Lục Tinh Triệu nhìn kỹ lại, chỉ thấy gương mặt Hoài Lân lần này tỉnh lại đã chẳng còn chút thịt thừa nào. Không rõ là do lớp “mỡ trẻ con” bao năm nay cuối cùng cũng chịu biến mất, hay là vì gầy đi thật nên mặt mới không còn tròn trịa nữa.
So với sự vui vẻ đầy lạc quan của Hoài Lân, Lục Tinh Triệu thì gần như nhăn tít cả mặt lại:
“Gầy đến thế này… dưỡng chất sao mà đủ được? Hoài Lân…”
Hoài Lân cười hì hì nhào vào lòng anh, ôm lấy một cái rõ chặt:
“Nghe nói người mẹ nào cũng sẽ lo con mình gầy gò trong giai đoạn cao vọt đấy!”
Lục Tinh Triệu: “…”
Anh thật sự rất muốn vác cậu ra ngoài… đánh đòn.
Thế nhưng Hoài Lân vốn đã quá rành mấy trò này rồi, vừa mới láu cá chọc ghẹo một câu xong liền lập tức đổi giọng, mềm mại nũng nịu như mèo con:
“Anh ơi em đói chết mất rồi! Hôm nay nhất định phải được ăn thịt!”
Lục Tinh Triệu chớp mắt, lập tức quên sạch vừa rồi đang nghĩ gì, chỉ trầm giọng dặn:
“Chốc nữa đừng ăn nhiều quá, em vừa mới tỉnh.”
Hoài Lân không để vào tai, hớn hở đáp:
“Em là dị năng giả rồi! Dạ dày bằng sắt cũng không bằng em đâu, anh cứ chờ mà xem.”
Lục Tinh Triệu thoáng ngẫm lại — cũng có lý. Khi bản thân thức tỉnh, thể lực và cảm quan đều phát triển vượt chuẩn. Nếu Hoài Lân cần năng lượng bù đắp, chỉ cần chú ý đừng quá đà là được.
Cho nên, một lát sau.
Trước giờ ăn chính thức, bàn ăn chỉ có hai người.
Hoài Lân ngồi giữa một bàn thức ăn phong phú, sắc mặt dần tái xanh:
“Không ngờ… em ăn không nổi.”
Trước mặt cậu, hoàn toàn không phải là một chồng bát đĩa trống rỗng như trong mấy bộ anime đại thần ăn uống —
Mà chỉ là một bát cơm nhỏ, thậm chí còn dư lại hai miếng.
Hoài Lân: “……”
Lục Tinh Triệu: “……”
Đầu bếp lau tay, giọng lãnh đạm:
“Ngủ lâu vậy, không ăn nổi là đương nhiên. Nhịn ăn dài ngày thì dạ dày sẽ co lại. Dị năng giả cũng chẳng thoát được — đây là định luật sắt của giới ăn hàng.”
Hoài Lân giận đến mức muốn đập bàn, mặt mày ủ rũ:
“Không ngờ em còn ăn ít hơn trước… Em còn muốn cao đến hai mét ba cơ mà, làm sao thành được bản gốc của Ngô Diệc Phàm!”
Đầu bếp cười lạnh:
“Cỡ Kim Tam Béo cũng chẳng ăn hết đâu. Bữa này là tiệc mừng, gọi tất cả tới góp một tay đi.”
Lục Tinh Triệu mỉm cười:
“Không sao, Hoài Lân, để anh giúp em xử lý một phần.”
Chẳng mấy chốc, cả đội lục tục kéo đến. Cảnh tượng lúc này, có thể nói là… một hồi gió cuốn mây tan.
Nhưng không phải kiểu đũa bay như mưa, ăn uống ngút trời — mà là một bức tranh thê lương, nơi ý chí có thừa nhưng thể lực chẳng còn.
Cao lão đại dẫn đầu đám người, phẫn nộ gào lên:
“Đồng chí Thẩm Đồ sao cậu không đợi đến giờ cơm mới gọi chúng tôi?! Bây giờ là hai rưỡi chiều, còn ai nuốt nổi nữa hả?!”
Quây quanh hai chiếc bàn lớn, đám đàn ông từng dày dạn chiến trường giờ lại như mấy ông bầu mang thai tám tháng, ôm bụng than trời.
Đan Triết ngậm tăm trong miệng, nhàn nhạt châm chọc:
“Cảm giác hạnh phúc do mỹ thực mang lại, đã hoàn toàn bị cảm giác chướng bụng đè bẹp rồi nhỉ? Nếu là tôi, từ đầu đã lên kế hoạch tử tế.”
“Câu này hay đấy.” Nghiêm Phi Quang ợ một tiếng, đồng tình:
“Tôi nghe theo cậu ta : ăn món lớn trước, rồi đến các loại hạt và rau củ cứng, cuối cùng là cháo loãng và đồ ngọt. Giống như đổ đầy một cái bình — phải cho đá vào trước rồi mới đổ đậu đen, hiệu quả lấp đầy sẽ cao hơn.”
Đan Triết lộ vẻ đắc ý.
Cao lão đại tức tối nói:
“Đám trí thức bây giờ… học hành một nửa chạy vào não, nửa còn lại mọc vào bụng!”
Hoài Lân như vừa phát hiện chuyện động trời, ngạc nhiên:
“Ủa Cao lão đại! Dạo này anh bị ảnh hưởng bởi Tiểu Mía rồi à? Trình độ khẩu nghiệp tăng vọt luôn đó!”
Cao lão đại khiêm tốn khoát tay:
“Đâu có đâu có, thường thường thôi mà.”
Mấy người lập tức nổ ra một hồi tranh luận về “trình độ khẩu nghiệp”, cuối cùng tổng kết như sau:
Tiểu Mía đứng nhất không bàn cãi, Hoài Lân theo sát phía sau. Số còn lại cạnh tranh kịch liệt. Lục Tinh Triệu thuộc nhóm cuối bảng, còn Nghiêm Phi Quang thì… không cần tranh, đội sổ vững chắc.
Trong lúc mọi người đang vừa trò chuyện vừa nhăn nhó vì bụng căng, chỉ có Lục Tinh Triệu vẫn im lặng gắp đồ ăn, ăn không ngừng nghỉ. Vừa ăn, vừa nở nụ cười độ lượng nghe người ta bình phẩm mình.
Đầu bếp đứng nhìn hồi lâu, thầm nghĩ:
Đúng là dạ dày của dị năng giả.
Tiệc mừng đến đây xem như kết thúc. Hoài Lân ngồi chống cằm nói chuyện phiếm, bỗng nhớ ra còn một đôi vợ chồng quan trọng.
“Nhị Ngoan với Kim Lấp Lánh đâu rồi?”