Dù ngành Kinh tế chẳng dạy cách buôn bán cụ thể, nhưng điều đó cũng không ngăn được Cốc Kiều khởi nghiệp ngay tại trường. Cô không chỉ bán đồ lặt vặt trong khuôn viên, mà cuối tuần còn lân la sang các trường đại học lân cận để mở rộng địa bàn.
Phòng của Lạc Bồi Nhân chất đống những món đồ mua của Cốc Kiều, toàn là những thứ anh chẳng bao giờ dùng đến: nào là khăn mặt, ly nước in hình gấu trúc Panpan, nào là lót giày chống ẩm…
Cốc Kiều chưa bao giờ chèo kéo Lạc Bồi Nhân mua hàng của mình, chẳng qua lần đầu tiên cô sang trường Z mở rộng thị trường đã tình cờ gặp anh. Khi Lạc Bồi Nhân hỏi tại sao cô lại đi bán hàng, thay vì bảo mình muốn kiếm tiền, cô đã viện một cái cớ mỹ miều là vì muốn trải nghiệm cuộc sống. Chẳng hiểu sao, Lạc Bồi Nhân lại ưng ngay chiếc ly in hình gấu trúc Panpan cô bán, khiến Cốc Kiều không khỏi lấy làm lạ, tự hỏi sao anh họ lại đi thích thứ này. Đã thế anh không chỉ mua một cái, mà còn đòi mua hết số hàng cô có. Với tình cảm anh em của họ thì mấy chiếc ly này chẳng đáng là bao, cô sao nỡ lấy tiền của anh, bèn xởi lởi cho anh hết.
Lạc Bồi Nhân khăng khăng đòi trả tiền, còn Cốc Kiều thì kiên quyết không nhận. Hai người cứ giằng co qua lại giữa chốn đông người, khiến người ngoài nhìn vào lại hiểu lầm sang hướng khác. Cuối cùng, Cốc Kiều vẫn là người chiến thắng. Nhân lúc anh họ không để ý, cô vội nhét nắm tiền Lạc Bồi Nhân đưa vào túi áo sơ mi của anh rồi leo lên xe đạp, cắm đầu cắm cổ phóng đi như thể bị ai đuổi đánh, chỉ vì sợ Lạc Bồi Nhân gí theo trả tiền. Mãi đến khi cảm thấy Lạc Bồi Nhân không thể bắt kịp nữa, cô mới vẫy tay chào tạm biệt anh. Lúc sắp về đến trường mình, cảnh tượng nhét tiền ban nãy lại hiện lên trong đầu cô, cô chợt thấy chiếc áo sơ mi của anh họ mặc trông mốt phết.
Màn giằng co của Lạc Bồi Nhân và Cốc Kiều đã bị người thứ ba bắt gặp. Kể từ đó, giai thoại tình cảm éo le vốn đã nổi tiếng của anh lại có thêm một tình tiết mới. Phiên bản này nhanh chóng thay thế cho giai thoại cũ về việc anh nổi giận đánh bạn trai của nữ giảng viên.
Lần tiếp theo Cốc Kiều gặp lại Lạc Bồi Nhân, mặt hàng kinh doanh của cô đã đổi sang thứ khác.
Chẳng hiểu sao anh họ lại ăn ý với cô đến thế, mấy món đồ cô bán toàn đúng là thứ anh đang muốn mua. Lần này Cốc Kiều vẫn kiên quyết không lấy tiền, nhưng Lạc Bồi Nhân dọa nếu cô không lấy thì anh cũng sẽ không nhận đồ của cô. Cực chẳng đã, Cốc Kiều đành miễn cưỡng cầm tiền. Cô định dùng số tiền kiếm được đãi anh họ một bữa, nhưng rốt cuộc người thanh toán vẫn là Lạc Bồi Nhân.
Dĩ nhiên, cô đâu thể ăn chùa cơm của anh họ được, nên những lần bán hàng sau, cô đều cố ý giữ lại một phần để biếu anh. Song, Lạc Bồi Nhân vẫn khăng khăng đòi trả tiền, khiến cô đành phải tặng anh những món quà không tốn tiền mua.
Thoạt đầu, Lạc Bồi Nhân cứ ngỡ Cốc Kiều buôn bán lặt vặt vì túng thiếu, mãi sau này anh mới vỡ lẽ, nhờ công việc ấy mà tài chính của cô cũng chẳng thua kém anh là bao.
Thế nhưng, một khi mọi chuyện đã trở thành thói quen thì rất khó để thay đổi. Chẳng hạn như anh đã quen với việc mời Cốc Kiều đi ăn thay vì để cô mời, quen với việc cô thỉnh thoảng lại xuất hiện trước mắt mình, và quen cả với việc mua những món đồ có lẽ chẳng bao giờ dùng đến nhưng vẫn vờ như mình đang rất cần chúng.
Trớ trêu thay, thói quen ấy bỗng dưng bị phá vỡ. Đã hai tuần liền Lạc Bồi Nhân không gặp Cốc Kiều ở trường. Sang đến tuần thứ ba, anh về nhà cũng chẳng thấy bóng dáng cô đâu, bèn bâng quơ hỏi cậu em trai xem dạo này Cốc Kiều có ghé chơi không.
Kể từ lần nói xấu anh Hai sau lưng với chị họ, đã ba tuần rồi nhóc Tư không được gặp cô. Cậu nhóc bất mãn ra mặt. Rõ ràng Cốc Kiều là chị họ ruột của cậu, vậy mà lại ngày càng thân thiết với anh Hai. Ngay cả chuyện đi ăn, chị cũng nhất quyết phải rủ anh Hai đi cùng. Cậu thèm gà rán, nhưng chỉ vì anh Hai không thích mà chị họ liền đổi sang quán khác. Cớ sao chị họ lại coi trọng anh Hai hơn cậu? Rõ ràng cậu và chị họ mới là họ hàng xịn mà!
Để bảo vệ tình cảm chị em khăng khít, nhóc Tư quyết tâm vạch trần bộ mặt thật của anh Hai. Cậu rỉ tai Cốc Kiều rằng, thực chất anh Hai chẳng hề coi cô là em họ, thậm chí còn nhấn mạnh với người ngoài rằng hai người không cùng huyết thống, chẳng thể xem là anh em. Cậu quả quyết mình đã nghe rõ mồn một. Thấy Cốc Kiều vẫn bán tín bán nghi, nhóc Tư chỉ thiếu nước giơ tay thề độc:
– Chị họ à, chị em mình thân nhau thế này, em lừa chị làm gì? Nhưng anh Hai nói đúng mà, hai người có phải họ hàng thật đâu, hai chị em mình mới là người một nhà. Chị đừng có động một tí là gọi anh ấy là “anh họ” nữa, ai biết trong bụng anh ấy đang nghĩ gì!
Nhóc Tư chẳng biết, cũng chẳng bận tâm hoàn cảnh cụ thể lúc đó ra sao. Cậu chỉ muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của anh Hai cho chị họ thấy, rằng vẻ ngoài lịch thiệp của anh chỉ là xã giao, ai tin là dại. Cậu thấy ánh mắt Cốc Kiều tối sầm lại, rồi cô gượng gạo cười chào tạm biệt. Trong lòng cậu cũng hơi bồn chồn, không biết mình làm vậy có đúng không. Nhưng rõ ràng anh Hai đã nói thế thật, cậu chỉ thuật lại một cách sinh động thôi mà.
Dĩ nhiên nhóc Tư không kể chuyện này cho anh Hai nghe, chỉ bảo chắc sắp thi nên chị họ đang phải tập trung ôn bài ở trường.
Bạn cùng phòng vừa thoáng nhìn đã nhận ra chàng trai đang đứng đợi dưới ký túc xá chính là anh họ của Cốc Kiều. Dù mới chỉ gặp một lần hồi khai giảng, cô bạn vẫn ấn tượng sâu sắc với ngoại hình của anh. Trước đây, Cốc Kiều cũng thường xuyên nhắc tới anh họ, cứ luôn miệng khen anh thông minh, tốt bụng. Cô ít khi bàn về ngoại hình của anh, bởi cô luôn quan niệm rằng việc chỉ chăm chăm vào vẻ bề ngoài là biểu hiện của sự nông cạn. Thế nhưng, mấy tuần gần đây, Cốc Kiều không đả động gì đến anh họ của cô nữa.
Cô bạn cùng phòng báo cho anh hay:
– Cốc Kiều tới thư viện từ sáng sớm, giờ này vẫn chưa về ạ.
Vì sắp phải thi cuối kỳ, Cốc Kiều đành tạm gác lại công việc kinh doanh, cả ngày cắm đầu giải đề trong thư viện. Vốn không phải người quá ham học, nhưng Cốc Kiều lại có tính hiếu thắng, việc bị điểm thấp là điều khó mà chấp nhận, nhất là khi còn có thành tích của anh họ để so sánh.
Cô vừa đánh vật với môn toán cao cấp, vừa miên man suy nghĩ, không hiểu tại sao Lạc Bồi Nhân lại không muốn nhận cô làm em họ. Chẳng lẽ anh chê cô buôn bán vặt vãnh làm mất mặt mình ư? Nếu anh họ đúng là kẻ hợm hĩnh như vậy thì không nhận cũng chẳng sao. Nhưng cô cứ cảm thấy anh không giống hạng người đó.
Nghĩ mãi không thông, Cốc Kiều đành gạt chuyện ấy sang một bên để chuyên tâm làm bài tập, mải mê đến nỗi bỏ cả bữa trưa.
Đến khi bước ra khỏi thư viện, cô bất ngờ chạm mặt Lạc Bồi Nhân. Anh họ làm gì ở trường cô thế này?
Cô buột miệng định gọi “anh họ” nhưng rồi kịp nuốt chữ sau vào bụng, lí nhí hỏi:
– Anh… sao anh lại ở đây?
– Anh có việc đi ngang qua đây nên ghé vào xem dạo này em thế nào.
– À.
– Dạo này em bận học à?
– Dạ.
Cốc Kiều rõ ràng đã kiệm lời hơn hẳn trước kia. Tự thấy mấy câu trả lời cộc lốc của mình có phần xa cách, cô bèn nói thêm:
– Môn Toán cao cấp của em tệ quá. Sắp thi cuối kỳ rồi nên phải lo ôn tập ạ.
Thấy Cốc Kiều bỗng dưng ít nói lạ thường, Lạc Bồi Nhân đề nghị:
– Em chưa ăn cơm đúng không? Đi ăn với anh nhé.
Cốc Kiều thầm nghĩ Lạc Bồi Nhân đã mời mình không ít bữa rồi. Lần này anh tiện đường ghé thăm cô, xét cả về tình lẫn lý, cô đều nên mời anh một bữa ở căn tin trường.
Đã quá giờ cơm nên đồ ăn trong căn tin gần như hết nhẵn. Đến lượt Cốc Kiều, khay cơm to đùng chỉ còn lại nước dùng, cô cố lắm cũng chỉ múc được ba món loãng toẹt, nước nhiều hơn cái, đành ngượng nghịu cười trừ với Lạc Bồi Nhân.
Lạc Bồi Nhân không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu ăn cơm trắng. Hai người cứ thế im lặng ăn cơm chan canh. Giữa bữa, Lạc Bồi Nhân đột nhiên hỏi:
– Hay để anh dạy kèm cho em nhé?
– Thôi không cần đâu ạ.
Cốc Kiều thầm phân tích xem Lạc Bồi Nhân đang nói thật lòng hay chỉ khách sáo. Cô không phải chưa từng được đám con trai ngỏ ý dạy kèm cho, nhưng cô đều từ chối hết vì không biết lấy gì báo đáp họ. Song, lý do từ chối Lạc Bồi Nhân lại không phải vậy. Cốc Kiều chỉ sợ anh họ nói cho có lệ, nhỡ cô tưởng thật thì vô duyên chết.
– Em khách sáo làm gì, dạo này anh rảnh mà. – Lạc Bồi Nhân không đợi cô trả lời, đã quyết luôn. – Chiều nay em qua nhà anh đi, anh xem bài vở cho.
Cốc Kiều lí nhí dạ một tiếng, rồi lại lanh lảnh gọi anh là “anh họ” như thường lệ. Đến giờ thì cô dám chắc mười mươi rằng nhóc Tư đã lừa mình. Rõ ràng anh họ vẫn coi cô là người thân, nếu không sao lại chịu bỏ thời gian dạy kèm cho cô chứ?