Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm

Chương 85

Trước tiên đưa phụ nữ, trẻ nhỏ và người già tới thôn Sơn Khâu, để lại vài tráng hán, Lục Xuyên và Nhị Ngưu cũng ở lại để dọn dẹp một khoảng sân làm kho chứa lương thực.

Ngô tiêu sư theo Dương Sơ Tuyết vận chuyển thêm một chuyến nữa mới chuyển hết lương thực qua đó. Trong miếu vẫn còn nhiều quần áo, chăn nệm và các vật dụng khác, phải mất nhiều chuyến mới xong.

Bên ngoài lỗ ch.ó ở tường thành luôn có người canh giữ, không để lưu dân tiếp cận. Trên đường đi nếu có lưu dân muốn lại gần xe lừa, nhóm của Ngô tiêu sư liền rút đại đao ra quát tháo xua đuổi.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Khi tất cả vật tư đã vận chuyển xong, mọi người tụ họp tại thôn Sơn Khâu, ai nấy đều vô cùng xúc động. Dương Sơ Tuyết bảo mỗi hộ tự chọn một trạch viện làm nơi ở, nhà đông người chọn sân rộng, nhà ít người chủ động chọn sân nhỏ.

Các sân ở đây bố cục tương đương nhau, đều là tường đất mái tranh, không khác biệt mấy.

Tuy họ đông người nhưng thôn trang này cũng không nhỏ, hơn trăm nhân khẩu hoàn toàn có thể ở hết.

Mọi người mặt vàng hốc hác, đã lâu không được ăn no. Dương Sơ Tuyết lấy lương thực nhà mình ra, chia cho mỗi nhà khẩu phần ăn một ngày. Qua ngày hôm nay, họ sẽ không còn phải lo lắng về lương thực nữa. Chu thị và Nhị Ngưu lại bắt đầu gom lương thực lại để phân phối chung, họ sắp sửa chạy nạn lần nữa, ăn chung sẽ tiện hơn.

Trước khi chọn sân, mọi người đã kiểm tra cả thôn một lượt. Hễ thấy x.á.c c.h.ế.t đều đem đi chôn cất cho người quá cố được yên nghỉ. Dương Sơ Tuyết phát hiện khả năng chấp nhận của những người này tốt hơn nàng tưởng, họ không vì thấy x.á.c c.h.ế.t mà sợ hãi, trái lại còn thành tâm đưa họ về với đất nương con.

Viện của Dương Sơ Tuyết, Cố Ngôn và Nhị Ngưu nằm ngay cạnh kho lương. Sau khi chọn xong chỗ ở, thấy cửa thành sắp đóng, Dương Sơ Tuyết quyết định hành động ngay đêm nay.

Đám tráng hán biết võ dưới trướng Ngô tiêu sư cộng cả ông ta là mười tám người, tương ứng với mười tám gia đình. Dương Sơ Tuyết mang đi tám người, số còn lại ở lại giữ thôn. Trong số này có mười mấy thiếu niên choai choai cũng được nàng tổ chức đi tuần tra cùng các đại hán ở lại.

Phía Dương Sơ Tuyết chỉ mang theo Thẩm Thanh Từ và Cố Ngôn. Lục Xuyên và Nhị Ngưu vẫn bị để lại, bởi võ nghệ của Lục Xuyên khiến Dương Sơ Tuyết yên tâm nhất. Ngoại trừ hắn và Thẩm Thanh Từ, nàng không tin tưởng ai khác. Ngay cả khi gặp nguy hiểm, Dương Sơ Tuyết tin rằng Lục Xuyên vẫn đủ sức bảo vệ an toàn cho Tôn thị và mọi người.

Ngô tiêu sư lái một chiếc xe lừa, theo sau là ba chiếc khác, kịp vào thành trước khi cổng đóng.

Thấy thời gian còn sớm, Dương Sơ Tuyết đưa mọi người về tiểu viện cũ, đợi màn đêm buông xuống mới ra tay.

Ở phía bên kia, Dương Đức Phú đang lôi đình đại nộ. Lão không ngừng mắng nhiếc Dương Đức Hòa quả thật quá vô dụng, đến mấy mụ đàn bà và trẻ con cũng không giải quyết nổi.

Dương Đức Phú trầm mặt nói: “Nương tức giận đến mức ăn không ngon. Ngày mai rút một nửa quan binh ở cửa thành, cộng thêm đám quan binh ta mang tới, ta không tin bấy nhiêu người mà không hạ nổi mấy mụ đàn bà và Tiểu t.ử thối đó.”

Dương Đức Hòa cúi đầu vâng dạ một cách nhu nhược.

Dương Đức Phú chẳng thèm liếc nhìn đệ đệ lấy một cái, hừ lạnh một tiếng rồi quay người về phòng, cơm cũng không ăn.

Dương Đức Quý ngồi bên bàn ăn ngốn ngấu, hắn nhìn Dương Đức Hòa bằng con mắt âm hiểm, con mắt còn lại thì láo liên nhìn quanh, trong lòng không khỏi đố kỵ, không ngờ chúng lại được ở trong một trạch viện lớn như thế này, tặc tặc.

Dương Đức Hòa cũng chẳng còn tâm trí ăn uống, hắn chỉ muốn trốn tránh. Mỗi khi bị Mã lão thái và Dương Đức Phú cùng mắng nhiếc, hắn đều theo bản năng rụt đầu lẩn tránh. Lúc này hắn chẳng muốn ở lại thêm khắc nào, liền trực tiếp chạy tới Sử phủ.

Đêm khuya thanh vắng, Dương Đức Hòa trút hết cơn giận lên người Sử Hiền Thục, giày vò nàng một trận tơi bời.

Nhóm Dương Sơ Tuyết lái xe lừa thông suốt tới huyện nha, đám quan binh tuần tra trên đường đều bị bọn họ đ.á.n.h ngất lịm. Trước cửa huyện nha có bảy tám tên quan binh canh giữ, thấy họ lại gần liền bắt đầu quát tháo.

Thẩm Thanh Từ trực tiếp từ trên xe bay vọt xuống, Ngô tiêu đầu còn chưa kịp phản ứng thì dưới đất đã nằm gục hai người. Dương Sơ Tuyết và Cố Ngôn phản ứng cũng cực nhanh, không để cho quan binh có cơ hội tìm cứu binh, bọn họ trực tiếp vặn gãy cổ đối phương. Ngô tiêu đầu lập tức dẫn theo mấy huynh đệ gia nhập chiến đấu, nhưng còn chưa kịp trổ tài thì tất cả kẻ địch đều đã bị giải quyết xong.

Ngô tiêu đầu cảm thấy mình giống như đến để nhặt chút lợi lộc thừa, trong lòng có chút ngượng ngùng.

Dương Sơ Tuyết đi tới doanh phòng nơi các quan sai nghỉ ngơi. Ngô tiêu đầu đang xoa tay hầm hè chuẩn bị đại chiến một trận, kết quả hắn trố mắt nhìn đối phương lấy ra công cụ đốt khói mê, đôi mắt trợn ngược lên vì kinh ngạc.

Dương Sơ Tuyết chẳng quan tâm trong lòng Ngô tiêu đầu nghĩ gì, có thể ít tốn sức thì ít tốn sức chẳng phải tốt hơn sao. Khói mê lại một lần nữa phát huy tác dụng, vẫn là thứ này dùng tốt. Nhìn đám quan sai ngủ say như c.h.ế.t, Ngô tiêu đầu giơ ngón tay cái về phía Dương Sơ Tuyết tán thưởng.

Ngô tiêu đầu càng tiếp xúc với đám người Dương Sơ Tuyết, càng cảm thấy phong cách hành sự của mấy thiếu niên này rất hợp khẩu vị mình. Nhìn đám nhỏ này cũng trạc tuổi tiểu t.ử hư hỏng ở nhà, mà đứa bé gái cầm đầu này còn nhỏ hơn con hắn nữa, vậy mà nhìn người ta xem, đại hán như hắn cũng không thể không bội phục.

Bọn họ nhanh ch.óng tìm được kho lương, mở cửa kho ra, lương thực đầy ắp dựng sừng sững bên trong.

Ngô tiêu đầu nhìn thấy cảnh này thì trầm giọng giận dữ mắng mỏ:

"Lũ quan ch.ó, nhiều lương thực thế này mà lại không mở kho cứu tế, trong thành ngoài thành mỗi ngày người c.h.ế.t đói không đếm xuể, bọn chúng vậy mà lại ôm đống lương này khoanh tay đứng nhìn."

Đại hán bên cạnh cũng mắng theo:

"Đám quan ch.ó này thông đồng với thương nhân lương thực, kiếm chác đến mức đầy túi tham."

Dương Sơ Tuyết nói:


"Vận chuyển đi một đợt trước, số còn lại thì dẫn dụ đám lưu dân tới đây."

Cố Ngôn đáp:

"Ý kiến hay, thà thế còn hơn là làm lợi cho lũ quan lại tham ô này."

Nói là làm, để Ngô tiêu đầu cùng thuộc hạ ở lại vận lương, Dương Sơ Tuyết còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Nàng đi tới mấy con hẻm nhỏ gần Dương phủ tìm thấy không ít lưu dân, rồi trịnh trọng bảo với họ rằng trong Dương phủ có lương thực ăn không hết. Nói xong, nàng còn ra vẻ lấy ra một túi lương thực nói cho bọn họ biết đây chính là cướp được ở Dương phủ. Những lưu dân này nằm la liệt khắp các con hẻm.

Bọn họ nhìn chằm chằm túi lương trên tay Dương Sơ Tuyết với ánh mắt xanh lè như sói đói, có kẻ định trực tiếp ra tay cướp đoạt. Dương Sơ Tuyết nhanh ch.óng chạy về phía Dương phủ, phía sau là hàng chục lưu dân bám theo. Khi chạy đến Dương phủ, Thẩm Thanh Từ đã đợi sẵn ở đó, y vọt tới ôm lấy Dương Sơ Tuyết rồi nhảy lên tường rào, biến mất tăm.

Lưu dân thấy mất dấu người, lúc này tất cả đều tụ tập trước cửa Dương phủ, thi nhau xông lên đập phá, đạp văng cửa lớn.

Trong Dương phủ có bảy tám tên quan sai được Dương Đức Phú điều tới để trông coi nhà cửa, những người khác đều đang luân phiên canh gác ở huyện nha.

Lúc này bọn chúng nhao nhao quát tháo:

"Kẻ nào?"

Thấy cửa lớn bị đạp đổ, một đám lưu dân tràn vào, đám quan sai này giật mình, lập tức phản ứng lại rút đại đao ra.

Lưu dân thấy trong sân có mấy tên quan sai cầm đao chạy tới thì có chút sợ hãi không dám tiến lên.

Lúc này, tiếng ồn ào náo loạn bên ngoài đã thu hút Dương Đức Phú và Mã lão thái tới. Mã lão thái vừa đi vừa c.h.ử.i đổng:

"Kẻ sát nhân nào to gan thế này."

Kết quả thấy cửa nhà mình chật kín lưu dân, bà ta quát mắng:

"Hóa ra là lũ tiện dân các ngươi, các ngươi muốn làm gì? Không muốn c.h.ế.t thì mau cút đi cho ta! Còn nữa, cửa lớn nhà ta nếu bị đạp hỏng, các ngươi có đền nổi không?"

Mã lão thái mở miệng là "tiện dân", đóng miệng là c.h.ử.i bới, điều này hoàn toàn chọc giận đám lưu dân. Bọn họ bất chấp cái c.h.ế.t xông vào. Quan sai thấy vậy cầm đại đao c.h.é.m về phía lưu dân. Thẩm Thanh Từ nấp trong bóng tối, dùng đá b.ắ.n rơi đao trong tay mấy tên quan binh.

Những lưu dân tinh mắt thấy thế lập tức nhặt đao lên, liều mạng huyết chiến với quan binh.

Mã lão thái thấy mấy tên quan binh c.h.ế.t ngay lập tức, sợ đến mức nhũn chân ngã bệt xuống đất, rồi gào thét chạy về phía hậu viện, va vào Dương Đức Quý đang chạy tới.

Dương Sơ Tuyết cùng Thẩm Thanh Từ và Cố Ngôn đang nằm bò trên bờ tường. Nàng thấy Dương phủ đại loạn, lưu dân đều đã tràn vào trong, liền nói:

"Đi thôi, tới Sử phủ."

Ba người trong đêm tối đi tới bên ngoài Sử phủ. Nhìn từ bên ngoài, Sử phủ bề thế hơn Dương phủ nhiều.

Dương Sơ Tuyết cùng Thẩm Thanh Từ và Cố Ngôn nghênh ngang đi tới cửa chính. Hai tên quan binh canh cửa thấy vậy liền quát hỏi:

"Gux hỏa! Tiểu tặc ở đâu tới, đây là nơi các ngươi có thể đến..."

Lời còn chưa dứt đã bị Thẩm Thanh Từ một đao cắt đứt cổ họng. Tên quan binh còn lại thấy thế vừa định kêu to, Dương Sơ Tuyết đã nhanh tay lẹ mắt đ.â.m một đao vào cổ họng hắn.

Rút đao ra, m.á.u tươi b.ắ.n đầy đất.

Cố Ngôn đứng sau lưng hai người tặc lưỡi:

"Chậc chậc, vẫn là tay các ngươi nhanh."

Thẩm Thanh Từ liếc nhìn hắn một cái:

"Biết vậy còn đi theo làm gì, đi cùng Ngô tiêu đầu vận lương không tốt sao?"

Cố Ngôn lườm Thẩm Thanh Từ, thầm mắng trong lòng: Cái gã này càng ngày càng đáng ghét, làm việc xấu sao có thể thiếu hắn được chứ.    
Bình Luận (0)
Comment