Phòng Đại Ni nhi liếc nhìn Phòng Ngôn, nói: “Ừm, thôi được rồi, ra ngoài đi dạo một chút cũng tốt.”
Phòng Ngôn vui mừng nói: “Đại tỷ, muội với nhị ca ở bên ngoài chờ tỷ, tỷ nhanh lên nhé.”
Phòng Ngôn và Phòng Nhị Lang ở bên ngoài đợi một lát, Phòng Đại Ni nhi liền từ trong phòng đi ra. Phòng Ngôn phát hiện Phòng Đại Ni nhi đã thay một bộ quần áo mới, tóc cũng chải lại rồi. Bất quá, nàng không nói gì cả, giả vờ như mình không phát hiện.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Nhìn đám ruộng rau bên cạnh, Phòng Ngôn đột nhiên nói: “Chúng ta mang cho Đại Sơn ca ít rau đi, trời mùa đông, chắc nhà huynh ấy không thiếu thịt nhưng thiếu rau.”
Phòng Nhị Lang và Phòng Đại Ni nhi đương nhiên không có ý kiến gì với đề nghị này.
Lưu thị ra ruộng hái cho bọn họ một ít rau, bọn họ đi vòng dưới chân núi một đoạn là đến nhà Cao Đại Sơn, vừa hay, Cao Đại Sơn đang ở trong sân làm gà.
Vừa thấy ba người họ đến, anh ta dừng động tác trong tay lại.
“Tề ca nhi, các muội tới à.” Nói rồi định dẫn bọn họ vào nhà. Vừa thấy tay mình dính bẩn, anh ta vội vàng vào bếp rửa tay.
“Các muội đừng đứng đó nữa, vào nhà nói chuyện đi.”
Phòng Ngôn cười nói: “Không cần đâu, không cần đâu, bên ngoài vẫn còn chút nắng, Đại Sơn ca, huynh cứ bận việc của mình đi. Chúng ta chỉ mang qua cho huynh miếng thịt với ít rau thôi.”
Cao Đại Sơn vội vàng từ chối: “Không cần, không cần, nhà ta có nhiều thịt lắm.”
“Không được, đó là của nhà Đại Sơn ca, còn đây là của nhà ta. Không giống nhau.” Phòng Nhị Lang nói. Nói rồi, cậu đặt miếng thịt vào tay Cao Đại Sơn.
“Không cần, không cần, thật sự không cần.” Cao Đại Sơn đẩy ra.
Phòng Đại Ni nhi cũng muốn đưa rổ rau trong tay mình cho Cao Đại Sơn, lần này, Cao Đại Sơn không tiện từ chối. Đành phải đỏ mặt nhận lấy thịt và rau họ đưa tới.
Phòng Nhị Lang không phải lần đầu tiên đến nhà Cao Đại Sơn, từ lần trước tìm được Phòng Đại Ni nhi, hễ lúc nào được nghỉ, Phòng Nhị Lang sẽ thường xuyên qua nhà Cao Đại Sơn chơi. Ngắm nghía con mồi của anh ta, nghe anh ta kể về chiến tích anh dũng của mình.
Bởi vậy, không đợi Phòng Ngôn xem đủ phản ứng giữa Phòng Đại Ni nhi và Cao Đại Sơn, Phòng Nhị Lang, cái bóng đèn này, đã bắt đầu luyên thuyên.
Cao Đại Sơn cũng nghiêm túc kể cho Phòng Nhị Lang nghe tình hình lên núi dạo gần đây.
Bây giờ thời tiết quá lạnh, trên núi nhiệt độ thấp, tuyết còn chưa tan hết, Cao Đại Sơn cũng mấy ngày không lên núi, chỉ đi loanh quanh bên ngoài.
Bất quá, cho dù chỉ đi loanh quanh bên ngoài, anh ta vẫn săn được con mồi. Hai con thỏ đang nhảy nhót trong lồng sắt chính là minh chứng rõ nhất.
Lúc Phòng Ngôn bọn họ định rời đi, Cao Đại Sơn muốn tặng cả hai con thỏ cho họ. Nhưng Phòng Đại Ni nhi có vẻ không đồng ý, ra hiệu cho Phòng Ngôn và Phòng Nhị Lang rụt tay về, cuối cùng chỉ xách theo một con thỏ.
Trên đường trở về, Phòng Đại Ni nhi vẫn còn nói: “Nhị Ni nhi, muội không phải nói huynh ấy sắp thành thân sao, sao trong nhà vẫn quạnh quẽ vậy?”
Phòng Nhị Lang tò mò hỏi: “Đại Sơn ca nói muốn thành thân lúc nào, sao ta không biết. Trước đó huynh ấy còn nói với ta là không có ai làm mai cho huynh ấy mà.”
Phòng Ngôn nói: “Đâu phải là làm mai, là có người hỏi thăm tình hình của Đại Sơn ca, muốn làm mai cho huynh ấy.”
“Ồ, ra là vậy à.” Phòng Đại Ni nhi nói.
Phòng Nhị Lang nói: “Đại Sơn ca là người tốt, là do mấy người đó không có mắt nhìn thôi.”
…
Người thôn Phòng gia có tục lệ đón giao thừa, thức đến giờ Tý, mọi người mới đi ngủ. Trước khi ngủ, Phòng Ngôn thầm nguyện một điều, nàng hy vọng cả nhà đều có thể bình an.
Sáng hôm sau trời còn chưa sáng, nàng lại bị Vương thị gọi dậy, muốn ăn cơm sáng. Mặc kệ nàng muốn ngủ nướng thế nào, cũng bị gọi dậy. Đây là bữa cơm đầu tiên của năm mới, nhất định phải cả nhà cùng nhau ăn mới được.
Chỉ là, chờ Phòng Ngôn ăn cơm xong, tuy rằng buồn ngủ rũ rượi, nhưng nhất thời làm sao ngủ lại được.
Phòng Nhị Hà dẫn Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang đi chúc Tết trong thôn, Vương thị ở nhà cùng đám hạ nhân dọn dẹp đồ đạc.
Phòng Ngôn ngồi một lát, cuối cùng không thắng nổi cơn buồn ngủ ập đến, nằm lên giường ngủ thiếp đi. Giấc này ngủ một mạch đến tận lúc ăn cơm trưa.