Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 116


Vương thị cười nhìn bộ dạng e thẹn của Phòng Liên Hoa, thầm nghĩ, sao mình không nhìn ra cô bé này miệng lưỡi sắc sảo nhỉ.

“Thẩm đang bận, cháu tự vào phòng tây gọi Ngôn tỷ nhi dậy đi.”

“Vâng, được ạ.”

Phòng Ngôn đã sớm tỉnh, nàng đã quen việc tỉnh dậy vào khoảng bốn giờ sáng. Chẳng qua là đang nướng trên giường không muốn dậy thôi, nghe tiếng gọi của Phòng Liên Hoa, nàng cũng biết mình không thể không dậy.

“Liên Hoa, tỷ đến sớm thật.”

Phòng Liên Hoa vừa thấy Phòng Ngôn, là không thể ngừng nói.

“Đương nhiên rồi, hôm nay được đi xe ngựa mà, nghĩ đến sắp được ngồi xe ngựa đi huyện thành, tối qua ta không ngủ được luôn.”

Nhìn bộ dạng hưng phấn của Phòng Liên Hoa, Phòng Ngôn thật muốn bổ cái đầu nàng ta ra xem bên trong rốt cuộc chứa thứ gì. Sắp đi kiếm tiền, chẳng lẽ không nên hưng phấn vì chuyện đó sao? “Muội nói xem, có phải ta giống như 'Hắc cô nương' trong truyện cổ tích muội kể không, ngồi xe ngựa bí ngô đi gặp vương tử. Ta cũng không muốn gặp vương tử gì, chỉ muốn xem huyện thành trông thế nào là được rồi. Hắc hắc hắc.”

“Phụt! Khụ khụ!” Phòng Ngôn đang súc miệng, ngụm nước nuốt vào bụng mất một nửa, nàng nghẹn một lúc, lau miệng nói: “Không, tỷ trắng thế này, sao lại là Hắc cô nương được, tỷ phải là Bạch cô nương.”

Phòng Liên Hoa nghe Phòng Ngôn nói, nghiêm túc suy nghĩ một chút, sờ sờ mặt: “Ta cũng thấy dạo này mình trắng ra, đúng, ta phải là Bạch cô nương.”

Phòng Ngôn đã lười phản ứng nàng ta, thầm nghĩ, tỷ trắng ra là vì ta thường xuyên cho tỷ ăn đồ ăn tưới nước linh tuyền, uống nước giếng có linh tuyền của nhà ta đó.

Cứ thế, Phòng Ngôn vội vàng rửa mặt chải đầu, uể oải đáp lại vài câu, mà Phòng Liên Hoa vẫn thao thao bất tuyệt. Sắp được đi huyện thành, nàng ta kích động lắm. Vốn dĩ đã nói nhiều, lúc này kích động, lại càng không thể kìm lại.

Vương thị cũng nghe thấy nàng ta nói không ngừng, bây giờ bà rốt cuộc cũng tin lời con gái, đây đúng là một cô bé lanh lợi, hoạt bát.


Bất quá, chờ lên xe ngựa, Phòng Liên Hoa liền im bặt. Nàng ta ngồi trên xe ngựa không dám nhúc nhích, chỉ có đôi mắt là đảo quanh nhìn chỗ này chỗ kia. Mặt cũng nghẹn đến đỏ bừng, ánh mắt phấn khích không che giấu nổi.

Không đợi nàng ta hưng phấn cho đủ, xe ngựa đã dừng lại, mọi người cũng bắt đầu xuống xe dỡ đồ.

Phòng Liên Hoa buột miệng thốt ra: “Sao nhanh thế đã đến rồi, không phải nói huyện thành xa lắm sao, ta còn chưa ngồi đủ mà.”

Lý thị cười: “Liên Hoa lần đầu ngồi xe ngựa à? Xe ngựa nhanh lắm, nhanh hơn chúng ta đi bộ mấy lần đấy.”

Phòng Liên Hoa cũng đi theo mọi người nhảy xuống xe, lúc này trời mới hửng sáng, người đi đường chưa có bao nhiêu. Cả con phố nhìn một cái là thấy hết, Phòng Liên Hoa cảm giác tim mình sắp nhảy ra ngoài. Nơi này sao đẹp thế, đây là huyện thành sao?

Kết quả không đợi nàng ta kích động xong, Phòng Ngôn đã kéo nàng ta một cái: “Đừng nhìn nữa, mau phụ khiêng đồ vào trong. Xong việc ta dẫn tỷ đi dạo một vòng.”

Phòng Liên Hoa vừa nghe còn được đi dạo, càng thêm hưng phấn, đi theo Phòng Ngôn bắt đầu khiêng mấy thứ lặt vặt vào trong.

Dọn xong, Phòng Ngôn lại kéo Phòng Liên Hoa vào bếp sau. Lúc này khách ăn sáng bắt đầu đông lên, bếp sau hiển nhiên cũng vô cùng bận rộn. Phòng Ngôn vô cùng tự giác ngồi xuống bên bếp lò bắt đầu nhóm lửa. Phòng Liên Hoa ở nhà cũng hay làm mấy việc này, cũng ngoan ngoãn làm theo Phòng Ngôn.

Chờ đợt khách buổi sáng này vãn đi, Phòng Ngôn liền cùng Phòng Liên Hoa đi dạo, dạo một lát, Phòng Ngôn dẫn Phòng Liên Hoa ra chợ.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Phòng Liên Hoa chỉ hận mình không có thêm mấy con mắt, một đôi mắt của nàng ta căn bản là nhìn không xuể.

Nhà ở huyện thành thế mà lại có hai tầng, cao quá, đẹp quá. Nhà này không biết làm bằng thứ gì, vừa không phải gạch mộc cũng không giống ngói. Màu sắc cũng đẹp nữa.

Quần áo của người trong thành thật đẹp, mấy màu sắc này nàng ta còn chưa thấy bao giờ, thế mà còn lấp lánh nữa. Bộ này chắc phải tốn bao nhiêu tiền, khi nào nàng ta mới mua nổi đây.

Chờ đến chợ, Phòng Liên Hoa lại càng kinh ngạc hơn: “Phòng Ngôn, sao đông người thế, ta chưa bao giờ thấy nhiều người như vậy.”

Phòng Ngôn nhìn người trong chợ: “Mọi người đều dậy sớm ra chợ mua rau củ tươi, lúc này tự nhiên đông. Chúng ta mà đến sớm hơn thì còn đông nữa, giờ này là vãn bớt rồi đó.”

     
Bình Luận (0)
Comment