Sau khi kết bạn, tôi phát hiện ảnh đại diện của cậu ấy là một con mèo đen.
Bất chợt có chút cảm giác thân thuộc, vì avatar của tôi cũng là một chú mèo Anh lông ngắn.
Cậu ấy nói, hẹn tôi ở một quán món Hồ Nam gần nhà vào ngày mai.
“Sao anh biết em thích ăn cay vậy?” tôi khá bất ngờ khi thấy tên quán mình hay lui tới.
“Hỏi anh em.” cậu trả lời ngắn gọn.
Tôi lập tức có thiện cảm với kiểu người chịu khó tìm hiểu trước như vậy.
Trên đường đến buổi hẹn, điện thoại tôi cứ liên tục đổ chuông.
Là Hứa Gia Niên gọi.
Tôi không kiên nhẫn nổi, trực tiếp tắt máy.
Không thấy tôi nghe, anh ta liền chuyển sang nhắn tin.
“Chúc Niệm, em đang ở đâu?”
“Anh đang tới tìm em. Mình nói chuyện rõ ràng một lần đi.”
“Niệm Niệm, em đọc được tin thì trả lời anh nhé. Anh không muốn mối quan hệ của chúng ta cứ thế mà xa cách như vậy.”
Tôi không muốn bị làm phiền, thẳng tay bật chế độ không làm phiền.
Bước vào nhà hàng, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, tôi tiến về phía bàn mà Cố Tiêu đã đặt trước.
Từ xa, tôi đã nhìn thấy một người đàn ông đeo kính đang ngồi gần cửa sổ, phong thái nhã nhặn, điềm đạm.
Chắc chắn là bạn của anh trai tôi rồi.
Buổi gặp mặt đầu tiên, Cố Tiêu rất có tâm.
Anh lấy ra một món quà nhỏ đưa cho tôi.
Là một chiếc hộp nhạc bằng gỗ, hoa văn chạm khắc cực kỳ tinh xảo.
Tôi nhẹ nhàng xoay núm lên dây cót, chiếc hộp nhạc lập tức phát ra tiếng nhạc êm tai.
Có âm điệu nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo, xen lẫn tiếng suối róc rách chảy qua khe đá.
Cảm giác thật dễ chịu.
Cố Tiêu nhìn tôi cười rạng rỡ, bỗng nhiên nói một câu khiến tôi ngẩn người.
“Cái này là anh tự làm đó.”
“Anh học y mà còn biết làm mấy thứ tinh xảo thế này nữa hả?” tôi kinh ngạc đến mức không khép được miệng.
Cố Tiêu hơi ngượng ngùng, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ tự hào.
Biểu cảm trên mặt anh lúc ấy vừa dễ thương vừa sinh động, giống như một cậu bé khoe thành tích với người mình thích.
“Ông nội anh là thợ mộc. Hồi nhỏ anh theo ông học ké một chút.”
Tôi không kìm được mà giơ ngón tay cái lên, thật lòng khâm phục.
“Giỏi thật đấy!”
Càng nói chuyện, tôi càng thấy thoải mái với Cố Tiêu. Từ cách anh lắng nghe đến cách anh nói chuyện, tất cả đều rất đúng mực, nhẹ nhàng và tinh tế.
Đến cuối bữa ăn, tôi đã có thể thoải mái đùa:
“Lần đầu gặp đã tặng em món quà quý giá thế này, làm em thấy áy náy ghê. Em không biết vẽ cũng chẳng biết hát, chẳng biết phải tặng gì lại cho anh nữa.”
Cố Tiêu bật cười, ánh mắt cong cong như ánh trăng.
“Không sao. Lần sau gặp lại em chính là món quà đáp lễ rồi.”
Cả hai đang trò chuyện rôm rả thì bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng tôi.
Chỉ một câu nói, toàn bộ tâm trạng vui vẻ trong tôi lập tức vỡ vụn như bong bóng xà phòng.
Tôi quay lại, Hứa Gia Niên đứng đó, gương mặt tiều tụy, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.
“Chúc Niệm, em có biết anh đã tìm em khổ sở thế nào không?”
Anh chống tay lên đầu gối, hơi thở hỗn loạn, như vừa chạy một mạch đến đây.
Khi nhìn thấy Cố Tiêu đang ngồi đối diện tôi, sắc mặt anh lập tức sa sầm lại.
Anh không nói không rằng, bước thẳng đến trước mặt tôi, một tay kéo tôi bật dậy khỏi ghế.
“Anh gọi điện, nhắn tin cho em liên tục mà em không trả lời lấy một lần.”
“Chúc Niệm, em giỏi thật đấy. Còn chưa chia tay với anh mà đã vội hẹn hò với người khác rồi?”
Giọng Hứa Gia Niên không quá lớn, nhưng đủ khiến mấy bàn xung quanh phải quay lại nhìn.