Mấy ngày trôi qua, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang lại trở về thư viện Sương Sơn đọc sách.
Kể từ khi thi đỗ đồng sinh, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang không còn học ở chỗ cũ nữa, họ được chuyển đến một sân học khác. Thư sinh ở đây, tất cả đều là đồng sinh. Bọn họ, nhóm đồng sinh mới thi đỗ, cùng với các đồng sinh cũ ở đây tụ lại, tiến hành thi lại một lần nữa, sau đó chia lớp.
Phòng Đại Lang không ngoài dự đoán thi vào lớp Giáp, Tôn Bác vào lớp Ất, Phòng Nhị Lang lại một lần nữa vào lớp Đinh.
Nửa tháng sau, nhà của Phòng gia đã xây xong.
Một ngày nọ, Vương thị thấy sắp phải mở tiệc đãi khách, mà các con gái của mình cũng không có một bộ quần áo nào ra hồn, vì thế, bà định đưa các con gái lên huyện thành mua sắm vài thứ.
“Thời gian này nương bận quá, vẫn chưa lo lắng cho các con được. Trong nhà giờ đã có tiền, cũng nên sắm cho các con vài bộ quần áo.”
Phòng Ngôn đối với quần áo thì không kén chọn lắm, tuy nhiên, với chuyện mua quần áo mới nàng cũng rất vui vẻ. Có ai mà không thích mua quần áo trang sức chứ.
Nhà mới tuy đã xây xong, nhưng những việc phải lo liệu sau đó còn rất nhiều. Phòng Nhị Hà phải ở nhà trông chừng.
Vương thị đưa các con gái lên huyện thành, đến nơi, Phòng Ngôn rất thích một số kiểu trang phục. Cái cảm giác thướt tha phiêu dật ấy, thật sự quá đẹp. Quả nhiên vẫn nên làm người có tiền thì tốt hơn, có tiền thì không cần mặc áo vải thô, có thể mặc những bộ quần áo rực rỡ.
Đặc biệt là lụa là gấm vóc.
Nàng không nhịn được đưa tay sờ sờ, cảm giác đúng là rất tuyệt. Chỉ tiếc là nhà họ tuy có tiền, nhưng cũng không mặc nổi những bộ quần áo quý giá như vậy. Cho dù có cho nàng mua, nàng cũng không nỡ.
Haiz, tiền vẫn là không đủ.
Mua vài bộ quần áo, lại mua thêm ít vải, Vương thị ra khỏi tiệm vải, định đến cửa hàng trang sức xem thử.
Vừa ra khỏi cửa, Vương thị liền đứng khựng lại.
Phòng Ngôn nhìn theo tầm mắt của Vương thị, nơi đó có hai người đang đứng. Một người là cữu cữu của nàng, Vương Tri Nghĩa, còn người kia rõ ràng là một thanh niên trẻ tuổi, đang đưa lưng về phía các nàng, không thấy rõ dung mạo.
Vương thị nắm chặt khăn tay, vẫn chưa quyết định được có nên tiến lên chào hỏi hay không.
Từ lần trước đến nhà đại ca bị từ chối, cái gai trong lòng bà càng ngày càng lớn. Trước đây, bà còn có thể tự lừa dối mình, tự nhủ rằng chỉ là chị dâu nhà mẹ đẻ vì chuyện của hồi môn mà oán trách bà. Sau này xảy ra chuyện, bà không thể lừa mình dối người được nữa. Không chỉ chị dâu, mà ngay cả đại ca của bà cũng coi thường nhà họ, một nhà mẹ đẻ như vậy, bà cần đến để làm gì? Tuy nhiên, Vương Tri Nghĩa lại nhìn thấy bà.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Thấy Vương thị đứng tại chỗ không biết có nên lên chào hỏi hay không, hắn nói với người thanh niên bên cạnh vài câu, rồi bước tới.
“Tiểu muội, ngay cả đại ca mà cũng không nhận ra sao?”
“Đại ca.”
“Cữu cữu.”
“Cữu cữu.”
“Ừm. Coi như còn biết chút lễ nghĩa. Ta nghe nói Huyền ca nhi và Tề ca nhi thi đỗ đồng sinh? Sao cũng không cho người đến báo ta một tiếng? Ta tốt xấu gì cũng là cữu cữu của bọn nhỏ, năm đó tiên sinh vỡ lòng cho chúng nó cũng là ta tìm. Các người làm vậy không khỏi quá coi thường người khác. Lẽ nào là coi thường người cữu cữu đồng sinh này của ta?”
Vương thị nhíu mày, nói: “Đại ca, ta thấy hôm nay huynh còn có việc khác, ta và Đại Ni nhi, Nhị Ni nhi cũng phải đi nơi khác dạo, không làm trễ nải thời gian của đại ca.”
Nói rồi, Vương thị định gọi hai con gái lên xe ngựa.
Vương Tri Nghĩa bị Vương thị phớt lờ hoàn toàn, đã gần kề bên bờ vực tức giận.
Lúc này, một giọng nam trẻ tuổi truyền đến.
“Xin hỏi vị này là… Sao đại thúc không giới thiệu một chút?”
Vương Tri Nghĩa nhìn Từ Thiên Thành, lập tức thay đổi sắc mặt, cười nói: “Từ thiếu gia, đây là tiểu muội nhà ta, hai vị này là cháu ngoại gái của ta.”
Ánh mắt Từ Thiên Thành cứ nhìn chằm chằm vào Phòng Đại Ni nhi.
Phòng Ngôn híp mắt lại, nàng nhớ ra rồi, người này chính là kẻ lần trước đụng phải Phòng Đại Ni nhi, cái tên háo sắc đó!