Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 94

 

Đến lớp Giáp, Phòng Đại Lang thấy trong lớp cũng đã có hai bạn học. Liền đứng ngoài phòng học nói với Phòng Nhị Lang: “Nhị Lang, thấy chưa, đây là lý do vì sao Tôn thiếu gia có thể qua mấy lần khảo thí là lên được lớp Ất. Ta nghe nói mục tiêu lần này của hắn là lớp Giáp. Hắn vốn dĩ cũng giống đệ, đều ở lớp Đinh, nhưng bây giờ hắn đã vượt xa đệ như vậy. Nhị Lang, đầu óc đệ không ngốc, tại sao lại thi không bằng hắn? Nói cho cùng vẫn là chưa đủ nỗ lực thôi.”

Nhìn đệ đệ mình tiu nghỉu, Phòng Đại Lang cũng không dừng lại, tiếp tục nói: “Vừa nãy đệ cũng nghe cha nói rồi. Chúng ta nếu không thi đỗ đồng sinh, đừng nói người ngoài, ngay cả người nhà cũ cũng sẽ đến giẫm một chân. Trước kia người nhà cũ tuy không thích nhà ta, nhưng cũng không làm gì quá đáng. Nhưng mà, từ khi đại đường ca thi đỗ đồng sinh, nhà cũ liền hết lần này đến lần khác bắt nạt chúng ta. Nhị Lang, đệ có nghĩ tại sao không? Đúng, chính là vì quyền lực, đệ có quyền lực thì có sức mạnh, người khác không dám bắt nạt đệ, người khác phải nịnh bợ đệ, phải nghe lời đệ. Còn nếu đệ không có quyền lực, giống như người tay không tấc sắt, nếu lại có thêm chút tiền, thì chính là miếng thịt mỡ trên thớt, ai cũng muốn xẻo một miếng.”

Phòng Nhị Lang nghe đến đây, mắt đều đỏ lên, sợ hãi nói: “Đại ca, ý của huynh là, hiện giờ nhà ta đang ở trong tình huống như vậy sao?”

Ánh mắt Phòng Đại Lang phảng phất xuyên qua vách tường, nhìn vào lớp Ất bên cạnh: “Có phải hay không, ít nhất hiện giờ, chúng ta còn phải dựa vào Tôn gia. Có Tôn gia ở đó, những người khác cũng không dám quá phận.”

Phòng Nhị Lang nghe Phòng Đại Lang phân tích, trong lòng khó chịu vô cùng. Đều là vì hắn vô dụng, mới làm người nhà bị ủy khuất. Giờ đây, hắn mới thật sự như được khai sáng, nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện. Cũng hiểu được mục đích đọc sách chân chính của mình. Trên người hắn không chỉ gánh vác trách nhiệm của bản thân, mà còn có an nguy của cả gia đình. Hắn trầm mặc một hồi lâu, nói: “Đại ca, đệ biết rồi. Đệ lúc này không học cùng huynh nữa, đệ muốn ở một mình yên tĩnh.”

Phòng Đại Lang hiểu rõ gật gật đầu.

Bắt đầu từ hôm nay, Phòng Nhị Lang càng thêm nỗ lực đọc sách. Học thuộc, dịch văn chương là sở trường của hắn thì hắn học càng chắc, ngay cả cái môn ghét nhất là phân tích và viết văn, cũng phải căng da đầu cầu Phòng Đại Lang giảng đi giảng lại cho hắn. Phòng Đại Lang về mặt học tập tự nhiên là có gì cũng đáp ứng Phòng Nhị Lang. Bất kể Phòng Nhị Lang hỏi vấn đề gì, hắn đều nhẫn nại giảng giải.

Trưa hôm nay, Phòng Đại Lang đang tìm một chỗ không người để phân tích văn chương cho Phòng Nhị Lang. Phía sau dần dần truyền đến tiếng bước chân, bọn họ tưởng là học sinh đi ngang qua, cũng không để ý, tiếp tục nói.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.


 

Mãi đến khi nói xong đề này, mới phát hiện bên cạnh có một người đang đứng. Phòng Đại Lang vừa thấy là Tôn Bác, vội muốn đứng dậy chào hỏi. Kết quả Tôn Bác đè hắn lại, cũng ngồi xổm xuống, mặt có hơi ửng đỏ: “Nói ra thật xấu hổ, ta vừa mới đi ngang qua đây, nghe Tu Trúc huynh giảng giải thế mà nhập tâm quá. Mong Tu Trúc huynh không trách tội.”

Hắn thế này chẳng khác nào học trộm kiến thức của người khác, xấu hổ vô cùng.

Không ngờ, Phòng Đại Lang nghe hắn nói lại cười: “Việc này có gì đâu, ta còn sợ mình giảng sai, làm bẩn tai Mậu Chi huynh.”

Tôn Bác thấy Phòng Đại Lang không có vẻ gì là ngại, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm: “Không có không có, Tu Trúc huynh giảng giải rành mạch rõ ràng, làm người ta như được mở mang tầm mắt. Thậm chí, thậm chí còn rõ ràng hơn cả phu tử giảng.”

Phòng Đại Lang vừa nghe lời này, vội vàng khiêm tốn: “Ta sao có thể so với phu tử, ta chẳng qua là tùy tiện nói một chút thôi.”

Tôn Bác cũng kinh ngạc nhận ra mình nói sai, vội vàng chữa lại: “Có lẽ là do ta đầu óc ngu dốt, lúc phu tử giảng không nghe hiểu, nghe Tu Trúc huynh nói lại một lần, mới hiểu được.”

Phòng Đại Lang cười: “Đó cũng là do phu tử giảng hay, Mậu Chi huynh học giỏi, ta chẳng qua chỉ có tác dụng xâu chuỗi lại một chút thôi.”

Tôn Bác nói: “Tu Trúc huynh khiêm tốn rồi. Không biết… Ừm, thôi, ta không làm phiền nhị vị học tập nữa.” Nói thật, Tôn Bác bài này cũng không hiểu rõ, hắn còn muốn nghe tiếp. Chỉ là, chính hắn cũng biết yêu cầu như vậy có hơi quá đáng. Cho nên, do dự một chút, vẫn là đứng dậy rời đi.    
Bình Luận (0)
Comment