Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 380

Chuyến công tác ở Đế Đô kết thúc chưa được bao lâu thì bệnh viêm loét dạ dày của An Đông Ni đã biến chứng thành thủng dạ dày, bị công ty bắt buộc nghỉ ốm.

Nghĩ cũng phải, một thằng đàn ông to con mà suốt ngày chỉ mổ mổ mấy miếng thức ăn cho chim, lại còn toàn là thực đơn giảm cân do chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị, toàn món chay đến mức chó nhìn thấy cũng phải lắc đầu, không đổ bệnh mới là lạ.

Chí lớn chưa thành đã ngã bệnh nguy kịch, An Đông Ni phẫu thuật xong, nằm trong phòng bệnh cao cấp vừa đấm giường vừa than: “Đúng là trời cao đố kỵ anh tài! Sao lại để mình gục ngã vào lúc này cơ chứ!”

Tôi đứng bên cạnh rót trà đưa nước cho anh ta: “Đừng gào nữa, giữ cái mạng quan trọng hơn. Anh cứ yên tâm dưỡng bệnh trong viện đi, chuyện công ty có tôi trông chừng giúp anh. Công việc của anh đã tạm thời được phân chia cho các quản lý cấp cao khác, những quyết sách quan trọng vẫn sẽ xin ý kiến của anh.”

Đang nói thì cửa phòng mở ra, một người phụ nữ ngoại quốc trẻ trung yêu kiều khoác tay một ông lão bản xứ trông đầy vẻ uy nghiêm bước vào.

Người phụ nữ mở đôi môi đỏ mọng, nói bằng giọng Anh-Mỹ chuẩn xác: “Ôi~ cục cưng ngọt ngào Anthony yêu dấu của em, thấy anh bệnh thành ra thế này, lòng em đau quá đi mất.”

Nhưng trên mặt thì chẳng thấy đau lòng chút nào.

Ông lão bản xứ liếc tôi một cái: “Là tiểu Liên, EA của thằng Đông phải không, ở đây không có việc của cô, về công ty đi.”

Ông lão này tôi đã thấy trên bức tường vinh danh ban giám đốc, chính là bố An.

Người phụ nữ bên cạnh là cô vợ tư trẻ măng của ông, mềm mại không xương quấn lấy bố An, chiếc nhẫn đá quý trên tay lấp lánh, trông trạc tuổi An Đông Ni.

Tôi nói: “Vâng ạ, An tổng lớn, phu nhân, tiểu An tổng, tôi xin phép đi trước.”

Rồi tôi ý tứ rời đi.

Sao mấy người giàu có đều có cái nết này nhỉ.

Đàn ông già rồi, sống đến từng này tuổi là được rồi.

Về đến công ty, mấy vị quản lý cấp cao đã chia chác hết nhiệm vụ của An Đông Ni, trong đó Cư Diên là người có chức vụ cao nhất và được phân chia nhiều nhất.

Anh ta gọi tôi vào văn phòng, nói với vẻ thản nhiên như đó là điều hiển nhiên: “Trước khi An Đông Ni hết thời gian nghỉ phép, cô cứ làm việc ở bên tôi đi.”

Tôi nói: “Cảm ơn Cư tổng đã chiếu cố, tôi có quyền sử dụng văn phòng của An tổng, làm việc ở đó sẽ tiện hơn.”

Cư Diên nói: “Cậu ta phải nghỉ dưỡng hai tháng, trong thời gian này cô chủ yếu báo cáo công việc cho tôi, chuyển đồ qua đây đi.”

Tôi gật đầu mỉm cười: “Vâng ạ.”

Con khỉ đột trong lòng tôi gầm lên: Mẹ kiếp.

Ngày nào ở nhà nhìn cũng muốn ói rồi, đến công ty còn phải đối mặt với anh.

Thật muốn khai báo tai nạn lao động, để tôi cũng được nghỉ phép luôn cho rồi, đi chạy xe công nghệ có khi còn hạnh phúc hơn.

Cư Diên có EA riêng là Jasper, vậy mà vẫn cứ bắt tôi phải theo anh ta. Giờ mỗi lần ra ngoài là anh ta lại dẫn theo cả hai chúng tôi, Jasper phía trước, tôi phía sau, Jasper bên trái, tôi bên phải.

Trong mắt người ngoài, tôi đã phản bội An Đông Ni, biến thành chân chó của Cư Diên.

Đây chính là mục đích của anh ta.

Tiện lợi là giả, chia rẽ là thật, anh ta muốn tôi không yên ổn ở công ty, để tôi biết khó mà lui.

Tiếc là tình đồng chí cách mạng giữa tôi và Đông Tử không mong manh như anh ta nghĩ. Dù bị Cư Diên sai bảo quay như chong chóng, ngày nào tôi cũng kiên trì đến bệnh viện thăm nom, báo cáo tình hình quân địch cho Đông Tử.

Cư Diên đã tiết lộ trước mặt các cổ đông và ban giám đốc rằng “bệnh tình của An Đông Ni rất nghiêm trọng, không phù hợp với công việc cường độ cao.”

Vì An Đông Ni phát bệnh ngay trong lúc đang họp nên các vị giám đốc kia cũng có chút lo lắng, mấy ngày nay nườm nượp kéo đến thăm, muốn xem thử An Đông Ni có thật sự sắp chết đến nơi không.

Sau khi gắng gượng tinh thần tiễn khách, An Đông Ni lại quay về bộ dạng ốm yếu xiêu vẹo.

“Hừ, muốn dựa vào lý do này để chèn ép tôi à, không có cửa đâu, bản thân anh ta chẳng phải cũng bị bệnh thần kinh sao, anh ta tưởng có thể giấu trời qua biển à… Ái da, đau bụng quá…”

Tôi hạ giường của anh ta xuống, nói: “Anh định đối phó thế nào? Công khai bệnh án của Cư Diên à?”

An Đông Ni đáp: “Anh ta khôn như vậy, sao có thể để lại điểm yếu đó chứ? Tôi sẽ thâu tóm ZY, phát triển nền tảng dữ liệu, dùng thành tích để đè bẹp Cư Diên.”

Bình Luận (0)
Comment