Bị Cốc Kiều níu lại, gã đàn ông kia chẳng hề nao núng. Nhân viên an ninh tới thì đã sao? Làm gì có ai tin lời một con ranh vắt mũi chưa sạch chứ? Đằng nào cũng chẳng có nhân chứng.
Gã biết tỏng con bé này vì đuổi theo mình mới lên tàu, và trên chuyến tàu này, cô chẳng quen biết một ai. Nếu phải sợ một đứa con gái có khi còn chưa đến tuổi vị thành niên thì gã quả thực quá kém cỏi.
– Cô cứ túm áo tôi thế này, người ta nhìn vào lại tưởng mình có gì với nhau đấy. Tôi thì không sao, chứ cô là con gái… – Gã đàn ông bỏ lửng câu nói rồi bật cười.
Cốc Kiều chẳng màng mặt mình đang nóng bừng, cô lập tức nhận ra thế yếu của mình: trên chuyến tàu không biết sẽ đi những đâu này, cô chỉ có một thân một mình, hoàn toàn không quen biết ai. Nếu gã đàn ông này mà giở trò…
Nghĩ vậy, Cốc Kiều bèn cao giọng, cố để từng chữ lọt vào tai những hành khách xung quanh:
– Tên này lấy túi thơm của tôi ở sân ga rồi quỵt tiền! Vì đuổi theo hắn nên tôi mới lên tàu! Có cô bác anh chị nào lúc nãy mua túi thơm thì làm chứng giúp tôi với ạ! Ở sân ga chỉ có một mình tôi bán thôi!
– Con ranh này bị điên nên mới ăn nói hàm hồ, mọi người đừng nghe nó! – Thấy Cốc Kiều làm căng, gã đàn ông liền thay đổi thái độ, vẻ cợt nhả chuyển sang cáu bẳn. Gã đưa tay xô Cốc Kiều. – Tao không thèm chấp đàn bà con gái, nhưng mày đừng có mà chọc điên tao! Muốn kiếm tiền cũng không thể vu oan giá họa cho người khác như thế được!
Thấy vẻ mặt bặm trợn của gã, Cốc Kiều cũng hơi rén, nhưng càng sợ, cô lại càng gào to:
– Nếu anh không lấy túi thơm của tôi, mắc gì tôi phải đuổi theo anh lên tàu?
– Ai biết mày nghĩ gì! Có khi mày cố tình kiếm chuyện để trốn vé cũng nên… Hừ, đúng là đời, loại người quái gì cũng có.
Dù Cốc Kiều khá khỏe nhưng suy cho cùng vẫn không thể đọ sức với một người đàn ông trưởng thành. Gã vừa xô một cái, chiếc giỏ cô khoác trên tay đã văng xuống đất.
– Anh…
Lạc Bồi Nhân và mấy thành viên trong ban nhạc mua vé ngồi sát nhau, chỉ riêng tay guitar là ngoại lệ. Cậu chàng vốn dĩ mua vé giường nằm, nhưng vì nằm một mình chán ngắt nên đã chủ động đổi lấy một ghế cứng. Chuyến đi vừa dài vừa chán, thế là ngoài Lạc Bồi Nhân, bốn người còn lại bèn rủ nhau chơi bài giết thời gian. Họ không muốn chơi cùng Lạc Bồi Nhân vì anh có một cái tật: tuy ngày trước không đủ năng khiếu học Toán nên đành chuyển sang học Lý, nhưng niềm đam mê với những con số vẫn cháy bỏng, hễ chơi bài là anh lại bắt đầu tính toán.
Khả năng tính toán của Lạc Bồi Nhân có lẽ chẳng thấm vào đâu so với những người ở khoa Toán, nhưng để đối phó với nhóm thanh niên văn nghệ này thì lại thừa sức. Vốn dĩ chơi bài là để giải trí, song anh cứ ngồi vào sòng là đầu óc lại hoạt động hết công suất, chỉ chăm chăm tính bài. Anh mà đã chơi thì gần như chẳng ai thắng nổi.
Điều khiến mọi người tức nhất là đáng lẽ họ phải là người tẩy chay Lạc Bồi Nhân, nào ngờ chính anh lại chẳng thèm chơi bài với họ nữa vì lý do “Thắng mãi cũng chán.” Đời thuở nhà ai lại nói ra một câu như thế được cơ chứ? Cả đám thua bài nghe xong chỉ muốn tống cổ anh xuống tàu cho khuất mắt.
Bốn người đang chơi say sưa thì những tiếng cãi vã chói tai liên tiếp vang lên, buộc họ phải chú ý đến.
Tay guitar đang định bỏ bài xuống, đứng dậy đi giúp cô bé mặc váy vàng thì nghe Lạc Bồi Nhân hỏi:
– Đưa huy hiệu trường của cậu cho tôi.
– Hả?
Tay guitar hơi sững người nhưng vẫn nhanh chóng đưa huy hiệu cho Lạc Bồi Nhân. Anh cầm lấy rồi cài thẳng lên áo sơ mi của mình.
Tay guitar không nhớ Lạc Bồi Nhân có thói quen đeo huy hiệu trường, nói đúng hơn là anh ta chưa từng thấy anh đeo bao giờ. Bản thân anh ta cũng chẳng có thói quen khoe mẽ trường lớp ở bên ngoài, bởi không muốn đại diện cho tập thể, cũng chẳng muốn tập thể đại diện cho mình. Chẳng qua kiểu tóc của anh ta hơi đặc biệt, dễ trở thành đối tượng bị soi mói trên tàu, nên để bớt phiền phức, anh ta đành đeo huy hiệu cho ra dáng một thanh niên tử tế.
Trong khi đó, tướng mạo của Lạc Bồi Nhân chẳng dính dáng gì đến phường lưu manh, nên anh hoàn toàn không cần phải đeo huy hiệu trường.
Tay guitar còn chưa kịp thắc mắc thì đã nghe Lạc Bồi Nhân lên tiếng làm chứng cho cô gái kia:
– Lúc nãy ở sân ga, đúng là chỉ có một mình cô ấy bán túi thơm.
Cả bốn người đang chơi bài đều ngớ ra. Khi tàu dừng ở ga, họ còn chẳng thấy Lạc Bồi Nhân mở mắt, nói gì đến chuyện để ý sân ga có mấy người bán túi thơm.
Cốc Kiều đang lúi húi nhặt lại mấy chiếc túi thơm rơi dưới đất, nghe có người làm chứng cho mình, cô liền ngẩng phắt lên nhìn về phía phát ra tiếng nói. Đập vào mắt cô là một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, đeo chiếc tai nghe màu vàng trên cổ. Khí chất của anh hoàn toàn lạc quẻ giữa toa tàu ồn ã náo nhiệt này. Dù ở đây chật ních người, người ta vẫn dễ dàng chú ý đến anh.
Rõ ràng anh đâu có mua túi thơm của Cốc Kiều, thậm chí cô còn chưa từng trông thấy anh bao giờ. Vậy mà lúc này anh lại chủ động đứng ra làm chứng, đúng là người tốt hiếm có. Cốc Kiều bất giác nhớ đến quẻ bói bà ngoại xem hộ mình, quả nhiên màu vàng hợp vía cô thật. Cô mỉm cười biết ơn với nhân chứng, nhưng anh chẳng đáp lại bằng một nụ cười tương tự.
Gã đàn ông lấy túi thơm vốn đinh ninh Cốc Kiều thân cô thế cô, giờ thấy có người bênh vực cô, gã không khỏi thấy hơi chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn la lối:
– Mày nhìn gà hoá cuốc rồi, đừng có ăn ốc nói mò!
Gã đàn ông chưa dứt lời đã thấy chàng trai vừa làm chứng đứng bật dậy. Cậu cao to hơn gã tưởng nhiều, khiến gã tự dưng rén hẳn.
– Tôi không chỉ thấy ở sân ga có mỗi mình cô ấy bán túi thơm, mà còn thấy anh lấy đồ của người ta mà không trả tiền.
Lạc Bồi Nhân chắn giữa gã đàn ông và Cốc Kiều, siết lấy vai gã, nói tiếp:
– Người ta đã đuổi theo anh đến tận đây rồi, anh cũng nên trả tiền đi chứ.
Gã kia đang định chửi đổng thì vai bỗng bị bóp đau điếng. Cố nén đau, gã nghiến răng xẵng:
– Thằng ranh con lo chuyện bao…
Chữ “đồng” chưa kịp thoát khỏi miệng, gã đã hứng trọn một cú đá trời giáng, văng thẳng vào đống bao xác rắn bên lối đi rồi ngã chỏng gọng lên túi trứng vịt muối của một hành khách khác. Túi trứng được muối rất khéo, lòng đỏ ra lòng đỏ, lòng trắng ra lòng trắng, dầu béo ngậy ứa cả ra ngoài. Gã vừa đặt mông xuống đã bị dầu trứng bắn tung tóe lên quần.
Tay guitar vốn định hỏi xem có cần giúp gì không, nhưng chứng kiến cảnh này bèn ung dung ngồi lại ghế hóng hớt, vừa xem vừa bình phẩm:
– Thằng cha này rõ yếu nhớt. Ban nãy thấy hổ báo cáo chồn thế cứ tưởng biết võ vẽ gì chứ.
Gã đàn ông chưa kịp chửi bới thì chủ túi trứng đã xót của la toáng lên:
– Toàn là trứng hai lòng đỏ loại một đấy, anh có biết mua được trứng hai lòng khó thế nào không? Tôi cất công muối mãi mới được, anh ngồi một phát bẹp dí hết cả rồi. Đền tiền, đền ngay cho tôi…
Mãi đến lúc này, nhân viên an ninh trên tàu mới có mặt. Vụ túi thơm chưa xong lại chồng thêm vụ trứng vịt muối khiến ông ta đau cả đầu, đành phải ưu tiên giải quyết vụ đầu tiên trước.
Nhìn thấy chiếc huy hiệu trường mà Lạc Bồi Nhân đang đeo, nhân viên an ninh bất giác tin lời anh nói thêm vài phần.
Cốc Kiều nghe có người làm chứng cho mình thì càng thêm vững dạ. Cô không chỉ đòi gã đàn ông trả tiền mà còn yêu cầu gã phải bồi thường thiệt hại:
– Nếu không phải tại anh ta trộm đồ của cháu thì cháu đã chẳng lên tàu, giờ cũng không về nhà được!
Lạc Bồi Nhân liền chỉnh lại:
– Em dùng từ sai rồi. Đây không gọi là trộm… Em không nhìn thấy mới gọi là trộm.
Gã đàn ông không ngờ chàng trai tướng tá võ biền này lại là một tên mọt sách giỏi bắt bẻ câu chữ. Nhưng được một tên mọt sách nói đỡ cho mình cũng là chuyện tốt, gã nhất thời quên bẵng rằng chính thằng ranh này đã đá mình ngã dúi dụi vào đống trứng muối:
– Đúng đúng, quả là sinh viên trường xịn có khác, ăn nói chuẩn xác thật. Tôi làm thế sao gọi là trộm được…
Lạc Bồi Nhân nói tiếp:
– Đây không phải là trộm, mà là cướp.
Tội cướp giật nặng hơn tội trộm cắp nhiều. Gã chỉ lấy một cái túi thơm không trả tiền thôi mà, sao lại thành cướp giật được chứ?
Lúc này gã đàn ông mới nhận ra, kẻ lẻ loi cô độc ở đây không phải con bé trước mặt, mà chính là gã. Gã đành rối rít xin lỗi Cốc Kiều, mong cô rộng lượng bỏ qua. Xin lỗi thì được, chứ tiền thì gã thật sự không có. Gã trả lại chiếc túi thơm, còn dặn cô cầm cho kỹ.
Đến cái túi thơm mà cũng phải chôm chỉa thì mong gì moi được tiền từ tay tên này. Cốc Kiều nhìn mảng dầu loang lổ sau quần gã, cũng lười so đo thêm.
Cô quay sang chàng trai vừa giúp mình, hỏi thăm:
– Cảm ơn anh. Anh tên gì thế ạ?
Chàng trai lờ đi câu hỏi của cô, đáp:
– Còn ba tiếng nữa mới đến ga tiếp theo. Em mau đi tìm trưởng tàu hỏi xem có vé chuyến đêm quay lại không.
Biết chuyện của Cốc Kiều, bà trưởng tàu tỏ ra rất nhiệt tình, nhưng lại không thể giúp cô thu xếp chuyến tàu về nhà ngay lập tức. Bà chỉ có thể liên lạc với nhân viên nhà ga để Cốc Kiều nghỉ tạm trong phòng trực ban của họ.
Nghĩ đến cảnh tối nay không thể về nhà, Cốc Kiều suýt bật khóc. Thấy cô mãi chưa về, chắc hẳn bố và chị Thúy Thúy lo sốt vó. Cô cố nén nước mắt, hỏi bà trưởng tàu xem liệu có cách nào liên lạc với nhà ga ở huyện mình được không. Cô muốn nhờ họ phát thông báo trên loa bảo rằng mình vẫn ổn, ngày mai sẽ về, để bố yên tâm đưa chị Thúy Thúy về trước.
Thấy Cốc Kiều trạc tuổi con mình, bà trưởng tàu vội an ủi cô đừng lo, và hứa sẽ cố gắng giúp hết sức. Tuy lòng nóng như lửa đốt, nhưng Cốc Kiều vẫn không quên chuyện cảm ơn. Cô lấy một chiếc túi thơm trong giỏ ra, đưa cho bà trưởng tàu, nói:
– Cháu cảm ơn cô ạ.
– Cô nhận tấm lòng của cháu thôi, chứ quy định không cho phép cô nhận quà của hành khách.
– Dạ cô có thể nhận cái gì ạ?
Chưa đợi bà trưởng tàu trả lời, Cốc Kiều đã nảy ra ý định gửi thư cảm ơn bà. Cô thầm nhủ, đợi về đến nhà nhất định sẽ viết một bức thư cảm ơn thật trịnh trọng gửi cho ngành đường sắt.
Sự đã rồi, hối hận cũng chẳng ích gì. Dù sao tối nay cũng không về được, chi bằng bán nốt số túi thơm còn lại trong giỏ. Như vậy cũng coi như có lời ăn nói với chị Thúy Thúy, không uổng công chị đã lo lắng cho cô. Cốc Kiều quay lại toa tàu khi nãy. Cô nhớ lại lúc ở sân ga, chàng trai kia đã để ý thấy chỉ có mình cô bán túi thơm. Chắc hẳn anh rất thích món đồ này, cô nhất định phải tặng anh một cái mới được.
Lúc này trong toa, nhân viên an ninh vừa giải quyết xong một vụ việc khác.
Chủ nhân túi trứng muối nhất quyết đòi lại công bằng cho mớ trứng hai lòng đỏ của mình. Gã đàn ông trộm túi thơm vội vàng thanh minh:
– Ban nãy nếu không phải thằng ranh…
Gã liếc trộm người vừa đá mình rồi nuốt nửa câu sau vào bụng. Mông gã vẫn còn đau ê ẩm, nếu phải chịu thêm một cú nữa thì thật không đáng, nhưng bảo gã đền tiền thì gã chịu chết.
Lạc Bồi Nhân bèn hỏi thẳng chủ túi trứng:
– Chỗ trứng này bao nhiêu tiền ạ?
– Toàn trứng hai lòng đỏ loại một đấy, bét nhất cũng phải hai chục tệ…
Lạc Bồi Nhân chẳng buồn truy cứu giá trị thực của chúng, anh rút ngay tờ hai mươi tệ trong túi ra đưa cho ông ta
Thế là chuyện trứng vịt muối coi như được giải quyết êm thấm. Chủ túi trứng tuy nhận được hai mươi tệ nhưng vẫn không khỏi xót xa; nhất là khi thấy chàng trai trả tiền nhẹ tênh như vậy, ông càng cảm thấy mình bị hớ:
– Trứng hai lòng đỏ ngon thế này, hai chục bạc sao mua nổi…
Lạc Bồi Nhân tháo huy hiệu trường trả lại cho tay chơi guitar. Bốn người đang chơi bài không khỏi tò mò bởi hôm nay Lạc Bồi Nhân nhiệt tình quá thể. Cứ coi như chuyện ra tay nghĩa hiệp giúp một người xa lạ là bổn phận của một thanh niên tốt đi, nhưng việc anh còn mượn cả huy hiệu trường đeo để tăng độ uy tín khi làm chứng thì quả thực quá khác thường.
Lạc Bồi Nhân đeo tai nghe lên, bỏ ngoài tai khúc ai điếu dành cho mớ trứng vịt muối cùng sự thắc mắc của đám người xung quanh.
Khi Cốc Kiều quay lại toa tàu, vụ trứng vịt muối đã được giải quyết xong xuôi. Cô thấy chàng trai kia đã ngồi về chỗ cũ, đang nhắm nghiền mắt.
Sợ anh không để ý, Cốc Kiều bèn chủ động lấy một túi thơm từ trong giỏ ra, khẽ huơ huơ trước mũi anh.
– Cảm ơn anh chuyện ban nãy nhé. Em tặng anh túi thơm này.
Lạc Bồi Nhân mở mắt ra, đáp:
– Không cần đâu, cảm ơn nhé.
Cốc Kiều không hiểu sao lại thấy câu này nghe quen quen.
– Đừng khách sáo, anh đã giúp em một chuyện lớn như thế mà, đây là chút lòng thành của em thôi ạ.
– Anh bị dị ứng với hương hoa.
– Túi thơm này tuy thơm thật nhưng không bỏ hoa vào đâu ạ.
Cốc Kiều thầm thấy lạ, nếu không có hứng thú với túi thơm thì sao anh lại biết chỉ có mình cô bán thứ này ở sân ga?
Cô lặp lại câu hỏi lúc trước:
– Anh cho em biết tên được không ạ?
Nghe vậy, chàng trai liếc cô một cái, ánh mắt có phần sắc lạnh.
Nhìn thấy huy hiệu trường đại học Z trên ngực áo anh, Cốc Kiều bèn nói:
– Về nhà em sẽ gửi thư cảm ơn đến trường anh ạ.
Cô biết, với một số người, một lá thư cảm ơn còn quý giá hơn mọi thứ quà cáp.
Bốn người chơi bài tuy mắt vẫn dán vào những quân bài nhưng tai đã dỏng lên nghe ngóng từ lâu. Tay chơi guitar vốn tính hay chuyện, bèn chủ động báo tên Lạc Bồi Nhân.
Nghe thấy ba chữ “Lạc Bồi Nhân”, Cốc Kiều trợn tròn mắt. Cô có một người anh họ cũng có cái tên giống vậy. Cô dán mắt vào mặt Lạc Bồi Nhân, cố xác nhận xem đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay mình đã tình cờ gặp lại người quen cũ.
Thế nhưng trong mắt người ngoài, cái nhìn trắng trợn của cô lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Cốc Kiều phát hiện vẻ mặt của chàng trai cuối cùng cũng bớt lạnh lùng hơn trước. Anh nói:
– Em đừng gửi thư cảm ơn gì cả…
Nếu tính tuổi của anh họ thì hết hè này anh mới lên lớp mười hai, chứ không thể là sinh viên đại học được. Thế nhưng chẳng hiểu sao, Cốc Kiều lại thấy phong thái của người này quen thuộc đến lạ. Cô bèn đánh liều gọi thử:
– Anh họ?
Rồi vội vàng giới thiệu:
– Em là Cốc Kiều, Cốc trong ngũ cốc, Kiều do chữ Nghiêu và Vũ ghép lại ạ.
Cô không nhắc gì đến chuyện hai người từng gặp nhau trong đám cưới của dì họ. Ở tuổi này, cô thừa hiểu rằng một đứa trẻ phải dự đám cưới của bố và mẹ kế chẳng phải chuyện vui vẻ gì.
Nghe tiếng gọi “anh họ”, Lạc Bồi Nhân dường như không hề ngạc nhiên. Trái lại, mấy người bạn ngồi cạnh anh lại tỏ ra bất ngờ.
Cốc Kiều cũng thoáng ngạc nhiên trước vẻ bình thản của Lạc Bồi Nhân. Lẽ nào anh đã nhận ra cô từ trước nên mới đứng ra làm chứng giúp? Nhưng bao năm không gặp, vóc dáng diện mạo của cô đã khác xưa quá nhiều, làm sao anh nhận ra cô được chứ?
Lạc Bồi Nhân không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, anh hỏi thẳng Cốc Kiều:
– Em mua được vé về chưa?
– Dạ vé thì chịu rồi ạ, nhưng bác trưởng tàu bảo em có thể ở lại phòng trực ban của nhà ga.
Dù người anh họ này đã nhiều năm không liên lạc, nhưng có anh ở đây, Cốc Kiều bỗng thấy yên tâm hơn hẳn. Cô không còn cảm thấy việc một mình kẹt lại ở một thành phố xa lạ là điều đáng sợ nữa.
– Anh chưa ăn tối phải không ạ? Lát nữa bán xong túi thơm, em mời anh tới toa ăn ăn một bữa nhé.
Chỉ cần bán hết túi thơm là Cốc Kiều sẽ có tiền để mời anh họ đi ăn, vả lại, chính cô cũng đang đói nẫu ruột. Dù gì cô cũng có một quỹ đen nho nhỏ, toàn là tiền lì xì và tiền tiêu vặt mà ông bà ngoại cùng bố mẹ cho. Tiền bán túi thơm có tiêu hết cũng không sao, về nhà cô sẽ lấy tiền trong quỹ đen của mình trả cho chị Thúy Thúy.
– Em vẫn định bán túi thơm tiếp à?
Cốc Kiều cười đáp:
– Vâng, dù sao ngồi không cũng chán ạ.
Cô mà ngồi không chỉ tổ lo lắng thêm, cũng không biết bác trưởng tàu có báo tin về nhà ga của huyện được không.
Cốc Kiều vừa dứt lời thì bụng cô bỗng réo một tiếng. Cô lè lưỡi, ngượng nghịu cười.
Lạc Bồi Nhân quay sang nói với mấy người bạn:
– Mình tới toa ăn đi.
Rồi anh lại nhìn Cốc Kiều, hỏi:
– Em không ngại ăn cùng bọn anh chứ?
Nghe anh họ hỏi vậy, Cốc Kiều lúng túng ra mặt. Túi thơm chưa bán được, cô làm gì có tiền mời anh đi ăn.
Trong lúc Cốc Kiều còn đang đắn đo không biết nên từ chối thế nào, Lạc Bồi Nhân đã nói luôn:
– Anh mời.