Nói xong, Vương thị hắng giọng, gọi: “Lão Đinh, ông dùng xe ngựa đưa đại cữu ca về.”
Lão Đinh đầu vội dạ: “Vâng, phu nhân.”
Vương Tri Nghĩa cầm hai lượng bạc, tức đến tay run lẩy bẩy, hất tay áo bỏ đi.
Lão Đinh đầu mời hắn lên xe ngựa hắn không lên, đi bộ hùng hục. Lão Đinh đầu thấy vậy định quay về, Vương Tri Nghĩa lại đột ngột dừng lại, quát: “Ai cho ngươi về? Chủ nhà ngươi bảo ngươi đưa ta về cơ mà!”
Nói rồi, hắn trèo thẳng lên xe ngựa. Hắn đâu có ngốc, có xe không ngồi.
Chờ Vương Tri Nghĩa đi rồi, Vương thị cúi đầu lau nước mắt, đi vào phòng trong. Phòng Nhị Hà vội vàng đi theo.
...
Mấy ngày sau, Quán Rau Dại treo biển nghỉ Tết: “Từ 26 tháng Chạp đến mùng 7 tháng Giêng nghỉ bán”.
Khách quen thấy vậy tiếc hùi hụi, khuyên Phòng Nhị Hà đừng nghỉ lâu thế. Nhưng ông đã mệt mỏi nửa năm, kiên quyết từ chối.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Tối đó, Phòng Ngôn hiến kế: “Cha, cha cứ nói với họ địa chỉ nhà mình, ai muốn ăn thì tự tìm đến mua. Vậy là chúng ta không cần ra cửa mà vẫn kiếm được tiền.”
Phòng Nhị Hà nghe xong sáng mắt: “Họ có chịu đến không?”
Phòng Ngôn cười: “Cha không hiểu sức mạnh của đồ ăn ngon rồi. Rau nhà mình có linh tuyền, gây nghiện đó.”
Hôm sau, Phòng Nhị Hà làm y như vậy. Tối về, ông hớn hở: “Không ngờ thật sự có mấy người hỏi kỹ địa chỉ nhà mình.”
Đến ngày 25 tháng Chạp, Phòng Nhị Hà chuẩn bị dọn hàng về thì trong tiệm xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Chính là Chu Bát Gia.
Hắn lên huyện thành có việc, vô tình nhìn thấy cái biển hiệu, lại thấy bóng dáng quen thuộc bên trong, liền cười khẩy bước vào. Không ngờ Phòng Nhị Hà lại chạy lên đây phát tài.
“Phòng lão bản, đã lâu không thấy. Hóa ra là phát tài ở đây.”
Phòng Nhị Hà nghe giọng nói quen thuộc, quay lại, ánh mắt như muốn phun lửa: “Chu lão bản, đã lâu không thấy.”
Chu Bát Gia nhìn cửa hàng khang trang hơn ở trấn, nói giọng âm dương: “Phòng lão bản làm ăn càng ngày càng lớn. Chỉ không biết... có thể làm lâu dài không...”
Phòng Nhị Hà tức giận: “Chu lão bát, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Chu Bát Gia híp mắt: “Ta không muốn làm gì. Chỉ là cảm thấy... cái địa phương này không tồi.”
Phòng Nhị Hà hừ lạnh: “Ngươi nếu muốn giở trò như ở trấn trên, thì đúng là người si nói mộng.”
“Ha hả, vậy ngươi cứ chờ xem.”
“Ngươi dám!” Phòng Nhị Hà chợt bình tĩnh lại, “Ngươi cũng không đi hỏi thăm xem, cửa hàng này sau lưng chủ nhân là ai. Chu lão bát, ngươi ở trấn trên thì được, tới huyện thành này, không phải nơi ngươi định đoạt!”
Chu Bát Gia nghe vậy, nhất thời cũng bị hù. Nhưng nghĩ lại bối cảnh nhà họ Phòng, hắn cười nhạo: “Phòng lão đệ, ngươi đùa ta sao? Nhà ngươi có mấy môn thân thích rách nát nào ta mà không biết? Nghe nói đại cữu ca nhà ngươi còn mặc kệ nhà ngươi cơ mà.”
Phòng Nhị Hà bình tĩnh: “Ngươi không tin, thì cứ thử xem.”
Chu Bát Gia chuẩn bị rời đi, bỗng quay lại, cười ha hả: “Đúng rồi, con trai ngươi sang năm thi khoa cử phải không? Chỉ là không biết... đứa con gái ngốc nhà ngươi đã khỏi chưa? Ha ha ha!”
Nói xong, hắn nghênh ngang rời đi.
Phòng Nhị Hà mang theo tâm sự nặng trĩu trở về thôn. Buổi tối, ông, Phòng Đại Lang và Phòng Ngôn đóng cửa họp kín trong thư phòng.
Phòng Nhị Hà kể lại chuyện Chu Bát Gia.
Phòng Ngôn nhíu mày. Cái nhà họ Chu này thật đúng là âm hồn không tan.
Phòng Đại Lang trầm tư: “Chẳng lẽ con gái Chu gia được đưa đến huyện thành làm tiểu thiếp cho nhà nào đó?”
Phòng Nhị Hà lắc đầu: “Tin đồn thì nhiều, không biết thật giả.”
Phòng Đại Lang chậm rãi nói: “Ta nhớ lúc hợp tác, Tôn thiếu gia hình như có chút ân oán với Chu gia. Không biết bối cảnh Chu gia so với Tôn thiếu gia, bên nào mạnh hơn.”
Phòng Ngôn do dự: “Cha, đại ca, hai người nói xem... có khi nào con gái Chu gia chính là tiểu thiếp của Tôn lão gia (cha của Tôn Bác) không?”
Hai cha con đồng thời nhìn về phía Phòng Ngôn. Tới lời muốn phản bác lại nuốt vào. Hình như... không phải là không có khả năng này.
Nếu vậy thì sự tình hơi khó giải quyết.
Phòng Ngôn nói: “Cha, mai cha đi tìm Tôn thiếu gia, cứ kể cho huynh ấy nghe.”
Phòng Nhị Hà lo lắng: “Chuyện nhỏ này, có phiền Tôn thiếu gia quá không?”
Phòng Đại Lang lập tức bắt được ý: “Tiểu muội nói đúng. Cha, ngài cứ nói có người muốn cướp cửa hàng của chúng ta. Cửa hàng này không phải là của Tôn thiếu gia sao? Hắn chắc chắn sẽ không mặc kệ.”