Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 400

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, tôi lập tức nín bặt, nghẹn ngào hỏi: “Ai đấy?”

Cư Diên đẩy cửa bước vào.

Vừa nhìn thấy anh ta, tôi liền không muốn khóc nữa, chỉ cảm thấy mệt mỏi. Tôi đứng dậy hỏi: “Không ở dưới lầu chơi với con mà lên đây làm gì?”

Cư Diên nói: “Phụ huynh đi hết rồi, chỉ còn lại bọn trẻ thôi, chúng ta đi ăn trưa đi.”

“Biết rồi.”

Tôi đi vào phòng tắm, dùng nước lạnh vỗ lên mặt.

Cư Diên đứng ở cửa, đợi lúc tôi lau mặt xong, anh ta vừa mở miệng đã hỏi: “Nhà họ Yến gặp xui xẻo khiến em đau lòng đến thế à?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Trời đất ơi!

Có phiền không cơ chứ!

Anh quan tâm nhà họ Yến như vậy thì cứ đón cả nhà họ tới đây, ngày ngày trông chừng cho xong!

“Tại sao anh cứ nghĩ tôi đau lòng là vì họ? Tôi không thể đau lòng vì chính mình sao? Tôi khóc vì phận mình khổ cũng không được à? Anh không yên tâm đến thế thì dứt khoát chôn sống hết cả chúng tôi đi!”

Cư Diên bị hỏi đến cứng họng.

Xuống dưới lầu, một đám trẻ con đang chơi rất vui, không ai để ý đến tôi. Tôi làm tròn bổn phận của một người mẹ một cách chuẩn mực.

Ăn cơm xong lại chơi đùa một lúc, bọn trẻ được bố mẹ đến đón về. Dì Trương và người giúp việc theo giờ bắt đầu dọn dẹp tàn cuộc, Cư Tục thì ngồi giữa đống quà mà bóc.

Đúng là con cháu trường mẫu giáo quý tộc, quà tặng đều có giá trị không nhỏ, đem đi biếu lãnh đạo cũng mát mặt.

Quà nhiều quá, Cư Tục bóc đến mức ngủ thiếp đi.

Cư Diên bế con bé lên, gọi tôi đang dọn quà: “Em cũng lên đi, thay đồ ngủ cho con bé, anh không tiện.”

Nghe câu này, tôi chỉ muốn ném thẳng hộp quà trong tay vào mặt anh ta.

Cư Tục mới bốn tuổi mà anh ta đã biết phải tránh hiềm nghi.

Còn tôi, mười tám tuổi đã bị anh ta đưa lên giường.

Không mang họ Cư thì không xứng đáng nhận được sự tôn trọng và yêu thương cao quý của anh ta, phải không!

Tôi nén hơi thở, đặt hộp quà xuống, đứng dậy đi theo anh ta lên lầu.

Nói ra thì anh ta cũng chỉ coi như gió thoảng bên tai, tôi không muốn lãng phí nước bọt nữa.

Lúc thay đồ, Cư Tục giật mình tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở gọi: “Mẹ?”

“Ừm?”

Con bé cười một tiếng, nắm lấy tay tôi, yên tâm nhắm mắt lại.

Tôi từ từ rút tay ra, cài cúc áo ngủ cho con bé rồi rời khỏi phòng.

Cư Tục ngủ trưa dậy, lập tức khoác thêm chiếc áo cardigan mỏng bên ngoài bộ đồ ngủ, chạy xuống lầu nói với tôi rằng con bé rất thích chiếc áo này, còn muốn có thêm mấy chiếc nữa.

Tôi nói được, rồi cùng con bé chọn thêm len mới.

Bữa tối, Cư Diên nói sẽ đưa chúng tôi đi du lịch nước ngoài.

Tôi đáp: “Hai bố con đi đi, em ở nhà đan áo len, chạy xe công nghệ là được rồi.”

Cư Tục nói: “Mẹ ơi, đi mà! Đi cùng ba đi!”

Tôi nhìn Cư Diên: “Qua hải quan phải lộ mặt, em không tiện lắm đâu.”

Sắc mặt Cư Diên sa sầm lại.

Thế là cả kỳ nghỉ anh ta không đi nước ngoài nữa, mà lái du thuyền riêng đưa chúng tôi ra biển chơi một chuyến.

Buổi tối, Cư Tục sớm đã theo dì Trương về phòng ngủ. Cư Diên tắt máy du thuyền, để nó trôi lềnh bềnh trên mặt biển, rồi cầm một chai rượu vang và hai chiếc ly đi tới.

Tôi ngồi trong khoang thuyền, quấn một chiếc khăn choàng lớn, nghịch điện thoại.

Tôi sợ biển đêm.

Ban ngày thì không sao, nhưng đến tối, mặt biển trở nên đen kịt và vô tận, trông đặc biệt đáng sợ. Tôi luôn có cảm giác dưới nước bất cứ lúc nào cũng có thể vươn lên một chiếc xúc tu bạch tuộc khổng lồ, hoặc nhảy ra một con cá mập trắng to lớn, lôi tôi xuống nước.

Cư Diên ngồi xuống bên cạnh, rót hai ly rượu vang: “Uống một chút đi.”

Tôi cầm ly rượu lên lắc nhẹ, rồi uống một hơi cạn sạch.

Hàng tàm tạm, không bằng Mixue.

Cư Diên cũng uống cạn ly của mình, rồi đưa tay ôm chặt tôi vào lòng.

Tôi giãy giụa.

Anh ta không buông tay, còn ra sức c*n m*t gáy và vai tôi.

Tôi vòng tay ra sau cào rách mặt anh ta.

Hai chúng tôi giằng co, khăn choàng, điện thoại, ly rượu đều rơi cả xuống đất. Anh ta đè tôi lên ghế, vừa xé quần áo tôi vừa nói: “Tại sao lại không được? Em là vợ của anh!”

Tôi thở hổn hển nhìn anh ta, cuối cùng đành bất lực nhắm mắt lại.

Trong khoang thuyền chòng chành, một bài hát tự động vang lên trong đầu:

“Số phận dẫu có bôn ba phiêu bạt, số phận dẫu có khúc khuỷu lạ kỳ, số phận dẫu có dọa dẫm rằng kiếp người vô vị…”

“Đừng rơi lệ xót xa, càng không nên từ bỏ, tôi nguyện một đời mãi mãi bên người…”

Bình Luận (0)
Comment