Khi Anh Không Còn Chỗ Trong Tôi

Chương 7

Tôi chỉ nói sự thật, nhưng Hứa Gia Niên lại hiểu sang một nghĩa khác.

Anh ta hiếm khi lộ ra nụ cười, lần này lại khẽ cong môi:“Vậy còn em thì sao? Em quên mất thân phận của mình rồi à?”

“Là ai đã từng nói, nếu anh dám thân thiết với cô gái khác, thì người nào đó sẽ—”

“Hứa Gia Niên.”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ từng lời rõ ràng:“Chúng ta đã chia tay rồi.”

Chỉ trong một giây, sắc mặt Hứa Gia Niên thay đổi hoàn toàn.“Chia tay cái gì? Ai nói chia tay? Anh không cho phép!”

“Không cho phép cái gì cơ?”

Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau, giọng anh trai tôi.

Tôi quay đầu, mỉm cười tự nhiên:“Nhị ca muốn tặng nhẫn cho chị Tống Đào, nên chạy đến hỏi em con gái thích kiểu gì.Còn bảo nếu em không trả lời nghiêm túc thì không cho về nhà nữa.”

Sắc mặt Hứa Gia Niên lập tức sa sầm.

Anh ta vươn tay nắm lấy cánh tay tôi, định nói gì đó, nhưng lại bị anh trai chen ngang:“Đã định tặng người ta thì đi hỏi người ta, hỏi em gái tôi làm gì?Hay là… cậu muốn tặng nhẫn cho Niệm Niệm đấy?”

Nghe đến câu cuối, tai Hứa Gia Niên ửng đỏ.

Tôi thì bình tĩnh gỡ từng ngón tay anh đang nắm chặt cánh tay mình, giọng vẫn nhẹ nhàng như nước:“Đã quyết định quay lại với chị Tống rồi, Nhị ca mau đi tìm chị ấy đi.Chân chị ấy bị thương, đang cần người chăm sóc đó.”

Hứa Gia Niên nén giận, giọng khàn hẳn đi:“Chúc Niệm, em có nghe rõ mình đang nói gì không?”

“Ai nói là tôi muốn quay lại với cô ấy?!”

Hứa Gia Niên lớn tiếng, giọng đầy kích động, khiến người đi đường cũng phải ngoái lại nhìn.

“Má ơi, Hứa Gia Niên, cậu phát điên gì thế? Quay lại hay không là chuyện của cậu với Tống Đào, nổi cáu với Niệm Niệm làm cái gì?”

Thấy Hứa Gia Niên còn định lên cơn, tôi vội kéo tay anh trai:“Lạnh quá rồi, mình về nhà thôi.”

Vừa bước chân vào cửa, giày còn chưa kịp cởi ra, Hứa Gia Niên đã gọi điện đến.

Tôi không do dự mà tắt máy.

Không cam lòng, anh tiếp tục gọi lại.

Cuối cùng, anh gửi tin nhắn:“Em ngủ chưa? Một lát anh qua tìm em.Anh có rất nhiều điều muốn nói. Mình nói chuyện được không?”

Tôi chẳng muốn dây dưa gì thêm, thẳng tay tắt nguồn điện thoại.

Nhưng khi tôi vừa tắt đèn, chuẩn bị ngủ, cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Niệm! Có người tìm em! Mau ra đây!”

Tôi kéo chăn trùm kín đầu:“Ngủ rồi! Có gì để mai nói!”

“Là Tống Đào tìm em!”

Tôi lập tức mở mắt to, lông mày nhíu lại.

Cô ta đến tìm tôi làm gì?

Tống Đào đứng ngoài cửa, trên tay xách vài túi quà gói đẹp, khuôn mặt tươi cười như vừa thắng một trận lớn:“Lúc ở nước ngoài chị có mua mấy bộ dưỡng da, nãy định đưa em nhưng quên mất.”

Cửa phòng vừa đóng lại, nụ cười trên môi cô ta cũng biến mất không dấu vết.

Tôi cũng chẳng buồn diễn với cô ta nữa, dứt khoát hỏi thẳng:“Cô đến tìm tôi, chắc không phải chỉ để tặng đồ chứ?”

Tống Đào cũng không quanh co, lập tức ngồi phịch xuống ghế, vắt chéo chân, tư thế ung dung như đây là nhà mình.

Dáng vẻ đó cứ như cô ta mới là nữ chủ nhân thực sự của ngôi nhà này.

“Chúc Niệm, tôi không vòng vo nữa.Tôi biết mấy năm tôi ở nước ngoài, Gia Niên và cô thân thiết không ít.Nhưng bây giờ tôi đã trở về, sau này sẽ cùng anh ấy kết hôn, sinh con, xây dựng gia đình. Mong cô giữ một khoảng cách thích hợp với anh ấy.”

Trong đầu tôi hiện ra một dấu hỏi to đùng.

Bình Luận (0)
Comment