Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 190

Trưởng thôn nghe nói Phòng Đại Lang thi đỗ đệ nhất danh, cũng kích động không thôi. Ông nói với vợ mình: “Xem ra thôn chúng ta sau này sắp nổi danh rồi! Có Huyền ca nhi ở đây, nói không chừng sau này thôn chúng ta có thể xuất hiện một người làm quan.”

Vợ trưởng thôn khó hiểu: “Không phải chỉ là đệ nhất danh thôi sao? Chẳng phải cũng chỉ là đồng sinh, Phong ca nhi nhà Phòng Đại Hà trước kia cũng thi đỗ đồng sinh mà.”

Phòng Minh Sinh nghiêm mặt, nói: “Đàn bà ngu muội, cái này sao có thể giống nhau được? Cũng giống như cùng thi đỗ tiến sĩ, người đệ nhất danh và người thứ mười danh có thể giống nhau sao? Đệ nhất danh chính là Trạng Nguyên, những người khác thì có là gì. Huyền ca nhi là sẽ được sử sách ghi nhớ, còn những người khác, ai mà nhớ.”

Vợ trưởng thôn nghe xong kinh ngạc nói: “Lại còn có chuyện như vậy sao? Vậy con trai nhà Phòng Nhị Hà cũng lợi hại quá rồi.”

Phòng Minh Sinh nói: “Đó là đương nhiên. Ta biết, trước kia bà quan hệ với vợ Phòng Đại Hà tương đối tốt, nhưng cũng đừng quên thường xuyên qua nhà Phòng Nhị Hà đi lại. Nhà bọn họ, sắp phất lên đến nơi rồi.”

Vợ trưởng thôn nói: “Ai, ta nhớ rồi. Không phải trước kia ông cũng nhắc ta rồi sao, dạo này ta cũng hay qua nhà bọn họ. Cũng đừng nói, vợ Phòng Nhị Hà thật không giống như bên ngoài đồn. Là một người vừa giỏi giang, vừa có tài. Bà ấy thế mà còn biết không ít chữ.”

Phòng Minh Sinh nghe xong, rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau, ông uống một ngụm trà rồi nói: “Sau này bà cùng mấy đứa con dâu cháu gái cũng học lấy mấy chữ đi.”

Vợ trưởng thôn nói: “Ta đã từng này tuổi rồi, còn học chữ gì nữa, lại không đi thi tú tài.”

Phòng Minh Sinh nghiêm mặt nói: “Cho dù không thi cử, biết thêm mấy chữ cũng không có gì xấu.”

Vợ trưởng thôn nói: “Ai, nhớ rồi.”

Ngày hôm sau, Trịnh Kiệt Minh liền mang cả nhà đến thôn Phòng gia chúc mừng.

“Chúc mừng biểu ca, Huyền ca nhi và Tề ca nhi thi đỗ đồng sinh, ngày lành của biểu ca còn ở phía sau đó.”


Phòng Nhị Hà cười nói: “Chúng ta cũng không ngờ cả hai đứa đều có thể thi đỗ, cũng là do bọn nó tự mình cố gắng.”

Trịnh Kiệt Minh gật gật đầu, nói: “Còn không phải sao, ta thấy hai đứa nhỏ này đều rất hiểu chuyện.”

Phòng Đại Lang nói: “Biểu thúc quá khen rồi.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Trịnh Kiệt Minh cười nói: “Đâu có quá khen, ta nghe nói huyện lệnh và lí chính bọn họ còn muốn gặp con, nói là phải hảo hảo khen thưởng con đó.”

Phòng Ngôn nghe xong lời này, kinh ngạc đến mức suýt làm rơi chén trà. Huyện lệnh và lí chính? Ở kiếp trước đều không phải thứ tốt lành gì! Nếu Phòng Đại Lang thật sự bị bọn họ mua chuộc, hoặc coi bọn họ là người tốt, thì phải làm sao bây giờ? Dù sao đời này huyện lệnh và lí chính cũng không đắc tội nhà bọn họ, cũng không có coi thường khi nhà bọn họ đến cửa cầu xin giúp đỡ.

Nàng có chút sốt ruột nhìn về phía Phòng Đại Lang.

Phòng Đại Lang nghe câu đó thì nhíu mày, nói: “Bất quá chỉ là chuyện nhỏ nhặt, đâu dám làm phiền huyện lệnh và lí chính bọn họ.”

Trịnh Kiệt Minh nhìn thái độ của Phòng Đại Lang, do dự một chút, nói: “Đại Lang, biểu thúc có mấy lời này cũng không biết có nên nói hay không.”

Phòng Đại Lang chắp tay, nói: “Biểu thúc có chuyện xin cứ nói, Tu Trúc xin rửa tai lắng nghe.”

Trịnh Kiệt Minh thấy Phòng Đại Lang tuy đã thi đỗ đồng sinh, nhưng vẫn giữ thái độ cung kính với mình, trong lòng vô cùng hưởng thụ.

“Ta không biết con có biết tính nết của vị huyện lệnh này của chúng ta không. Biểu thúc ở huyện thành nhiều năm, mấy năm nay cũng nam bắc bôn ba gặp qua không ít người, cũng có chút kiến thức. Vị huyện lệnh này của chúng ta, cũng đã làm ở huyện ta không ít năm. Tuy chúng ta không phải là huyện giàu có, nhưng mỗi năm thu nhập cũng không ít. Vị huyện lệnh này sau lưng không có người chống đỡ, thành tích lại không nổi bật, mỗi năm phải đút lót cho cấp trên không ít tiền mới có thể lưu lại. Mà số tiền này từ đâu ra? Mỗi năm hàng hóa chúng ta vận từ nơi khác về, nếu như bị huyện lệnh biết, nhất định sẽ khấu lại một ít. Còn có một số thương hộ… Đây chính là những chuyện biểu thúc muốn nói.”

Phòng Đại Lang nghe xong, đứng dậy lại chắp tay với Trịnh Kiệt Minh, nói: “Đa tạ biểu thúc nhắc nhở. Những chuyện này, con vốn cũng có nghe nói qua một ít, chỉ là không rõ ràng bằng chính trải nghiệm của biểu thúc.”

 

Bình Luận (0)
Comment