Trước sinh nhật Cư Tục, công ty đã bắt đầu bận rộn.
Đến tháng mười, hai kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh và Trung Thu sẽ kích cầu tiêu dùng, mọi người sẽ gửi và rút tiền mặt, làm thủ tục vay vốn trước lễ, các nghiệp vụ xuyên biên giới cũng sẽ tăng lên. Sau đó còn có mùa khuyến mãi của các sàn thương mại điện tử và lễ Giáng Sinh, Tạ Ơn còn bận rộn hơn, bắt buộc phải chuẩn bị trước.
Anthony ứng phó với các nghiệp vụ thường ngày vẫn dễ như trở bàn tay, hơn nữa một thương vụ mua lại chưa thành hình cũng không đủ để lay chuyển địa vị của nhà họ An trong công ty.
Để phát triển nền tảng dữ liệu, anh cũng đã chuẩn bị hai phương án ——
Một là tìm kiếm một công ty công nghệ mới để thay thế ZY, hai là kiên trì không ngừng săn đón đội ngũ kỹ thuật của ZY.
Anh và Cư Diên vẫn ngang tài ngang sức.
Ban ngày tôi bận rộn cùng Anthony, tối đến thì ngồi trên giường đan áo khoác len nhỏ cho Cư Tục.
Trước đây tôi rất ghen tị khi thấy mẹ Mạch Tuệ đan đồ cho bạn ấy, dù mẹ tôi cũng từng đan cho tôi một cái, nhưng vừa mặc vào đã bung chỉ, mẹ tôi cầm đi sửa lại, mấy năm rồi vẫn chưa sửa xong.
Tôi cũng chẳng trông mong gì ở bà nữa, tự mình mua mấy cái áo len mặc.
Đây là lần đầu tôi đan áo khoác nhỏ, những mũi đan hoa văn phức tạp tôi cũng không biết, chỉ có thể dùng những mũi đan đơn giản nhất.
Ở nhà còn phải giấu con bé để tranh thủ làm, có lúc đang đan thì ngủ quên mất.
Cư Diên nhìn thấy, nhưng không chê món quà của tôi sơ sài, cũng không nói cho Cư Tục biết.
Tôi cũng không hỏi anh ta đã mua gì cho con bé.
Dù sao thì chắc chắn cũng đắt hơn của tôi.
Gấp rút cả tháng trời, cuối cùng cũng hoàn thành trước sinh nhật con bé.
Buổi tối dỗ Cư Tục ngủ xong, tôi về phòng khâu cúc ngọc trai lên chiếc áo.
Cư Diên đã sắp xếp xong xuôi mọi công việc, kỳ nghỉ Quốc Khánh sẽ không xử lý công vụ nữa.
Anh ta tắm xong, bước đến bên cạnh tôi, trên người mang theo hương thơm ẩm ướt sau khi tắm.
Anh ta hỏi: “Xong chưa?”
Ồ, hiếm thấy thật, từ sau khi anh ta nói sẽ xử lý anh Khởi và Anthony, chúng tôi ở nhà gần như không nói chuyện với nhau.
E là ý của người say không ở trong rượu.
Tôi kéo chặt sợi chỉ, thắt nút rồi cắt đi, sau đó giũ chiếc áo khoác nhỏ màu xanh sữa ra: “Xong rồi.”
Anh ta cầm túi quà lên mở ra.
Thật sự không muốn để ý đến anh ta, nhưng cũng không muốn cãi nhau vào lúc này.
Tôi đặt chiếc áo vào trong, anh ta thắt nơ bướm trên miệng túi, đặt lên bàn, rồi quay đầu nhìn tôi, đáy mắt cuộn trào d*c v*ng.
Tôi coi như không thấy gì hết, vươn vai một cái rồi lên giường đi ngủ.
Anh giỏi, anh tài.
Tự đi mà chơi một mình đi!
Có lẽ anh ta cũng cảm thấy bị từ chối ** *n khá mất hứng nên đã ngoan ngoãn nằm yên cả đêm.
Sáng sớm hôm sau, đội ngũ đầu bếp món Trung được mời tạm thời đã đến nhà, bận rộn leng keng loảng xoảng trong bếp, chuẩn bị các món ăn cho tiệc sinh nhật trưa nay.
Dì Trương đã lớn tuổi, tay nghề cũng có hạn nên lần này chỉ phụ trách trang trí hội trường.
Mấy đồ trang trí xin từ nhà hàng xóm lần trước cuối cùng cũng dùng hết, lần này đã được thay bằng đồ mới.
Hôm nay Cư Tục mặc một chiếc váy nhung đen nhỏ, tóc được tết thành hai bím, dùng ruy băng đen búi lại sau gáy.
Lúc ăn sáng, tôi và Cư Diên cùng tặng quà cho con bé.
Cư Diên lại tặng trang sức, một sợi dây chuyền đá Aquamarine xanh như màu nước biển.
Nếu không phải anh ta, tôi còn không biết màu của đá Aquamarine lại có thể đẹp đến thế.
Cư Tục đeo dây chuyền lên, vui vẻ nói: “Con cảm ơn ba! Mẹ ơi, quà đâu ạ?”
Tôi lấy túi quà từ sau lưng ra: “Chúc mừng sinh nhật Tục Tục, mẹ đan cho con một chiếc áo khoác nhỏ…”
“Oa, mẹ giỏi quá!” Cư Tục lấy ra định mặc thử.
Tôi ngăn con bé lại: “Váy con mặc hôm nay sẽ bị dính lông len đó, đợi tối thay đồ rồi hẵng thử nhé.”
“Vâng ạ.” Cư Tục cất áo vào, tỏ ra vô cùng công bằng: “Mẹ, con cảm ơn mẹ nhé.”
Haiz… Cứ nhìn thấy nụ cười ngây thơ trong sáng của con bé là lòng tôi lại đau nhói.
Lúc này, điện thoại nhận được một bao lì xì, là mẹ tôi gửi cho Cư Tục.
Mẹ tôi nói bà đã có lòng rồi, không cần gọi video làm phiền bà nữa.