Xem ra, Tắc Bắc thật sự không yên ổn.
Tự đóng xe ngựa thì không tiện bằng mua, hơn nữa Phòng Nhị Hà bây giờ cũng không có nhiều thời gian để đóng xe.
Ngay cả chiếc xe ngựa ban đầu của nhà họ là tự đóng, thì sau này cũng là đặt làm ở huyện thành. Mua ngựa xong, bọn họ lại đi mua hai cỗ xe ngựa.
Lúc về, nhiều người như vậy cũng không chở hết, Trịnh Kiệt Minh lại cho gã sai vặt nhà mình đ.á.n.h thêm một cỗ xe ngựa để chở mấy người không còn chỗ về.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Trong nhà lập tức có thêm nhiều người như vậy, chỗ ở thì không cần lo lắng, có thể tạm thời ngủ ở hai gian phòng trống phía sau. Bên trong có giường đất, giống như giường tập thể lớn, nam nữ tách riêng ra.
Đến tối ăn cơm, Phòng Ngôn cuối cùng cũng hiểu lời của biểu thúc mình.
Những người này, thật sự ăn quá khỏe. Một bữa cơm ngốn hết gần 50 cân bột mỳ của nhà họ.
Lão nhân ái ngại nói: “Chúng tôi cũng đã lâu không được ăn no, đói quá rồi, nhất thời không nhịn được. Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Phòng Ngôn nói: “Không sao, không sao, ăn được bao nhiêu thì cứ ăn. Ăn xong mọi người đi nghỉ ngơi một chút đi.”
Lão nhân nói: “Hôm nay mọi người ăn hơi nhiều, tiểu thư nếu có gì căn dặn, cứ giao cho chúng tôi làm một chút, coi như để tiêu cơm.”
Phòng Ngôn nói: “Không cần không cần, mọi người đi nghỉ ngơi trước đi, sáng mai dậy rồi hẵng hay.”
Chờ những người này đi rồi, Vương thị nói: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người ăn khỏe như vậy. Chỉ riêng hấp bánh bao thôi mà đã mấy nồi rồi.”
Phòng Nhị Hà nói: “Ta thì hồi trẻ cũng từng gặp người ăn khỏe, nhưng chưa thấy cả một đám đều ăn khỏe như vậy.”
Phòng Đại Lang nói: “Người ăn khỏe chắc chắn làm việc cũng rất giỏi, cha không cần lo lắng đâu, có thể mua thêm ít đất nữa.”
Phòng Nhị Hà nói: “Mua thêm ít đất nữa sao? Cha định chờ thêm một hai tháng nữa, vào xuân, trước hết cất lại nhà cửa cho nhà mình đã. Sau đó mua ít cây ăn quả, trồng ở hậu viện. Đến lúc đó nếu còn thừa tiền thì lại tính chuyện mua thêm đất.”
Phòng Đại Lang gật gật đầu.
Phòng Đại Ni nhi vừa nãy đúng là bị đám người kia dọa sợ, lúc này mới hoàn hồn lại, nói: “Nương, không phải nương sợ ở huyện thành không có ai giúp sao? Những người này không phải vừa đúng lúc à, con thấy bên trong cũng có mấy người phụ nữ, có thể để các bà ấy đi theo đến huyện thành giúp việc.”
Phòng Ngôn cũng nói: “Đúng đó, như vậy cửa hàng nhà ta cũng không cần tìm người nữa.”
Phòng Đại Lang nói: “Chờ sáng mai, hỏi thăm tình hình của bọn họ một chút, xem có ai là người một nhà không, họ giỏi làm gì, chúng ta cũng tiện sắp xếp. Vẫn là cứ để hai thím đi giúp trước, chờ buổi chiều các thím về, lại để các thím dạy họ cách làm. Học xong rồi hẵng để họ bắt tay vào việc.”
Phòng Nhị Hà gật gật đầu, nói: “Cứ làm theo lời Đại Lang đi.”
Cửa hàng ở huyện thành đã sửa xong, chỉ là sửa chữa nhỏ chứ không phải đại tu. Lại thêm Phòng Nhị Hà thúc giục khá gấp, nên thợ thủ công ở huyện thành đã tìm thêm mấy người, chỉ hai ngày là chuẩn bị xong xuôi.
Sáng hôm sau, khi bọn Phòng Nhị Hà vừa thức dậy, những người đó cũng đã lục tục kéo đến, tranh nhau giúp đỡ. Kể từ hôm qua được ăn một bữa no, ngủ trên giường đất ấm áp, bọn họ đã muốn ở lại nơi này, chỉ sợ mình không làm việc sẽ bị trả về. Huống hồ, hôm qua lão nhân biết nói tiếng Hán trong nhóm họ đã dặn dò, phải làm việc chăm chỉ, làm nhiều việc, nếu không sẽ không có cơm ăn.
Chỉ là, bọn họ chưa từng hái rau bao giờ, cũng không biết nên làm thế nào. Phòng Nhị Hà sợ họ làm hỏng bét, vội vàng ngăn lại.
Chờ Phòng Nhị Hà đi rồi, mọi người ăn sáng xong, Phòng Đại Lang liền tập hợp họ lại. Dặn dò Phòng Ngôn vài việc xong, cậu liền cùng Phòng Nhị Lang đi học. Còn hai tháng nữa là đến kỳ thi huyện, không thể lơ là.
Phòng Ngôn nói với lão nhân: “Các vị tên là gì, đến từ đâu, trong nhà có mấy miệng ăn, hiện giờ đều ở đâu. Khai báo rõ ràng hết những việc này ra.”
Phòng Đại Ni nhi cầm giấy bút đứng bên cạnh ghi chép.
Phải đến nửa canh giờ sau, những việc này mới làm xong. Phòng Ngôn cũng thực sự kinh ngạc, những người này lại không hoàn toàn cùng một dân tộc, có đến bốn năm dân tộc khác nhau, nghe tên đều là những dân tộc thiểu số mà Phòng Ngôn từng học ở kiếp trước. Đương nhiên, cũng có mấy người là dân tộc Hán, nhưng thứ tiếng Hán họ nói, Phòng Ngôn lại nghe không hiểu lắm.