một thằng điên – sẽ không ai hiểu các cậu! Chính là một cơ hội như vậy – cậu có muốn không?!”
Khoảnh khắc ấy, Hoài Lâm thực sự bị lay động không ít.
Cậu ngồi trở lại ghế, chậm rãi hỏi: “Cơ hội đó là gì?”
Sứ giả đáp: “Tìm ra Thánh Tử mà thần để lại cho thế gian – để Thánh Tử, một lần nữa, gánh vác tội lỗi cho nhân loại.”
“Ai là Thánh Tử?” Hoài Lâm hỏi.