Khi Anh Không Còn Chỗ Trong Tôi

Chương 4

Bà bỗng lên tiếng giữa bữa ăn: “Chúc Niệm này, con xem Gia Niên năm nay đã dẫn bạn gái về nhà rồi. Con định khi nào mới đưa bạn trai về ra mắt đây?”

Hứa Gia Niên hơi mở miệng, dường như muốn nói gì đó.

Tôi lập tức cắt ngang: “Nếu ba mẹ và anh trai có ai muốn giới thiệu ai, thì cứ giới thiệu cho con nhé.”

Trước đây, gặp những câu hỏi thế này, tôi đều một mực từ chối.

Thấy tôi lần này chủ động đổi giọng, anh trai tôi lập tức xúc động đến rơi nước mắt.

Anh ấy vỗ mạnh vào vai tôi: “Niệm à, cuối cùng em cũng thông suốt rồi! Chỉ cần em muốn tìm, anh ăn xong sẽ ngay lập tức sắp xếp cho em một cuộc hẹn với trai đẹp!”

Tôi cười ha ha đồng ý, vô tình liếc nhìn Hứa Gia Niên.

Chỉ thấy môi anh ta mím chặt, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Mọi người đang nói cười vui vẻ thì anh ta đột nhiên lên tiếng: “Dì à, dì đừng nói đùa nữa, Tống Đào chỉ là bạn học cũ của con mà thôi.”

Mẹ tôi khựng lại, còn nụ cười trên mặt Tống Đào cũng lập tức đông cứng.

Anh trai tôi thì đúng kiểu thích “đổ thêm dầu vào lửa”, liền buông câu: “Vậy tức là cậu vẫn còn độc thân à? Thế sao không để anh làm mối cho cậu và Niệm Niệm nhỉ?”

Nghe câu ấy, trái tim tôi vốn đã rối loạn… lập tức như bị siết chặt đến nghẹt thở.

Hứa Gia Niên vội vàng đẩy vai anh tôi, cau mày: “Đừng đùa kiểu đó, Niệm Niệm là em gái tôi.”

Trái tim tôi… cuối cùng cũng chết hẳn.

Chết bình thản, dứt khoát và không còn kỳ vọng.

Tôi hít một hơi thật sâu, gom hết chút sức lực còn sót để nở nụ cười thật tự nhiên: “Đúng đó anh, đừng nói linh tinh. Hứa Gia Niên là Nhị ca của em mà.”

Ăn xong bữa cơm, Hứa Gia Niên liền đưa Tống Đào về.

Mấy ngày sau đó, chúng tôi không còn bất kỳ liên lạc gì.

Tôi vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn sống tốt.

Có bạn bè rủ đi chơi, tôi đều vui vẻ tham gia.

Tối mùng Năm, anh trai tôi có buổi họp mặt bạn học.

Thấy tôi không có kế hoạch gì, anh kiên quyết kéo tôi theo bằng được.

Tôi đã leo lên giường từ sớm, thế nào cũng không chịu đi.

Nhưng anh nói: “Tối nay là bước ngoặt quan trọng nhất đời của Nhị ca em đấy! Em làm em gái, nhất định phải có mặt chứng kiến!”

Mãi đến khi đến nơi, tôi mới biết Tống Đào định nhân buổi họp mặt hôm nay để chính thức đề nghị quay lại với Hứa Gia Niên.

Nghe nói từ khi cô ta về nước, quan hệ giữa hai người tiến triển thần tốc, bằng mắt thường cũng thấy được. Khả năng tái hợp rất cao.

Một người bạn học làm ở tiệm trang sức còn kể: hai ngày trước, Hứa Gia Niên đến tiệm bọn họ chọn nhẫn. Mười phần thì hết chín là chọn cho Tống Đào.

Bạn học của anh trai tôi tôi hầu như đều quen mặt, thấy tôi đến, không ít người vui vẻ chào hỏi.

Ai nấy đều khen tôi dạo này xinh lên nhiều, còn nửa đùa nửa thật bảo tôi chọn một anh chàng độc thân trong hội làm bạn trai.

Tôi cười, hòa vào bầu không khí náo nhiệt, nói cười không dứt.

Ở phía xa, Hứa Gia Niên lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt khó lường, không nói một lời.

Trước khi bữa tối bắt đầu, Tống Đào đột nhiên gọi tôi ra ngoài nói chuyện riêng.

“Chúc Niệm, chị biết Gia Niên đối xử với em rất tốt. Em nói gì, anh ấy cũng nghe. Cho nên lát nữa lúc chị tỏ tình, em có thể giúp chị nói vài lời hay được không? Như vậy tỉ lệ bọn chị quay lại sẽ cao hơn nhiều.”

Tống Đào bên ngoài thì dịu dàng, nhưng trong lòng ngập tràn mưu tính.

Bình Luận (0)
Comment