Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 108


Không phải nói giáo viên đều có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè sao, nàng coi như cho mình nghỉ hè. Ngày mai nàng phải đi huyện thành kiếm tiền, đến nỗi mấy đứa học trò này… không phải còn có đại tỷ nàng sao. Nhiệm vụ vinh quang mà lại gian khổ này liền giao cho người đại tỷ không mấy ham học của nàng là được rồi, phương án một hòn đá trúng mấy con chim này thật sự là quá tốt đẹp.

“Cha, mẹ, đại tỷ, mọi người thấy thứ ngon như vậy có thể kiếm tiền không?” Phòng Ngôn nhìn thẳng vào bọn họ.

Vương thị cười: “Được, nương thu hồi lời vừa nói, nương cảm thấy thứ này khẳng định có thể kiếm tiền. Chuyện mà Nhị Ni nhi nhà ta đề xuất, làm gì có chuyện không kiếm ra tiền.”

Phòng Nhị Hà vỗ vỗ tay Vương thị: “Bà xem, tôi vừa nãy có nói là không kiếm được tiền đâu, tôi cũng tin tưởng Nhị Ni nhi nhà ta.”

Vương thị nghe xong, liếc xéo Phòng Nhị Hà.

Phòng Đại Ni nhi đề ra một câu hỏi mấu chốt: “Mấy hôm trước tỷ đã cảm thấy ngon, có thể kiếm tiền. Chỉ là, Nhị Ni nhi, cha mẹ và các thím bận như vậy, ai đi bán?”

Phòng Ngôn nói: “Đương nhiên là con đi rồi.”

Phòng Đại Ni nhi nói: “Vậy con không dạy chúng ta đọc sách à?”

Phòng Ngôn hắc hắc cười, nhìn Phòng Đại Ni nhi: “Không phải còn có đại tỷ sao? Đại tỷ học lâu như vậy rồi, khẳng định sớm đã có thể dạy mọi người. Cũng đỡ cho đại tỷ mỗi ngày không nghiêm túc học, mấy đứa em nhà các thím giao cho đại tỷ đó, đại tỷ không thể lười biếng nữa đâu.”

Phòng Đại Ni nhi khẩn trương: “Nhị Ni nhi, chuyện quan trọng như vậy sao có thể giao cho tỷ, tỷ cái gì cũng không biết.”

“Sao lại không biết, tỷ học còn lâu hơn cả con, khẳng định là học tốt hơn con. Cứ quyết định vậy đi ha.”

“Nhưng mà…”

“Đại tỷ, đừng nhưng mà. Tỷ cũng thấy rồi, thứ này là con nghiên cứu ra, con nếu không đi theo, cũng thật sự không yên tâm. Tỷ cũng biết, cha mẹ bọn họ đều quá bận rộn, không có thời gian, chỉ có hai chúng ta có thời gian. Nhưng mà, gà và heo trong nhà quan trọng như vậy, còn có vườn rau càng quan trọng hơn, cho nên không thể không có người ở nhà.”


 

Phòng Đại Ni nhi vừa nghe Phòng Ngôn nói một tràng, cũng hiểu được tầm quan trọng của sự việc. Nàng bất đắc dĩ: “Thôi được, tỷ thử dạy một chút. Nếu dạy không được, chờ muội buổi chiều về rồi tính.”

Thương lượng xong, Phòng Ngôn gọi Phòng Đại Ni nhi cùng đi ra ngoài tìm ít đồ.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Đó chính là cỏ lau! Ngày mai bắt đầu bán, lúc bán khẳng định phải cho mọi người nếm thử, bưng chén người này một ngụm, người kia một ngụm cũng không vệ sinh lắm, vẫn là nên tìm thứ gì đó giống như ống hút.

Thứ có dạng ống giống ống hút, chẳng phải là cỏ lau sao. Tuy rằng lông cỏ lau dễ bị rụng, nhưng ngoài cái này ra, Phòng Ngôn cũng không nghĩ ra được thứ gì tốt hơn. Thân cây trúc thì lại quá thô.

Chờ nàng và Phòng Đại Ni nhi cầm một đống cỏ lau về, hai người lại bắt đầu cắt, cắt cho bằng miệng. Cắt xong lại dùng nước sôi trụng qua. Trụng xong rồi mang đi phơi nắng.

Sáng sớm hôm sau, Phòng Ngôn liền ngồi lên xe ngựa đi theo lên huyện thành. Nếu là nàng nói, tốt nhất là giờ Thìn (7-9h) hoặc giờ Tỵ (9-11h) hãy đến, lúc đó trời dần nóng lên, người cũng đông hơn. Nhưng lúc đó nàng phải một mình lên huyện thành, cha mẹ nàng chắc chắn sẽ không đồng ý.

Ai, ngày nóng nực, không nói giờ Thìn, lúc này cũng đã nóng không chịu nổi. Vương thị nhóm bếp một lúc mà mồ hôi đã ướt đẫm. Phòng Ngôn đau lòng không thôi, muốn vào giúp, nhưng Vương thị kiên quyết không cho.

Kiếm ít tiền thật là không dễ dàng.

Phòng Ngôn không thể nhóm bếp, liền phụ giúp làm chút việc khác. Nàng nhìn bộ dạng vất vả của Vương thị, thầm nghĩ, vẫn là nên tìm một người đến nhóm lửa. Mùa khác còn đỡ, mùa hè thật sự là quá tra tấn.

Chờ qua giờ cơm sáng, Vương thị và Phòng Nhị Hà bọn họ bắt đầu lục tục ăn cơm ở bếp sau.

Ăn cơm xong, Phòng Ngôn đi theo Phòng Nhị Hà đi mua trái cây, mười quả dưa hấu lớn, mười cân chỉ quả lớn, mười cân quýt. Nhiều đồ như vậy Phòng Nhị Hà, A Cương và cả Phòng Ngôn ba người cũng xách không xuể, người bán trái cây phải giao hàng tới tận nơi.

     
Bình Luận (0)
Comment