[ Năm Như Ý ]
Mộc Cát Sinh tỉnh lại vào một buổi sớm.
Cây ngân hạnh trong miếu Thành Hoàng đã chuyển màu vàng rực. Y vừa ngẩng đầu đã thấy những mảng ánh sáng như lá vàng mỏng, lững lờ trôi qua trước mắt. Trong lúc thẫn thờ, y nhớ về căn phòng Thiên Tự có giá đắt nhất ở Quan Sơn Nguyệt, nơi đó cũng dát vàng khắp tầng thế này. Đôi khi y và lão nhị đến đó uống ké một chén trà nhàn, hương nhài nghi ngút, hơi nước từ miệng tách thong thả lướt qua khóe mắt tựa một thoáng mưa phùn, khiến tầm nhìn trở nên mông lung, chỉ còn lại dư ảnh lóng lánh như nước của ánh nắng xế chiều, ngỡ như đất trời đều biến thành một tấm dải lụa cũ thấm đẫm nước. Rồi sau đó bọn họ cùng cười sảng khoái, tiếng cười trong trẻo như ngọc túy va vào đĩa sứ, đợi đến khi tiếng cười lan xa, trước mắt lại tràn đầy phong quang thiếu niên.
Khi đó, cả bọn ai nấy đều rạng rỡ hăng hái, đuôi mày khóe mắt đều mang theo sự sắc bén, tự nhiên chẳng bận tâm đến phút giây xuất thần kia, thậm chí còn cảm thấy cái sắc vàng u ám đó có phần mới lạ.
Tùng Vấn Đồng nói trạng thái thẫn thờ này có chút giống mơ tỉnh, nhưng lại không hẳn là mơ. Nếu nói giấc mơ là thứ nằm kín trong chiếc hộp, thì bọn họ là những kẻ đã chạm tay vào hộp nhưng chưa mở ra, dấu tích thời gian phủ lên đó một lớp rêu xanh loang lổ, khó tránh khỏi cảm giác lạnh lẽo âm u nơi đầu ngón tay.
Mộc Cát Sinh thời thiếu niên khí huyết nóng hổi, chưa bao giờ nếm ra cái vẻ u lạnh ấy. Ngay cả khi xuống tận Phong Đô, y cũng có thể đốt một trận đèn Kim Ngô rực đỏ bên dòng Vong Xuyên lạnh nhất. Y nghĩ chắc Tùng Vấn Đồng cũng chỉ bê nguyên xi kiểu cách ví von từ sách xưa ra mà thôi. Mặc Tử một khi nổi giận thì đến cả Chu Tước thuộc hành hỏa cũng chẳng bằng, thế thì lấy đâu ra cái gọi là "u lạnh".
Nhưng vào lúc này, Mộc Cát Sinh khó nhọc ngồi dậy, dụi dụi mắt hồi lâu mới gạt sạch được những đốm sáng chớp nháy trước mặt, nhìn rõ rốt cuộc mình đang ở đâu. Đây không phải là Ngân Hạnh Thư Trai, cách bài trí sân vườn lạ lẫm, nhưng đâu đó vẫn toát ra vẻ thân thuộc khó tả.
Xung quanh rất yên tĩnh, yên đến quá mức chịu đựng. Mộc Cát Sinh ngẩn người hồi lâu mới nhận ra không phải vì chim chóc im bặt, mà có lẽ là do tai của y có vấn đề, rất nhiều âm thanh đều không nghe thấy. Y vô thức xoa xoa đầu ngón tay, đây là thói quen hình thành sau nhiều năm sử dụng tiền Sơn Quỷ. Mộc Cát Sinh có chút kinh ngạc khi phát hiện rằng mình thấy lạnh.
Không phải do mặc quá mỏng, mà là cái lạnh do cơ thể suy nhược. Lời xưa nói "mười ngón tay nối với tim", máu đầu ngón tay chính là lửa trong tim. Ngay cả khi bị thương nặng nhất, Mộc Cát Sinh cũng chưa bao giờ thấy đôi tay mình lạnh lẽo đến nhường này. Y cảm thấy có gì đó không ổn, định bụng đứng dậy, rồi lại phát hiện thêm một điều mới mẻ nữa, y không đứng lên nổi.
Người lính luôn tìm đường sống trong cõi chết, thần thức vừa hạ lệnh, tứ chi xương cốt phải xông pha trận mạc. Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Mộc Cát Sinh cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều mất kiểm soát. Y gượng sức cử động, cảm giác giống như có một ngọn lửa lớn đốt mình từ trong ra ngoài đến trơ trụi, mọi điểm tựa đều bị rút cạn, chỉ còn trơ lại lớp da bọc lấy nắm xương tàn, nói không chừng xương cũng chẳng còn, giờ đây ngay cả việc ngồi thẳng lưng đối với y cũng quá đỗi gian nan.
Thôi vậy.
Mộc Cát Sinh thở dài trong lòng, giờ thì y đã hiểu cái "u lạnh" mà Tùng Vấn Đồng nhắc đến năm xưa có nghĩa là gì rồi.
Lực bất tòng tâm, thậm chí đến cả cái "tâm" cũng chẳng còn dư dả gì.
May mà vẫn còn một khúc xương sống, một chút hơi tàn.
Mộc Cát Sinh không rõ mình đang ở đâu, phiền phức hơn là sau một hồi loay hoay, y lại muốn ngủ. Nếu đây không phải là mơ, thì cơ thể y hiện tại chắc chắn đang suy yếu đến cực hạn.
Y phân vân nên gượng tinh thần dậy hay cứ ngủ tiếp, thì bỗng nghe thấy một tiếng động khẽ khàng.
Nếu là một người có thính lực bình thường ở đây, âm thanh này có thể coi là vang vọng khắp phòng, nhưng lọt vào tai Mộc Cát Sinh lúc này thì chỉ như tiếng muỗi kêu vo ve. Y cố gắng tìm nơi phát ra âm thanh, quay đầu nhìn lại...
Sài Thúc Tân đang đứng cách đó không xa, dưới chân là những mảnh sứ vỡ vụn.
Mộc Cát Sinh chớp chớp mắt, vô thức gọi: "Tam Cửu Thiên?"
Sài Thúc Tân lặng đi trong giây lát, rồi sải bước nhanh về phía y. Đôi mắt Mộc Cát Sinh đang mờ nhoè, không nhìn rõ thần sắc đối phương. Sài Thúc Tân dường như đã đỡ lấy y, rồi nói thêm điều gì đó. Anh nắm lấy tay y, cái lạnh dần tan biến. Mộc Cát Sinh nhắm mắt lại, quyết định đi ngủ trước đã. Chừng nào Tam Cửu Thiên còn ở đây, mặc kệ là núi đao hay biển lửa, ít nhất y vẫn có chút thời gian dư dả để nghỉ ngơi dưỡng sức.
Trước khi chìm vào hôn mê, điều cuối cùng Mộc Cát Sinh nghĩ đến là: Tam Cửu Thiên ăn mặc kiểu gì thế kia, trông khá tân thời... Anh ấy cắt tóc rồi...
Sài Thúc Tân không ngờ Mộc Cát Sinh có thể tỉnh lại vào mùa thu năm ấy.
Anh đã chuẩn bị sẵn tâm thế cho một cuộc chờ đợi thiên trường địa cửu, dù có kéo dài đến thiên thu vạn tuế. Mười năm trước Tùng Vấn Đồng qua đời, vài tháng trước Ô Tử Hư đã cùng phu nhân bước vào con đường luân hồi. Giờ đây miếu Thành Hoàng chỉ còn lại La Sát và Chu Tước, đều là mình đồng da sắt, chịu đựng được sự mài mòn của năm tháng. Chu Ẩm Tiêu cách đây không lâu còn bảo muốn ở lại miếu một thời gian, sẵn tiện trông nom Ô Tất Hữu và Sài Yến Yến. Tuổi thọ của hai đứa nhỏ này đều không ngắn, nếu qua thêm bảy mươi năm nữa, ít nhất cũng phải phân biệt rõ vai vế trong nhà.
Kể từ khi Mộc Cát Sinh khởi quẻ tính quốc vận cho đến nay đã tròn bảy mươi năm.
Sài Thúc Tân sắp xếp ổn định cho Mộc Cát Sinh đã thiếp đi, rồi gọi điện thoại cho Chu Ẩm Tiêu, bảo y mang Ô Tất Hữu và Sài Yến Yến đang ở miếu Thành Hoàng đến chỗ khác. Mộc Cát Sinh vừa mới tỉnh, cần sự yên tĩnh, vẫn chưa đến lúc phải đối mặt với cảnh vật đổi sao dời.
Chu Ẩm Tiêu bắt máy ở Thận Lâu, không biết là do tín hiệu kém hay do cõi lòng dậy sóng mà giọng nói cứ lạc đi: "Anh, lão tứ, anh ấy... anh... anh ấy anh ấy..."
Một chuỗi chữ "anh ấy" nối tiếp nhau, cuối cùng Chu Ẩm Tiêu hít một hơi thật sâu, giọng nói hẵng còn run rẩy: "Lão tứ... thực sự tỉnh rồi sao?"
"Ừ." Sài Thúc Tân rũ mắt nhìn người trên giường, anh hơi ngập ngừng, khẽ cuộn ngón tay.
Chu Ẩm Tiêu ở đầu dây bên kia phát ra một tràng tiếng kêu quái dị, hệt như biến lại thành con gà lôi lông tạp ở Ngân Hạnh Thư Trai năm nào, cứ một điều "anh ơi" hai điều "anh à", rồi thì "trời cao có mắt", "lão tứ ơi", "lão tam, sao anh lại đi sớm vài tháng thế này", cuối cùng còn điên điên khùng khùng gào thét tên Tùng Vấn Đồng. Sài Thúc Tân đưa ống nghe ra xa một chút, đứng bên giường hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm.
Anh bước tới, khẽ vươn tay, đan chặt vào năm ngón tay của Mộc Cát Sinh.
Tay của đối phương vẫn rất lạnh, nhưng sợi dây liên kết nguyên bản nhất giữa họ nói cho anh biết rằng, Mộc Cát Sinh thực sự đã trở về.
Sài Thúc Tân cầm lại điện thoại, giọng nói mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.
"...Em ấy trở về rồi."
Trong nửa năm đầu khi Mộc Cát Sinh tỉnh lại, hầu như không có mấy lúc thần trí được tỉnh táo.
Một tuần có thể thức giấc được một hai lần đã là hiếm hoi. Ký ức của y biến thành những mảnh vỡ, có đôi khi vừa mở mắt đã hỏi lão nhị mấy giờ rồi, có lúc lại gọi sư phụ, thậm chí có lần còn nhận nhầm Sài Thúc Tân thành Mộc tư lệnh, mở miệng định gọi cha. Thân thể y lúc này hội tụ đủ mọi đặc điểm cơ bản của một người già: Thần trí mê man, mắt mờ tai ù, sống đếm ngược từng ngày. Lần này tỉnh dậy còn hỏi có phải chúng ta đang ở Bồng Lai không, các nhà khác còn làm khó không, lần sau vừa mở mắt đã vồ lấy quần áo đòi đi ra ngoài, kết quả cả người ngã nhào xuống đất. Sài Thúc Tân nghe động liền chạy đến, lại nghe thấy Mộc Cát Sinh lẩm bẩm: "Tam Cửu Thiên, chiến sự bên ngoài thế nào rồi, tôi phải đi giữ thành."
Trong suốt bảy mươi năm Mộc Cát Sinh chìm trong giấc ngủ, Tùng Vấn Đồng đã mang từ Thận Lâu ra rất nhiều sách cổ, đa phần là sách về ôn dưỡng thần hồn. Sài Thúc Tân nhờ Ô Tử Hư chỉ dẫn, dùng sát khí mạnh mẽ của La Sát Tử để trấn áp tiền Sơn Quỷ, lại dùng y lý của Dược Gia thử qua rất nhiều loại thuốc, thậm chí thêm cả bí pháp của Chu Gia, bấy giờ mới có thể giành giật lại một Mộc Cát Sinh vẹn toàn từ vực thẳm của mạch Thiên Toán. Thế nên khi Mộc Cát Sinh tỉnh lại, tuy thần trí u mê, xương cốt rệu rã, nhưng đó là tấm gương vỡ được tất cả mọi người dốc hết sức lực để ghép tròn.
Sài Thúc Tân không ngừng điều chỉnh đơn thuốc. Những lúc Mộc Cát Sinh tỉnh táo không nhiều, vậy nên anh dùng rất nhiều biện pháp từ châm cứu, tắm thuốc, đến vô vàn phương pháp khác để đút thuốc cho y.
Song, trong những lần hiếm hoi Mộc Cát Sinh tỉnh lại, anh sẽ không để y phải uống thuốc.
Mỗi lần Mộc Cát Sinh thức giấc, ký ức đều neo đậu ở một mốc thời gian khác nhau. Khi là đệ tử Ngân Hạnh Thư Trai, khi thì là Mộc tiểu tư lệnh vừa đi du học về, có khi là chàng thiếu niên lang hăng hái ở Quan Sơn Nguyệt...
Hàng trăm thân phận cũ lần lượt hiện hữu trên người, y có thể mang bất cứ thân phận nào, duy chỉ có một thân phận y không nên mang, chính là một người bệnh.
Mãi đến gần một năm sau khi tỉnh lại, thời gian Mộc Cát Sinh thanh tỉnh dần tăng lên. Có lần hai người cùng ngồi phơi nắng dưới gốc cây ngân hạnh, y thong thả ngân nga một khúc "Quải Soái". Sài Thúc Tân nghe xong liền đứng dậy vào bếp, lúc trở ra đã bưng một cốc trà gừng đường nâu.
Mộc Cát Sinh nhận lấy ca sắt tráng men, hỏi: "Tam Cửu Thiên, tôi hát thế nào?"
Sài Thúc Tân ngẫm nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Không sai một chữ."
Mộc Cát Sinh uống hai ngụm trà, chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn anh cười nói: "Vậy thì có phải anh nên cho tôi uống thuốc rồi không?"
Sài Thúc Tân nhìn nụ cười đầy sự mỏi mệt hơn hẳn thời thiếu niên của người trước mặt, cuối cùng cũng nhớ lại lời dặn năm xưa của Ngân Hạnh trai chủ.
Muốn giấu Mộc Cát Sinh, quả thật rất khó.
"... Cậu nhớ được bao nhiêu rồi?"
"Nửa nọ nửa kia." Mộc Cát Sinh đáp: "Ký ức trong đầu tôi vẫn chưa hoàn chỉnh lắm, nhưng cũng có thể đoán được đôi chút."
Y đặt ca tráng men xuống, ngẩng đầu nhìn Sài Thúc Tân, trước mắt lại là những mảng màu nhoè vàng rực.
Sài Thúc Tân thấy y khẽ nheo mắt lại, anh lập tức bước tới gần hơn, định ngồi thụp xuống cạnh y, nhưng lại khựng bước giữa chừng.
"Đừng thế mà, đều là người già cả rồi, lòng tự trọng chẳng còn bao nhiêu đâu, nên chiều theo tôi chút nào thì cứ chiều." Mộc Cát Sinh nhìn ra tâm tư của anh, phóng khoáng xua tay: "Tôi mắt mờ chân chậm rồi, Sài đại công tử làm ơn làm phước lại gần đây chút, tôi cũng đỡ tốn sức."
Sài Thúc Tân mím môi, ghé sát bên cạnh.
Anh nghe thấy y nói: "Kể từ ngày tôi từ giã cõi đời..."
"Hẳn đã qua rất nhiều năm nhỉ?"
"Tam Cửu Thiên." Y nghe chính mình trầm giọng hỏi: "Đã bao lâu rồi?"
Sài Thúc Tân chăm chú nhìn y, đáp: "...Đã bảy mươi năm."
Hơi thở của Mộc Cát Sinh khựng lại một nhịp, trầm ngâm gật đầu.
"Một giáp thêm mười năm." Y nói: "Là quãng thời gian đẹp."
Kể từ đó, mỗi lần tỉnh lại, Mộc Cát Sinh đều phải uống thuốc. Y vẫn chưa thể ăn uống bình thường nên coi việc uống thuốc như ăn cơm. Đó là những thang thuốc cực kỳ đắng, cái đắng thấm vào tận xương tủy khiến người ta toát mồ hôi lạnh, nhưng y chỉ bình thản uống cạn, sau đó uống thêm chút nước đường nâu, cùng lắm là thêm vài ngụm trà ngân hạnh, rồi lại nheo mắt nằm trên ghế mây, nghêu ngao vài câu Tây Sương Ký, trò chuyện bâng quơ với Sài Thúc Tân.
Họ chỉ nói về những chuyện trước mắt, ví như ngày mai thời tiết thế nào, cây mai trong sân mọc ra sao, hay từng chiêu thức của bài Bát Đoạn Cẩm phải tập thế nào cho đúng. Quá khứ và tương lai đều chìm vào sự tĩnh lặng. Mộc Cát Sinh không còn nhắc tới Ngân Hạnh Thư Trai, thậm chí cũng chẳng muốn biết chi tiết về thế giới bên ngoài miếu Thành Hoàng ra sao. Có một dạo y say mê đoán bí quyết nấu món lẩu nhất phẩm, đem đủ loại nguyên liệu trên trời dưới đất ra đoán, chỉ khi y nói quá xa rời thực tế, Sài Thúc Tân mới bảo món đó khó làm, còn lại anh đều nói y đoán đúng, món nào cũng làm được hết.
Mộc Cát Sinh hát Tây Sương Ký thường xuyên quên lời, Sài Thúc Tân bèn lục ra chiếc sáo Tô dưới đáy hòm thổi đệm cho y. Nếu y nghe điệu nhạc mà vẫn không nhớ nổi, anh sẽ cất giọng hát thay, chậm rãi tiếp nối lời ca.
Đợi đến khi sức khỏe của Mộc Cát Sinh khá hơn đôi chút, không còn hôn mê mỗi ngày, y bắt đầu tập đi.
Việc này lúc đầu rất khó khăn, gần như cứ đi một hai bước là ngã. Sài Thúc Tân muốn theo sát không rời, nhưng lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của đối phương. Tuy nhiên, Mộc Cát Sinh không giống như anh nghĩ. Người này đi vài bước lại ngã, rồi bò dậy, đứng vững, tiếp tục đi, rồi lại ngã, cứ lặp đi lặp lại như thế. Nếu là người thường, e rằng mỗi lần làm lại đều sẽ hao tổn tinh thần, nản lòng thoái chí, huống hồ chi, y từng là chàng thanh niên hào hoa phong nhã, cưỡi ngựa xem hoa năm nào.
Nhưng Mộc Cát Sinh thì không. Y gần như hăng hái bắt đầu làm quen lại với tứ chi của chính mình. Thiên Toán Tử biết thiên mệnh, dường như cũng vì thế mà mang theo vẻ hồn nhiên giản đơn. Y thu lại tất thảy ngạo cốt và bản lĩnh hậu thiên, chỉ kiên nhẫn làm một đứa trẻ mới tập đi. Vô tri khiến người ta không sợ hãi, không sợ hãi thì sinh lòng hoan hỉ. Sài Thúc Tân đôi khi nhìn bóng dáng đầy hứng khởi ở phía xa, thấy người đó ngã xuống vẫn có thể cười ha hả, anh chợt nhận ra, đây mới chính là Mộc Cát Sinh.
Con người đã chịu bảy mươi năm âm dương sai lệch, bị ký ức gột rửa hết lần này đến lần khác ấy rốt cuộc cũng sống dậy, tươi mới trở lại.
Khi Mộc Cát Sinh đã có thể đi đứng tự nhiên, y hỏi Sài Thúc Tân: "Tam Cửu Thiên, đây là miếu Thành Hoàng phải không?"
Sài Thúc Tân gật đầu: "Sao vậy?"
"Thành Hoàng gia đâu?"
"Cậu muốn gặp ông ấy?"
"Cũng đến lúc rồi." Mộc Cát Sinh đang tập Bát Đoạn Cẩm dưới gốc cây ngân hạnh. Y đã thử rất nhiều ngày, cuối cùng miễn cưỡng cũng tập hết được một bài. Y thu công, đứng thẳng người rồi nói: "Thành Hoàng là quỷ thần hộ thành cứu dân, tôi ở đây chiếm chỗ của ngài đã lâu, e rằng lão Thành Hoàng xuống Phong Đô khó mà ăn nói với cấp trên."
Ngày hôm sau, Sài Thúc Tân dẫn theo Hoàng Ngưu đang khúm núm cúi chào đến, chậm rãi kể cho Mộc Cát Sinh nghe về sự thay đổi của Phong Đô trong những năm qua.
Khi nghe kể Ô Tử Hư có để lại một đứa con trai, Mộc Cát Sinh vui vẻ hẳn lên, hỏi Sài Thúc Tân: "Đứa nhỏ đó thế nào?"
"Nói năng lanh lợi, trông rất giống Vô Thường Tử đời trước." Sài Thúc Tân đáp: "Cậu muốn gặp nó không?"
"Vẫn chưa đến lúc." Mộc Cát Sinh lười biếng xua tay, lại hỏi thêm một câu: "Trong nhà còn có những ai?"
"Dưới gối chị gái có một đứa cháu." Sài Thúc Tân đáp: "Tinh Túc Tử vẫn còn."
"Vậy đại sư huynh?"
"Không biết."
Chắc là đang ở Bồng Lai rồi. Mộc Cát Sinh hiểu ý, sau đó mỉm cười: "Tam Cửu Thiên."
"Tôi đây."
"Hôm nào gọi lão ngũ tới ăn cơm đi."
Nói đến đây, Hoàng Ngưu vội vàng móc từ trong ngực áo ra một bình tro nhang, hăng hái thưa: "Đây là do Thôi đại nhân nhờ tôi mang tới, cũng là lễ vật của Thập Điện Diêm Vương. Dù sao thể chất của Thiên Toán Tử cũng đặc biệt, không tiện ăn uống, nhưng có thể nhận hương hỏa phụng thờ. Chỉ cần trộn tro nhang này vào đồ ăn thức uống, ngài có thể nếm được hương vị của nhân gian."
"Thôi đại nhân à..." Mộc Cát Sinh như vừa chợt nhớ ra: "Ông ấy vẫn còn hát tuồng mỗi ngày chứ?
Hoàng Ngưu nghe không hiểu: "Hát... hát tuồng?"
"Thì cái đó đó." Mộc Cát Sinh vừa nói vừa khoa tay múa chân: "Giọng điệu nói chuyện ngâm dài của ông ấy có thể dọa trẻ con tè dầm cả đêm."
Nói rồi y lại quay sang nhìn Sài Thúc Tân: "Tôi nhớ ra rồi, năm đó tôi và lão nhị đại náo Phong Đô, chính Thôi đại nhân là người ngồi trên công đường xét xử hai đứa tôi. Giọng nói của ông ấy cứ trầm bổng luyến láy làm tôi ngủ quên luôn, cuối cùng lão nhị nghe ngứa tai quá, trực tiếp xông lên đánh Thôi đại nhân một trận..."
Năm xưa ở thành cổ, Mộc Cát Sinh không mấy khi đến miếu Thành Hoàng, ngày thường lại sống trên núi nên qua lại với Thành Hoàng không nhiều. Thiên Toán Tử mang thiên mệnh trên mình, có nhiều chuyện Thành Hoàng cũng không tiện can thiệp. Giờ nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên Hoàng Ngưu thấy có người dám hành xử như vậy trước mặt La Sát Tử, lời lẽ trêu đùa, ánh mắt linh hoạt, mở miệng toàn nói ra chuyện bí mật của bảy nhà thường kiêng kỵ. Trong phút chốc, ông sực nhớ lại thời Thất Gia Chư Tử còn huy hoàng, thực tế đã từng có rất nhiều người mang khí sắc rực sáng như thế.
Một đám thiếu niên cùng xuống núi, năm ấy Vô Thường Tử chưa kết tóc, Mặc Tử chưa bạc đầu, vị quân tử lễ nghĩa nhất và đứa trẻ ngây ngô nhất đều chưa hóa điên, còn có cả chàng thiếu niên ở tướng phủ thích cười thích náo kia nữa. Khi cao hứng, cả nhóm có thể say sưa ở Quan Sơn Nguyệt suốt một ngày một đêm, nghe nói đó là thứ rượu nồng nhất thế gian.
Sài Thúc Tân bưng bát thuốc đưa cho Mộc Cát Sinh.
"Năm tháng chẳng tha cho ai..." Mộc Cát Sinh tỉnh táo trọn một ngày, ánh mắt đã nhuốm vẻ mỏi mệt. Y đón lấy bát thuốc uống cạn, sau đó nói với Hoàng Ngưu: "Ngài đi thong thả, thân già này giờ chân tay vẫn chưa nhanh nhẹn lắm, không tiễn ngài được."
Sau đó, Mộc Cát Sinh lại chìm vào giấc ngủ li bì suốt nhiều ngày. Đến khi tỉnh lại lần nữa, y nhìn thấy Chu Ẩm Tiêu đang đứng giữa sân.
Chàng thanh niên sáng sủa tựa châu ngọc nhìn y, hé miệng, dường như sợ đánh thức giấc mộng cũ. Rất lâu sau, mới khẽ gọi một tiếng...
"Lão Tứ."
"Lão Ngũ?" Mộc Cát Sinh dụi mắt, lập tức vui vẻ hẳn, y tựa vào khung cửa sổ cười đến đỗi suýt chút nữa ngã nhào: "Trời đất ơi ha ha ha ha... chú em quả không hổ là do lão nhị nuôi... mẹ ơi, tiểu lang quân ở đâu ra thế này - "
Mộc Cát Sinh cười quá sảng khoái, suýt nữa thì sặc, hồi lâu mới bình tâm lại được. Y nhận chiếc ca tráng men từ Sài Thúc Tân, vừa uống nước đường nâu vừa đi vòng quanh Chu Ẩm Tiêu tặc lưỡi khen ngợi: "Bộ đồ này của cậu còn oai hơn cả hồi anh đi du học về đấy." Y nhìn chằm chằm vào tai đối phương: "Chà - Đây là lão nhị xỏ cho cậu à?"
Chu Ẩm Tiêu mặc chiếc áo khoác đỏ rực, tóc uốn xoăn, là kiểu Hồng Kông cực kỳ thời thượng. Y đã do dự rất lâu, thậm chí từng nghĩ có nên biến lại thành hình dáng lúc nhỏ, rồi tìm một chiếc áo dài truyền thống ở Thận Lâu mặc vào hay không. Cuối cùng bị Sài Thúc Tân ngăn lại, bảo cứ ăn mặc như bình thường là được.
Mộc Cát Sinh nếu đã muốn gặp, thứ y quan tâm căn bản không phải là những thứ này. Y chỉ muốn tận mắt nhìn thấy con gà lôi lông tạp năm xưa đã trưởng thành thế nào thôi.
Chu Ẩm Tiêu đeo một đôi khuyên tai to tròn lấp lánh, đứng dưới nắng nhìn rất giống đồ mạ vàng. Mộc Cát Sinh nhìn thoáng qua đã nhận ra ngay, đây là tay nghề của Tùng Vấn Đồng.
"Đẹp lắm, gu thẩm mỹ của lão nhị từ xưa đã không chê được chỗ nào." Mộc Cát Sinh gật gù: "Hồi ở Quan Sơn Nguyệt, dì Triệu cũng thích ngắm hắn mặc đồ đỏ. Giờ cậu ăn mặc thế này, đứng với hắn quả như trời sinh một cặp."
"Người bước ra từ thư trai chúng ta ai nấy đều có diện mạo nổi bật." Mộc Cát Sinh nói rồi lại lia mắt nhìn Sài Thúc Tân, giọng điệu mang ý cười: "Anh thấy đúng không, Sài đại công tử?"
Chu Ẩm Tiêu nhìn Mộc Cát Sinh rồi lại đảo qua Sài Thúc Tân, rất muốn tự chọc mù mắt mình nhưng không dám, đành rụt cổ lại, tiếp tục làm con chim cút.
Quả không hổ là Mộc Cát Sinh, tuy vừa tỉnh lại chẳng bao lâu, ấy mà chỉ với vài câu nói đã khiến Chu Ẩm Tiêu muốn hiện nguyên hình.
"Đi thôi, khó khăn lắm mới mong được cậu tới, bình thường Tam Cửu Thiên chẳng thèm làm đồ ăn cho tôi đâu, hôm nay nói gì cũng phải bắt anh ta xuống bếp..." Mộc Cát Sinh theo thói quen định xoa đầu Chu Ẩm Tiêu, kết quả phát hiện ra việc này lại hơi quá sức, kinh ngạc nói: "Lão ngũ, sao cậu cao thế?"
Hỏi xong y tự ngộ ra câu trả lời: "À đúng rồi, tay nghề nấu nướng của lão nhị mà."
Ba mươi năm trước, Chu Ẩm Tiêu đã là người cao nhất Ngân Hạnh Thư Trai, y lại còn thích đi giày cao gót. Lắm khi cùng nhau ra ngoài, đến cả La Sát Tử cũng phải ngước mặt lên mới nói chuyện với y được. Trông vẻ mặt kinh ngạc của Mộc Cát Sinh, lão ngũ đắc ý hắng giọng: "Nhìn kỹ nhé, cho anh xem thứ còn đẹp hơn này!"
Nói đoạn, y lắc mình một cái, hóa thành một con thần điểu đỏ rực với chiếc đuôi lộng lẫy.
Lần này thì Mộc Cát Sinh không tốn sức nữa, y thuận tay v**t v* đầu Chu Tước vài cái, rồi quay ra nói với Sài Thúc Tân: "Tam Cửu Thiên, nhà mình có nồi lớn không?"
Sài Thúc Tân: "Cậu muốn làm gì?"
"Nguyên liệu tốt thế mà." Mộc Cát Sinh vỗ vỗ đầu Chu Tước: "Mau bỏ vào nồi hầm thôi!"
Dù đã qua biết bao năm, Chu Ẩm Tiêu nghe xong câu này vẫn thấy da đầu tê rần, lập tức vỗ cánh bay tót lên mái hiên.
Lão ngũ từ hôm ấy cũng ở lại miếu Thành Hoàng một dạo. Mỗi ngày Sài Thúc Tân đều nấu cả bàn thức ăn đầy ắp. Cơ thể Mộc Cát Sinh vẫn đang trong quá trình hồi phục nên ăn rất ít, nhưng theo lời y thì nhìn thức ăn thôi cũng giải tỏa được cơn thèm, thế là bao nhiêu đồ thừa đều tống hết cho Chu Ẩm Tiêu.
Nửa tháng sau, Chu Ẩm Tiêu phát hiện mình đã tăng thêm mười cân, nếu không dùng thuật biến hình thì căn bản chẳng ních nổi quần áo cũ. Y bắt đầu hoài nghi nhân sinh, thầm nghĩ tên lão tứ lòng dạ đen tối kia chắc chắn không phải muốn ngắm lại con gà lôi lông tạp năm xưa, mà là muốn ngắm một cái thùng cơm hình Chu Tước thì có.
Y đem thắc mắc này đi hỏi Mộc Cát Sinh, quả nhiên đối phương vẫn còn đang vương vấn vụ cho y vào nồi, thản nhiên nói: "Cậu thì hiểu cái gì, phải vỗ béo hầm lên mới ngon."
Chu Ẩm Tiêu nghe xong liền đau dạ dày, lập tức chẳng muốn ăn nữa. Thế nhưng đến tối, nhìn bàn thức ăn thịnh soạn bày giữa sân, y vẫn vô cùng trung thực mà bưng bát cơm lên.
Thôi thì cứ ăn vậy, dù sao chiêu trò của lão tứ xưa nay chẳng ai đỡ nổi, quan trọng là anh trai y đã rất nhiều năm không xuống bếp, mùi vị thật sự là không thể cưỡng nổi.
Một tháng sau khi Chu Ẩm Tiêu dọn vào miếu Thành Hoàng, vào lúc hoàng hôn, Mộc Cát Sinh đang nằm trên ghế mây hóng mát thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Lúc này Hoàng Ngưu chưa đến gác cổng, Chu Ẩm Tiêu đi mua đồ, Sài Thúc Tân đang bận xào nấu trong bếp, chỉ có y nghe thấy động tĩnh.
Kể từ khi tỉnh lại, Mộc Cát Sinh chưa từng tự tay mở cổng miếu Thành Hoàng, cả ngày chỉ quanh quẩn ở sân sau. Y chậm chạp ngồi dậy, suy nghĩ một chút rồi đi tới trước cổng lớn.
Mộc Cát Sinh nhìn đôi bàn tay mình, dường như thực sự có chút cảm giác "gần quê lại chột dạ."
Tiếng gõ cửa vẫn dồn dập không ngớt, Mộc Cát Sinh chợt mỉm cười, vươn vai một cái rồi đẩy cổng ra.
Trước cửa không thấy người đâu, nhưng chân lại va phải vật gì đó: "Ái chà!"
Là một đứa nhỏ lẫm chẫm, tay nó đang ôm một con búp bê màu hồng phấn.
Nhóc con rõ ràng bị Mộc Cát Sinh dọa giật mình, nhưng vẫn rất cứng cỏi nhìn thẳng vào y, dõng dạc hỏi: "Ông... ông giấu Chim Ướp Tiêu đâu rồi?"
Mắt Mộc Cát Sinh mở to, rồi lại sáng rực. Y vô cùng thích thú ngồi thụp xuống, cười tủm tỉm hỏi: "Chim Ướp Tiêu là ai thế?"
"Chim Ướp Tiêu chính là Chim Ướp Tiêu." Đứa nhỏ lớn tiếng đáp: "Cái người vừa là anh vừa là chị ấy!"
Mộc Cát Sinh cười đến ná thở, tiếng cười vang dội như muốn thổi rụng cả lá ngân hạnh trên cây. Sài Thúc Tân bước khỏi gian bếp, thấy Mộc Cát Sinh đang chống gối đứng dậy, một tay dắt đứa nhỏ, một tay lau nước mắt vì cười quá nhiều, miệng liên tục gọi: "Tam Cửu Thiên, con trai lão tam trông giống hệt y hồi nhỏ!"
Đợi đến khi Chu Ẩm Tiêu trở về, cũng bị đứa nhỏ trong sân dọa cho hết hồn.
Y chẳng sợ trẻ con bỗng dưng xuất hiện tại đây, thứ doạ y sợ chính là việc lão tứ đang trông trẻ. Ký ức năm xưa bị ném vào vườn rau cho mổ sâu có thể coi là bóng đen tuổi thơ của lão ngũ. Ai mà yên tâm giao trẻ con cho Mộc Cát Sinh trông, kẻ đó tuyệt đối là thiếu tám đời công đức.
Kẻ "thiếu đức tám đời" Sài Thúc Tân thản nhiên gọi y đi rửa tay ăn cơm.
Trên bàn ăn, Mộc Cát Sinh nói: "Tôi nhớ ra rồi, năm đó sư phụ từng bảo nếu sau này lão tam có con, bất kể trai hay gái đều sẽ đặt tên là Ô Tất Hữu."
Y cảm thán: "Hồi đó tôi còn thấy lạ, sao sư phụ chỉ đặt tên sẵn cho mỗi con của lão tam."
Ô Tất Hữu nghe thấy tên mình, vừa lùa cơm vừa nhìn Mộc Cát Sinh: "Tên của cháu thì sao ạ?"
"Tâm tư trọn vẹn, ắt được đủ đầy." Mộc Cát Sinh nhặt hạt cơm Ô Tất Hữu làm rơi trên bàn, nhét lại vào miệng đứa nhỏ: "Tên con hay lắm phải không, con gái?"
Chu Ẩm Tiêu nghe xong suýt nữa phun cả ngụm cơm ra ngoài, sao tự nhiên lại nhận con gái thế này? Kết quả Ô Tất Hữu bên kia cất giọng lanh lảnh đáp: "Cha nói đúng ạ!"
Kẻ xướng người họa, Chu Ẩm Tiêu bị sặc đến chết đi sống lại, lồm cồm chạy đi tìm nước uống.
Mộc Cát Sinh thật sự đã nghiêm túc trông Ô Tất Hữu suốt hai ngày. Chu Ẩm Tiêu lấy làm lạ, thầm nghĩ chẳng lẽ lão tứ già rồi nên đổi tính đổi nết, muốn làm người cha hiền sao? Kết quả ngay sáng ngày thứ ba thức dậy, y đã thấy dưới mái hiên có một cái túi dệt lớn treo lủng lẳng, ngay cạnh một chùm lạp xưởng, cùng đung đưa trong gió.
Ô Tất Hữu bị nhét nguyên người vào trong túi dệt, ngủ say đến mức thổi bong bóng mũi.
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, lão tứ đến cùng vẫn là lão tứ. Ma đầu gây hoạ dẫu có vượt Hỏa Diệm Sơn đi đến Tây Thiên thì vẫn giữ nguyên cái nết lưu manh. Năm đó Chu Ẩm Tiêu đã bị lão tứ dạy dỗ đến đỗi chẳng dám phá phách, Ô Tất Hữu lại càng không phải là đối thủ của y.
Một già một nhỏ ở với nhau, Mộc Cát Sinh trái lại càng giống trẻ con hơn. Có đôi khi Ô Tất Hữu bị trêu đến mức kêu la oai oái, giận quá không thèm nhìn mặt cha. Thế nhưng hôm sau, Chu Ẩm Tiêu đưa nhóc đi công viên giải trí, Ô Tất Hữu nhìn thấy kẹo bông gòn liền kéo vạt áo y, hỏi có thể mua cho cha một cái không, hình như cha thích ăn cái này.
Chu Ẩm Tiêu có chút ghen tị, hỏi nhóc: "Tôi cũng thích ăn, sao nhóc không nghĩ đến tôi?"
"Cha tốt, chú xấu." Ô Tất Hữu nhanh nhảu đáp: "Chú chẳng bao giờ cho cháu chơi tàu lượn siêu tốc."
Ô Tất Hữu còn quá nhỏ, miếu Thành Hoàng bây giờ giống như một cái viện dưỡng lão, ở vài ngày khó tránh khỏi buồn chán. Đứa nhỏ gào thét đòi xem tivi, Mộc Cát Sinh lúc này chưa biết tivi là thứ gì, chứng mắt mờ tai ù của y vẫn chưa khỏi hẳn. Sài Thúc Tân ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng ôm tới một chiếc radio.
Chiếc radio này là đồ cũ của Tùng Vấn Đồng năm xưa, bên trong lưu trữ rất nhiều tuồng tích và truyện bình thư. Mộc Cát Sinh nghe đến mê mẩn, gần như ngày nào cũng bê bát cơm ngồi trước radio. Ô Tất Hữu không chịu nổi món này vì nghe không hiểu, nhưng nhóc lại thích bám dính Mộc Cát Sinh, thế nên hằng ngày dù ghét bỏ nhưng vẫn cứ vây lại bên radio.
Mộc Cát Sinh thuận tay xoa đầu nhóc, chậm rãi giảng giải cho nhóc đây là vở kịch nào, hồi thứ mấy, kể về câu chuyện gì, và câu hát nào hay nhất.
Cho đến tết năm sau, Chu Ẩm Tiêu trên bàn tiệc đã ngà ngà say, y gõ đũa rồi bất chợt cất giọng, chậm rãi ngâm xướng một câu hát.
Trong phút chốc, những chiếc đèn lồng treo khắp sân dường như cũng trở nên bừng sáng hơn.
Ô Tất Hữu chớp chớp mắt, lớn tiếng nói: "Cháu biết, đây là trích đoạn 'Kinh Diễm' trong Tây Sương Ký!"
Mộc Cát Sinh nhìn sang Sài Thúc Tân, cười nói: "Tam Cửu Thiên, cảnh đẹp ý hay thế này, không góp vài đoạn sao?"
Sài Thúc Tân trầm ngâm nhìn y thật lâu mới gật đầu, anh đứng dậy đi lên gác. Lúc trở xuống, trên tay cầm theo một chiếc sáo Tô và cây đàn Tam Huyền.
Mộc Cát Sinh nhận lấy đàn Tam Huyền, thử âm, âm sắc tròn đầy. Y vốn định để lão ngũ kéo đàn, nhưng cây đàn này cầm quá thuận tay, bèn trực tiếp gẩy một bộ âm điệu để lấy lại cảm giác, sau đó hất cằm về phía Chu Ẩm Tiêu: "Lên một đoạn chứ?"
"Lên thì lên!" Chu Ẩm Tiêu rõ ràng đã uống hơi quá chén: "Cùng lắm cũng chỉ năm quyển hai mươi mốt hồi thôi, nhiều nhặn gì đâu!
Mộc Cát Sinh bật cười, quay sang nói với Sài Thúc Tân: "Sài đại công tử, chúng ta bắt đầu chứ?"
Dưới ánh đèn lồng đỏ rực, đôi mắt Sài Thúc Tân như vừa được gột rửa qua men rượu. Anh đưa sáo Tô lên môi, nốt nhạc đầu tiên vang lên có chút run rẩy.
Đêm giao thừa năm ấy, dưới gốc ngân hạnh cuối cùng lại vang lên khúc Tây Sương. Cây ngân hạnh trong miếu Thành Hoàng vốn được dời từ nền cũ của thư trai về đây, trăm năm đã có linh. Ô Tất Hữu không thức khuya nổi, chẳng bao lâu cơn buồn ngủ đã ập tới. Đứa nhỏ ngáp một cái, dụi dụi mắt, trong khoảnh khắc năm tháng như gợn sóng lan tỏa, nhóc con dường như thoáng thấy một bức tranh của thời cũ hiện ra trong cơn mông lung.
Vẫn là dưới gốc ngân hạnh, có người vận bạch y thoát tục tựa trích tiên hạ phàm, một nhóm thiếu niên người ôm đàn tỳ bà, kẻ cầm đàn tam huyền. Một người mà nhóc chưa từng gặp bao giờ đang cầm chiếc quạt xếp, từng cử chỉ điệu bộ, dáng vẻ cơ hồ y hệt Chu Ẩm Tiêu.
Ô Tất Hữu chưa từng thấy người này, đó là một gương mặt với đôi mày sắc lẹm như đao. Một nốt cao vút như muốn xuyên thấu tận trời xanh, đối phương đưa mắt nhìn quanh, dường như thoáng thấy nhóc con, bèn đưa tay ra dấu "suỵt" một cái.
Ô Tất Hữu cảm thấy mình chắc đã gặp quỷ rồi. Nhóc sinh ra vốn là quỷ thai, chuyện gặp quỷ thực ra vô cùng bình thường. Nhóc vẫy vẫy tay với đối phương coi như chào hỏi, người kia mỉm cười, nghiêng người để lộ ra bóng dáng đứng phía sau.
Ô Tất Hữu lập tức trợn tròn mắt, gọi lớn: "Cha!"
Bên ngoài giấc mộng, Mộc Cát Sinh nhìn đứa nhỏ đang nằm bò ra bàn ngủ thiếp đi, cười nói: "Chà, ngủ rồi mà vẫn còn nhớ đến tôi cơ đấy."
"Lão tứ, bớt dát vàng lên mặt mình đi." Chu Ẩm Tiêu hát xong một hồi, lau mồ hôi trên mặt: "Biết đâu thằng bé đang mơ thấy lão tam thì sao."
"Đều tốt cả." Mộc Cát Sinh bế đứa nhỏ lên, để cằm nó tựa lên vai mình, nhẹ nhàng vỗ vỗ vài cái: "Tôi bế nó vào phòng trước, lát ra hát tiếp nhé."
Ô Tất Hữu bị Mộc Cát Sinh bế lên nên tỉnh lại trong chốc lát. Đứa nhỏ hé mắt, mơ màng nhìn thấy giữa sân đầy ánh đèn lấp lánh tựa sắc xuân, Sài Thúc Tân và Chu Ẩm Tiêu đang ngồi bên bàn. Thế nhưng, dường như còn có thêm ai đó nữa.
Giây tiếp theo, một bàn tay phủ lên đôi mắt nhóc, giọng nói của Mộc Cát Sinh loáng thoáng cất lên: "Xem kìa, con gái tôi buồn ngủ đến mức nào rồi! Này, nói chứ trẻ con ngủ trông thú vị thật..."
Tiếng rót rượu vang lên, Sài Thúc Tân cầm một chén sứ nhỏ, nâng ngang trước mắt.
.
Năm ấy Ô Tất Hữu vào lớp mầm. Đúng theo tuổi thì nhóc phải học lớp chồi rồi, nhưng thể chất quỷ thai đặc biệt nên không dễ hòa nhập với bạn bè cùng trang lứa. May mà Mộc Cát Sinh đã tỉnh lại, cậu nhóc ngày ngày ở chung với lão bất tử thân già tim trẻ mấy tháng, tính tình hoạt bát hơn hẳn, cuối cùng vừa bị dỗ vừa bị lừa mà đưa đi nhập học.
Ngày đầu Ô Tất Hữu đến lớp, cả ba người lớn cùng đi tiễn. Thiên Toán Tử, La Sát Tử và Tinh Túc Tử đồng loạt ra quân, đích thân đưa Vô Thường Tử đời này đi học. Phong thủy của trường mẫu giáo bị xung đột đến mức hỗn loạn: Tinh Túc Tử giáng điềm lành, La Sát Tử chủ hung sát, Vô Thường Tử mang quỷ khí, lại thêm Mộc Cát Sinh mang Thiên mệnh trấn giữ tại đây. Chẳng ai nói rõ được nơi này rốt cuộc biến thành đất phúc hay đất dữ.
Mộc Cát Sinh khéo mồm khéo miệng vài câu đã làm thân được với hiệu trưởng, còn dụ dỗ người ta thỉnh một con cóc ngậm tiền đặt ở cửa. Theo lý luận của y, mặc kệ đất phúc hay đất dữ, cứ chiêu tài vào là được.
Sau khi Ô Tất Hữu đi học, miếu Thành Hoàng yên ắng hơn hẳn. Mộc Cát Sinh cảm thấy đã điều dưỡng đủ, bắt đầu chuyên tâm rèn luyện cái thân già của mình. Đây không phải việc dễ dàng, ai cũng hiểu rõ dù y thuật Dược Gia có cao minh đến đâu, thể chất của y cũng không thể trở lại như xưa được nữa.
May mà tâm tính Mộc Cát Sinh không câu nệ chuyện đó. Chết cũng đã chết rồi, thân này tựa phù vân, làm hết sức mình là được, còn lại không cưỡng cầu.
Sau đó y bắt đầu lục tủ quần áo của Sài Thúc Tân, chẳng vì lý do gì khác, chỉ là mấy bài tập luyện của y khó tránh khỏi va chạm, quần áo Sài Thúc Tân chuẩn bị cho y toàn đồ vừa đẹp vừa tốt, rách thì phí, trái lại trong tủ của Sài đại công tử lại có không ít đồ thường ngày. Vóc dáng hai người tương đồng, đổi vài bộ cũng chẳng sao.
Chu Ẩm Tiêu lần đầu nhìn thấy cảnh đó thực sự cảm thấy mắt mình mù rồi, cơm chẳng buồn ăn đã bỏ về Thận Lâu. Y không dám giãy nãy trước mặt Sài Thúc Tân, chỉ khi về đến Thận Lâu mới dám buông thả. Tinh Túc Tử âm thầm thở ngắn than dài hồi lâu, chẳng biết cái món nợ này bao giờ mới đến hồi kết.
Rồi bỗng một ngày, Mộc Cát Sinh bới được một bộ đồng phục học sinh từ trong tủ quần áo của Sài Thúc Tân.
"Đây là đồng phục của trường trung học phổ thông số 1." Sài Thúc Tân nhận lấy bộ đồ từ tay Mộc Cát Sinh, nói: "Tôi từng dạy học ở đó."
"Trường trung học phổ thông số 1?" Mộc Cát Sinh suy nghĩ một chút, cười nói: "Hiểu rồi, chắc là địa bàn của lão nhị hoặc lão tam."
Từ ngày tỉnh lại, y thường xuyên nhắc tới Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư, nhưng những gì y nói đều là chuyện trước mắt, như món này ăn ngon, giống tay nghề của lão nhị hoặc con gái tôi đúng là đúc ra từ một khuôn với lão tam. Còn về việc trong bảy mươi năm y tạ thế, Mặc Tử và Vô Thường Tử rốt cuộc đã trải qua những gì, Mộc Cát Sinh chưa từng hỏi tới.
Y thậm chí còn không hỏi về kết cục của hai người họ.
Ngay lúc này đây, họ ngồi dưới gốc cây ngân hạnh, Sài Thúc Tân bưng tới hai tách trà, chậm rãi mở lời: "Sau khi chiến tranh kết thúc, tôi đã đi Liên Xô..."
Chẳng nghe tiếng hoàng khuyển, thơ lá đỏ khó lòng trao gửi.
Trạm dịch không gặp sứ mai, một thân rời nước, ba nghìn dặm.
Một ngày đi, mười hai canh mới mong về.
Tựa lan can mà trông, nghe tiếng sông cuồn cuộn, nhìn núi non chập chùng.
Hôm sau, Mộc Cát Sinh lại hôn mê.
Lần này y ngủ không quá lâu, khi tỉnh lại mọi thứ vẫn bình thường. Chỉ có Ô Tất Hữu là cảm thấy hoang mang vì cha nó ngủ quá kỹ, đứa nhỏ nói: "Con cứ tưởng cha chết rồi, nên chạy xuống Phong Đô xem thử, trên sổ sinh tử cũng chẳng có tên cha."
Mộc Cát Sinh vui vẻ không thôi, vỗ vỗ đầu đứa nhỏ, hỏi: "Trường mẫu giáo dạy con những gì rồi? Đưa cha xem nào."
Ô Tất Hữu ôm tới một chồng giáo trình dày cộp, từ bản đồ cho đến bảng phiên âm Hán ngữ. Mộc Cát Sinh nhìn mà tặc lưỡi lấy làm lạ. Ngay sau đó, y liền giật luôn băng nghe đọc của đứa nhỏ, ngày nào cũng "a o ê i u ư", học hành nghiêm chỉnh hẳn hoi, chính thức bắt đầu con đường trở thành công dân mới của thế kỷ 21.
Đợi đến khi Ô Tất Hữu nghỉ hè, Mộc Cát Sinh đưa nhóc tới thư viện. Y quẳng đứa nhỏ vào khu sách thiếu nhi, còn mình thì đi tới phòng lưu trữ. Y đã nhờ Sài Thúc Tân làm thủ tục trước, rồi nói với nhân viên tiếp đón: "Chào cô, tôi muốn xem báo cũ giai đoạn 1937 - 1945."
"Chào anh, khoảng thời gian này hơi dài." Nhân viên có chút khó xử: "Anh có phương diện cụ thể nào muốn tra cứu không ạ?"
Mộc Cát Sinh nhớ lại mấy câu mà Sài Thúc Tân từng nói với mình: "Tôi muốn tìm hiểu về... Cuộc kháng chiến chống Nhật."
Kỳ nghỉ hè của Ô Tất Hữu kéo dài hai tháng, một già một nhỏ đóng quân ở thư viện suốt hai tháng trời. Chẳng biết Mộc Cát Sinh dùng cách gì mà khiến đứa nhỏ chịu ngồi yên một chỗ cùng y đọc sách. Sau này, nhân viên quản lý cũng đã nhẵn mặt, họ thậm chí còn rất có thiện cảm với vị "Mộc tiên sinh" có khí chất đặc biệt kia. Cho tới ngày cuối hè của Ô Tất Hữu, Mộc Cát Sinh đã xem xong xấp báo cuối cùng, bước ra khỏi phòng lưu trữ.
Nhân viên quản lý chào y: "Mộc tiên sinh, ngày mai anh còn đến không?"
"Ngày mai tôi phải đưa con gái đi học rồi." Mộc Cát Sinh cười đáp: "Gặp nhau bao lần mà tôi vẫn chưa hỏi, cô sinh năm mấy?"
"Tôi thuộc thế hệ 8x." Người quản lý nói: "Đúng dịp cải cách mở cửa, vào thời đại tốt đẹp."
"Đúng vậy." Mộc Cát Sinh gật đầu: "Quả là một thời đại tốt đẹp."
Ngày hôm sau, Mộc Cát Sinh đưa Ô Tất Hữu đến trường. Y đứng ngoài vẫy vẫy tay, rồi rẽ sang một con đường khác hẳn ngày thường.
Y không trở về miếu Thành Hoàng.
Đây là lần đầu tiên Mộc Cát Sinh đi xa kể từ khi tỉnh lại, rời miếu Thành Hoàng tròn một tháng. Chu Ẩm Tiêu nghe tin thì sợ đến tái mặt, nhưng Sài Thúc Tân lại rất bình thản: "Em ấy cần phải ra ngoài đi dạo một chút."
Chu Ẩm Tiêu sốt ruột đến vò đầu bứt tai: "Anh cứ để lão tứ đi một mình vậy sao? Bôn ba bên ngoài với cái thân thể đó?!"
"Em ấy chịu được." Sài Thúc Tân rũ mắt: "Có những con đường, chỉ có thể tự mình bước đi."
Thực ra anh rất muốn đi cùng y, nhưng bao lần tỉnh giấc giữa đêm khuya, nhìn thấy y một mình nằm trên nóc nhà ngắm sao, anh đã hiểu Mộc Cát Sinh vẫn là Mộc Cát Sinh của năm nào.
Tướng quân thúc ngựa, ắt độc hành.
Nói thì nói vậy, nhưng Thất Gia Chư Tử tai mắt khắp nơi, hành trình mỗi ngày của Mộc Cát Sinh đều được báo thẳng về miếu Thành Hoàng. Nào là hôm nay Thiên Toán Tử ra chợ đêm chỗ nào bày sạp, ngày mai đi mượn chỗ ngủ nhờ ở đâu. Có hôm còn có cả Thổ Địa công chạy đến khiếu nại việc Thiên Toán Tử ăn sạch đồ cúng của ông ta. Chu Ẩm Tiêu túm cổ Ô Tất Hữu tới, bày một chiếc bàn tính trong miếu Thành Hoàng, bắt đứa nhỏ tiếp nối sự nghiệp của cha ruột, quyết toán sổ sách giúp Mộc Cát Sinh, rồi sau đó đi giảng hòa khắp nơi.
Mãi đến một tháng sau, hành trình của Mộc Cát Sinh lại được gửi về.
Y đã tới Bắc Kinh.
"Xem lễ kéo cờ phải dậy từ bốn giờ sáng, lão tứ dậy nổi à?" Chu Ẩm Tiêu bán tín bán nghi, nhìn Sài Thúc Tân đang bận rộn rửa nồi nhóm bếp: "Anh đang làm gì đấy?"
"Chuẩn bị thức ăn." Sài Thúc Tân nói: "Em ấy sắp về rồi."
"Không phải chứ, anh cũng nên coi ngó bọn em một cái chứ! Lão tứ vừa đi là cả nhà hít gió Tây Bắc, cháu gái em còn đang tuổi lớn. Đồ ăn nhà họ Ô em nếm thử rồi, đúng là sống không ăn nổi mà chết cũng chịu thua, em còn nghi đầu bếp nhà đó là kẻ năm xưa từng bị lão nhị đánh chết......"
Chu Ẩm Tiêu lải nhải không ngớt, sau đó thấy Sài Thúc Tân lấy ra một chiếc nồi đồng từ sâu trong tủ bát. Trông nó hơi quen mắt, mãi một lúc sau y mới ngớ ra: "Trời ơi, anh... anh định nấu món đó sao?"
Sáng sớm hôm sau, cổng lớn miếu Thành Hoàng bị người ta đá tung, một giọng nói trong trẻo vang lên: "Tam Cửu Thiên, tôi về rồi nè!"
Sài Thúc Tân bưng bát thuốc bước ra: "Đến giờ uống thuốc rồi."
Mộc Cát Sinh nhìn bát thuốc như gặp đại địch: "Này này, chắc tôi không cần uống nữa đâu nhỉ? Bấy lâu nay vẫn ổn mà, tôi thấy mình khỏe rồi! Giờ mỗi bữa đều có thể ăn được ba bát cơm!"
Sài Thúc Tân không mảy may lay chuyển, bưng bát đến trước mặt y, kiên nhẫn nói: "Uống thuốc trước, ăn cơm sau."
Mộc Cát Sinh: "... Cơm gì thế?"
Sài Thúc Tân: "Món cậu thích nhất."
Mộc Cát Sinh nửa tin nửa ngờ, bóp mũi uống cạn chén thuốc, sau đó bước vào sân sau. Vừa vào tới nơi, y đã ngửi thấy mùi thơm, lập tức vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Trời đất ơi, Tam Cửu Thiên, anh nấu món đó thật à! Trước đây tôi năn nỉ thế nào anh cũng không chịu, cứ bảo là thân thể tôi yếu quá chưa ăn được..."
Chu Ẩm Tiêu vừa thức trắng cả đêm canh bếp lò trợn mắt lườm nguýt, rồi bưng cái nồi xuống, mở nắp vung.
Món ăn đó là sự kết hợp của đủ loại nguyên liệu mặn chay, xếp thành từng tầng từng lớp: Tầng đầu là măng khô, tầng thứ hai là vịt rán, tầng thứ ba là thịt gà xào, tầng thứ tư là đậu hũ chiên, tầng thứ năm là viên thịt. Viền chảo được xếp thêm vài miếng sủi cảo trứng bọc tôm, dưới cùng trải nấm hương với thịt khô.
Lời xưa bảo thế nào ấy nhỉ?
Có đạo rằng: Oa như ý -
Nhất Phẩm như niên.*
(Nồi như ý - một món bằng cả năm)
[ Edit by TeiDii ]