Một tiếng sau.
Tên tóc vàng vẫn còn xúc động líu ríu, vừa ngấu nghiến hộp thịt bò vừa thao thao bất tuyệt kể khổ: “Bọn ông lớn ở căn cứ S đúng là không phải người! Còn bày ra cái trò đổi điểm cống hiến lấy lương thực nữa chứ. Có trợ cấp đấy, nhưng con nít thì ăn chẳng đủ no, không muốn gầy rộc thì phải đi làm thôi…”
Hoài Lâm ra vẻ cảm thông, nói: “Vậy là cậu đã khổ nhiều rồi.”
Cậu vừa nói, vừa lén dùng điện thoại dưới gầm bàn để gửi tin nhắn: 【Thấy chưa? Cái hộp thịt bò này vẫn có người ăn đấy nhé! Chứng tỏ vị nó cũng đâu đến nỗi phản nhân loại nhỉ.】
Đan Triết trả lời: 【Cái tên đó là ma đói chuyển thế, không tính là người! Dù hắn có nuốt sạch hết cũng chẳng chứng minh được cái hộp kinh tởm này đáng để nhét vào balo của tụi anh!】
Ngay sau đó có người hùa theo: 【Chuẩn đó đại ca, bổ dưỡng mấy mà ăn vào thấy như… ấy ấy thì cũng chịu không nổi!】
Hoài Lâm nổi đóa: 【Ấy ấy thì còn có chó thích ăn! Rốt cuộc mấy người muốn ngon miệng hay muốn khỏe mạnh hả? Anh nói gì đi chứ!】
Lục Tinh Triệu cuối cùng cũng chậm rãi trả lời: 【Tên tóc vàng đó còn dắt theo một con chó chăn cừu đen.】
Hoài Lâm: 【???】
Lục Tinh Triệu: 【Tôi để phần thịt bò hộp đặc chế trước mặt nó, phản ứng của nó rất dữ dội—hắt xì liên tục, vừa tru vừa né xa.】
Ý là: đến chó cũng không thèm!
“……” Hoài Lâm suýt chút nữa đập điện thoại.
Còn chưa kịp đập thì bên cạnh, thằng vàng vừa ăn xong, sực tỉnh, phì ra một hơi, nghi ngờ nói: “Sao có mùi gì đó là lạ nhỉ…? Ờ kệ đi, no là được.”
Hoài Lâm: “……” Vất vả lắm mới nén ra được cái thứ nhiều calo thế này, từng đứa một chê lên chê xuống, hừ!
Lúc này tên tóc vàng lại nói: “Mấy người chỗ này đúng là tiên cảnh trần gian! Sớm biết thì tôi đã chẳng đi làm công cho cái tên tổ trưởng họ Bạch gì đó, tôi phải cùng Inuyasha nhà tôi bỏ chạy tới đây mới đúng!”
Hoài Lâm dịu dàng đáp: “Chào mừng ở lại chơi vài ngày nha.”
Tên tóc vàng cảm động đến rơi nước mắt, không ngừng so sánh nơi này với căn cứ S, coi Hoài Lâm như Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.
Hoài Lâm trong lòng thì chán muốn chết, tay lại tranh thủ gửi tin nhắn: 【Tên này chán ghê, nửa tiếng là khai sạch tổ tông mười tám đời rồi, còn muốn ở lại nữa chứ.】
Nghiêm Phi Quang: 【Nam thần lại bắt đầu lừa người ta rồi! Vậy tụi mình có nhận tên này này không?】
Hoài Lâm còn chưa trả lời thì Lục Tinh Triệu đã lên tiếng: 【Không được, không thể nhận!】
Thực ra Hoài Lâm cũng đâu định giữ người đâu, đang định đáp lại thì thấy Lục Tinh Triệu bổ sung thêm một câu: 【Giữ chó, đuổi người.】
Hoài Lâm phì cười, nghĩ: người không bằng chó… nói vậy cũng hơi bị phũ nha!
Tên tóc vàng bên cạnh hí hửng hỏi: “Hoài Lâm cười gì thế?”
Hoài Lâm tỏ vẻ vô tội đáp: “Tôi vừa nhớ ra chó của cậu tên là Inuyasha, thấy thú vị thật.”
Tóc vàng vui vẻ nói: “Bạn gái tôi đặt tên đó, bảo là ngầu lắm. Cậu cũng thích chó à? Tôi dắt cậu đi gặp Inuyasha nhé, nó ngoan lắm, hồi tôi không có cơm ăn toàn nhờ nó tha mồi về đấy.”
Tối hôm đó, tóc vàng quả nhiên dẫn Hoài Lâm đi gặp con chó, bảo nó ghi nhớ mùi người.
Inuyasha rất có linh tính, có vẻ cũng đã biến dị, ngửi ngửi tay Hoài Lâm xong liền ngoan ngoãn ngồi gác ở cửa.
Lục Tinh Triệu cực kỳ ưng ý với con chó này, còn ngồi chồm hổm bên cạnh chơi đùa với nó.
Trong mắt Hoài Lâm thì cảnh này giống như có hai cchó lớn nhỏ đang ngồi gác cửa, chơi đùa với nhau, thực sự rất thú vị.
Vừa cười vừa đùa, Hoài Lâm vừa gửi tin nhắn: 【Thông tin gần như nắm đủ rồi, có người đến thay ca chưa đấy!】
Nửa phút sau, Nghiêm Phi Quang xuất hiện, cười tươi rói khoác vai tóc vàng, dẫn cậu ta đến khu nhà tạm.
Hoài Lâm được rảnh tay, một đường đi thẳng đến phòng họp tác chiến của căn cứ số 12.
Phòng họp vốn trang nghiêm giờ đã bị nghịch ngợm đến mức thay hình đổi dạng, ghế của Hoài Lâm bị mấy gã to xác nhét thêm đệm ngồi vào, trông cứ như ngai vàng của đại tướng quân, cao cao tại thượng.
Mọi người đã ngồi quanh bàn, Đan Triết mở miệng trước: “Tên kia không đáng tin. Hôm qua Lục Tinh Triệu đã nổ súng cảnh cáo mà hắn tay không tấc sắt vẫn dám xông lên, nếu không có mưu đồ thì cũng là gan to tày trời. Mà xem hành vi hôm nay, cũng chẳng giống dáng vẻ của một người bình thường.”