Hướng Vãn Tình

Chương 14

Thời gian thấm thoát trôi, đêm Giao thừa, tuyết rơi lả tả.

Phủ Tướng quân đã lâu mới có không khí náo nhiệt thế này.

“A Phúc, treo cái đèn l.ồ.ng kia cao thêm chút nữa.”

“Câu đối xuân dán sang trái một tẹo cho cân đối.”

Bùi Duật vừa về phủ đã thấy ta một tay cầm quả táo c.ắ.n dở, miệng lúng b.úng chỉ huy đám gia nhân.

Hắn hơi ngẩn người, ta quay đầu lại nhìn hắn:

“Cùng lại giúp một tay đi?”

Đến tối, tuyết đã ngừng rơi, ánh trăng sáng trong như vừa được gột rửa.

Sau khi gia nhân dâng thức ăn xong, họ đều biết ý lui xuống hết.

Chỉ còn ta và Bùi Duật.

Ta cầm bầu rượu rót đầy chén cho hắn, rồi rót cho mình một ly:

“Bùi Duật, năm mới bình an.”

Đây là lần đầu tiên ta gọi thẳng tên hắn.

Hắn lặng đi một lát, rồi cũng đáp:

“Năm mới bình an.”

Sau khi hắn uống cạn chén rượu, ta mới mở lời:

“Bùi Duật, trước đây ta đòi lễ hồi môn, giờ ta muốn xin ngài một món quà năm mới.”

Hắn lấy từ trong lòng ra một miếng ngọc bội hình con thỏ, ngọc chất cực tốt, thỏ con trông rất kháu khỉnh.

Ta lắc đầu: “Ngài biết đó không phải thứ ta muốn.”

Hắn đặt miếng ngọc xuống trước mặt ta:

“Bên cạnh ta chỉ có nàng tuổi Mão, nhận lấy đi.”

Hắn nói tiếp:

“Lục Hướng Vãn, thực ra trước khi thành thân, chúng ta đã từng gặp nhau.”

Ta hơi ngạc nhiên, ngoại trừ lần kiếp trước ta lẻn vào phủ Tướng quân ban đêm, ta không nhớ đã gặp hắn ở đâu khác.

Thấy ta trầm tư, hắn khẽ cười, chân mày giãn ra:

“Năm kia, ta dẫn quân đến Bình Thành dẹp loạn, vừa đúng dịp hội hoa đăng. Ta thấy một mình nàng hào hứng ngắm đèn, rõ ràng chỉ là một chiếc đèn bình thường mà không hiểu sao nàng lại ngắm vui đến thế. Sau đó, có mấy tên giặc lẻn ra ngoài thành, ta định âm thầm bám theo tìm ổ nhóm của chúng, ai dè phát hiện nàng cũng ở đó. Sợ nàng gặp nguy hiểm nên ta định ra tay cứu, thì nàng đã rút nhuyễn kiếm bên hông ra rồi.”

Nói đến đây, hắn như nhớ lại điều gì đó, cười nhẹ:

“Chờ ta định thần lại thì đám sơn tặc đã bị nàng trói c.h.ặ.t trên cây. Ta chưa từng gặp nữ t.ử nào như nàng, trông thì có vẻ ngang ngược phá cách, nhưng lại tiêu sái tự tại. Chắc là từ lúc đó, ta đã động lòng. Ta thích nàng, từ lúc nàng còn chưa biết ta là ai, ta đã đem lòng mến mộ nàng rồi.”

Bùi Duật vốn ít lời, hiếm khi nói nhiều như hôm nay, chẳng biết có phải do hơi men hay không.

Thế nhưng Bùi Duật à, với ngài, lần đầu gặp gỡ ở hội hoa đăng Bình Thành chỉ là chuyện của năm kia.

Nhưng với ta, ở giữa đó đã cách cả hai đời người.

Ta đã tận mắt thấy tỷ tỷ c.h.ế.t t.h.ả.m, thấy Lục phủ tan cửa nát nhà.

Có lẽ những chuyện đó không thể hoàn toàn đổ hết lên đầu ngài, nhưng tất cả đều do ngài mà ra.

Vì vậy, dù lòng ta từng vì ngài mà gợn chút sóng lòng nhỏ nhoi, cũng chẳng đáng để nhắc tới.

“Bùi Duật, món quà năm mới ta muốn, là một bức Hòa ly thư (thư ly hôn).”

Ba năm thời gian trôi qua như một bản nhạc nhẹ nhàng.

Sau khi hòa ly với Bùi Duật, ta lại bắt đầu chuyến du ngoạn của mình.

Ta đi ngắm núi cao sông dài, thưởng thức mây mù lãng đãng, và xem hoa đăng ở khắp mọi nơi.

Mọi thứ đều giống như kiếp trước lúc gia đình chưa xảy ra chuyện, ngoại trừ việc l.ồ.ng n.g.ự.c đôi khi vẫn còn đau âm ỉ.

Rõ ràng vết sẹo đã biến mất, thật là kỳ lạ.

Tân đế cải cách, xóa bỏ những tệ đoan cũ, đời sống bá tánh ngày càng sung túc.

Bùi Duật trấn thủ biên cương nhiều năm, lân bang không kẻ nào dám phạm.

Trên đường du ngoạn, ta thường nghe người ta ca tụng họ, những người kể chuyện còn đưa tích của họ vào truyện, ngay cả đứa trẻ chăn trâu cũng thích nghe.

Có một ngày, ta tình cờ gặp lại lão đạo sĩ từng đưa con d.a.o găm cho ta kiếp trước.

Ta cứ ngỡ kiếp này ông ta sẽ không nhớ mình.

Nhưng ông ta bảo:

“Cô nương, lão đạo đã nhắc nàng rồi, chấp niệm quá sâu, duyên này sớm dứt. Vết sẹo tuy không còn, nhưng con d.a.o găm đó vẫn còn đấy.”

Ta theo bản năng nhìn xuống l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Lão đạo vuốt râu:

“Nàng không thấy được đâu, nhưng nó vẫn nằm ở đó.”

Nói xong, lão ung dung bỏ đi.

Ta cũng chẳng bận tâm, nếu không thấy được, không rút ra được thì cứ để mặc nó vậy.

Vào dịp sinh nhật ba tuổi của Trăn Trăn – con gái tỷ tỷ, ta trở về Thượng Kinh.

Ngoại trừ lúc nó mới chào đời, ta chưa gặp lại nó lần nào.

Nhưng nó lại đặc biệt bám ta, cái cục bột nhỏ như tạc từ ngọc kia cứ nãi thanh nãi khí gọi “Dì ơi”, nghe mà tan chảy cả lòng.

Buổi tối, nó khóc lóc đòi ngủ cùng ta.

Tỷ tỷ chống nạnh gọi cả tên lẫn họ nó ra mắng:

“Lý Tri Mạt, mẹ đ.á.n.h con giờ! Dì mới về, không được làm phiền dì!”

Ta cười cản tỷ lại:

“Không sao đâu.”

Đêm đó, tiểu Trăn Trăn ngoan ngoãn ngồi trên giường đợi ta, đôi mắt sáng trong veo.

“Dì ơi, dì lại đây.”

Ta mỉm cười tiến đến bên cạnh con bé, khẽ hỏi:

“Đã buồn ngủ chưa nào?”

Trăn Trăn lắc lắc đầu, thơm nhẹ lên má ta một cái, rồi bất chợt chỉ tay vào l.ồ.ng n.g.ự.c ta mà nói:

“Dì ơi, ở chỗ này có vật gì thế, để con giúp dì rút nó ra nhé.”

Nghe lời ấy, lòng ta chấn động dữ dội.

Ta đứng hình nhìn con bé nâng cánh tay mũm mĩm như ngó sen lên, bàn tay nhỏ xíu dừng lại nơi trái tim ta, động tác như thể đang thực sự nắm lấy chuôi của thanh đoản đao vô hình kia, chậm rãi rút ra ngoài.

Sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé ghé sát lại, thổi phù phù vào n.g.ự.c ta:

“Dì ơi, thổi phù phù nhé, sẽ không đau nữa đâu.”

Nước mắt ta cứ thế tuôn rơi lã chã.

Từ đó về sau, l.ồ.ng n.g.ự.c ta không còn những cơn đau âm ỉ giày vò nữa.

Lại một năm nữa trôi qua, vào dịp hội hoa đăng ở Bình Thành.

Trên đường phố, người qua kẻ lại tấp nập, náo nhiệt phi thường.

Ta chọn một sạp trà bên lề đường rồi ngồi xuống. Bàn bên cạnh có mấy người đang rôm rả bàn luận về các kiểu dáng hoa đăng năm nay.

“Nghe nói năm nay có một chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ khổng lồ, cao tới tận ba tầng lầu kia đấy ——”

“Thật hay giả vậy?”

“Nghe đâu là do một vị quý nhân đặc biệt đặt làm cho thê t.ử của mình. Vị ấy nói thê t.ử mình cực kỳ thích ngắm hoa đăng, biết được nhất định sẽ tìm đến xem.”

Ta bưng chén trà lên, nhấp một ngụm thanh mát.

Đột nhiên, ta cảm thấy vô cùng mong chờ được nhìn ngắm ánh đèn hoa đăng đêm nay.

 
Bình Luận (0)
Comment