Tiếng xé da rách thịt vang lên, trường kiếm đâm xuyên tim của Họa Bất Thành.
Hai mắt Họa Bất Thành trợn ngược, thân kiếm tỏa ra thứ ánh sáng lập lòe lúc mờ lúc tỏ.
Trong đôi mắt vốn luôn bình lặng như mây trôi của gã giờ chỉ còn một khoảng trống rỗng. Như thể có thứ gì đó khổng lồ và mơ hồ đang tràn vào cơ thể, khiến sắc mặt gã lập tức vặn vẹo đầy đau đớn, gã co quắp lại, cổ họng bật ra tiếng gầm bị nén chặt tận sâu bên trong.
Gã bắt đầu hộc ra từng ngụm máu lớn, khóe mắt rỉ máu hòa lẫn với nước mắt, tuôn trào đầy mặt.
Mộc Cát Sinh lạnh lùng dõi nhìn hết thảy, nhìn đối phương quằn quại kịch liệt trên mặt đất, vừa đau đớn vừa như có chút hả hê, sống không bằng chết.
Áo trắng đã nhuộm đỏ máu, rách nát bẩn thỉu.
Chỉ một thoáng, vị thần tiên phóng khoáng thoát tục năm nào đã biến thành kẻ phàm tu tục tử nhếch nhác dơ bẩn, máu lệ loang ướt vạt áo, cả người lún sâu vào bùn lầy.
Không biết qua bao lâu, Họa Bất Thành cuối cùng cũng bình tĩnh lại, tóc tai rối bù, giọng khàn đặc: “Ngươi tìm được thanh kiếm này bằng cách nào?”
Mộc Cát Sinh không đáp, nhưng trong lòng chợt lóe lên một suy đoán cực kỳ mong manh và khó tin: có lẽ chính Lâm Quyến Sinh đã đặt thanh kiếm này dưới cầu Tiên Nhân.
Hướng Ly Chính Nam. Ngày xưa, mỗi lần muốn để lại tiền tiêu vặt cho y, Lâm Quyến Sinh đều sẽ đặt ở dưới bếp.
Ly là hỏa, mà lòng người cũng là hỏa; Ly tượng trưng cho ánh sáng, lòng người cũng hướng về ánh sáng ấy.
Hỏa bừng lửa cháy, minh toả sáng soi, quân tử giữ lòng sáng, chiếu rọi khắp muôn phương.
Mộc Cát Sinh không hiểu vì sao Lâm Quyến Sinh lại làm vậy, cũng chẳng muốn nghĩ nhiều. Y chỉ biết, nước cờ dự bị mà đối phương để lại năm xưa đã trở thành át chủ bài giúp y lật ngược thế cờ hôm nay.
Mộc Cát Sinh nhìn Họa Bất Thành, “Ngươi đã biết thanh kiếm này ở dưới cầu Tiên Nhân, sao không phá hủy nó đi?”
Vật này là điểm yếu duy nhất của gã.
“Ai mà biết.” Họa Bất Thành nhìn về khoảng không xa xăm, ánh mắt trống trải như trận tuyết trắng bao la, “Chắc là quên rồi.”
“Ta đã quên quá nhiều chuyện quan trọng.”
“Giờ nhớ ra cũng chưa muộn.” Mộc Cát Sinh nói: “Nhớ hết chuyện đời, rồi uống nốt chén rượu trường sinh.”
“Uống không nổi nữa.” Họa Bất Thành khẽ đáp: “Ta đáng lẽ đã phải chết từ lâu rồi.”
Mộc Cát Sinh quan sát gã, cảm thấy lúc này gã đã tỉnh táo hơn rất nhiều, không còn là kẻ mê muội muốn thành tiên đến phát điên kia nữa, mà thấp thoáng đâu đó bóng dáng quen thuộc của trăm năm trước.
“Ngươi biết cái giá phải trả chứ?” Họa Bất Thành nhìn y, “Dùng tín vật của sáu nhà bày trận pháp, hủy diệt đảo Bồng Lai, ta cũng sẽ tan thành tro bụi theo. Mà tín vật cuối cùng, là mệnh La Sát.”
“Ta cũng không biết mệnh La Sát rốt cuộc là gì.” Mộc Cát Sinh ngắt lời gã, “Nhưng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đánh cuộc một phen.”
Họa Bất Thành có chút kinh ngạc rồi chợt hiểu ra, “Quả không hổ là Thiên Toán Tử, đúng là phong cách của phái các ngươi.”
“Ta và đảo Bồng Lai vốn gắn kết tương thông, ta cảm nhận được, trận pháp đã thành hình.” Họa Bất Thành nói: “Các ngươi có thời gian một nén hương để rời đi, nếu tiện thì…”
“Những đệ tử Bồng Lai bị ngươi ném xuống dưới cầu Tiên Nhân, ta sẽ không đứng nhìn họ chết.” Mộc Cát Sinh nói: “Có hai con Chu Tước tới đó rồi, chắc sẽ chở hết.”
“Vậy đa tạ.” Họa Bất Thành gật đầu, sau đó khẽ nói thêm một câu gì đó.
Mộc Cát Sinh khựng lại, hàng mi rung lên, “Ngươi nói… thật sao?”
“Người sắp chết, lời nào cũng thật.” Họa Bất thành nhắm mắt, “Ta nợ Thất Gia Chư Tử quá nhiều rồi, coi như một chút bù đắp vậy.”
Gã bị đao Thỉ Hồng ghim chặt xuống đất, không nhúc nhích nổi, chỉ có thể gắng gượng ngoảnh đầu nhìn về dãy núi phủ tuyết trắng xóa xa xăm.
Từ phía chân trời vọng lại tiếng sóng triều cuồn cuộn, khí thế ngút trời, từng đợt chấn động truyền đến dưới chân. Họa Bất Thành nói không sai, chốn linh địa thần tiên tồn tại ngàn năm này đã bắt đầu sụp đổ từ trong ra ngoài.
Mộc Cát Sinh chạy vội đến trước mặt Sài Thúc Tân, “Tam Cửu Thiên! Anh sao rồi?”
Vừa bước vào Kiếm Các y đã thấy bóng lưng Sài Thúc Tân, nhưng đối phương không quay đầu lại —– Chỉ khoảnh khắc ấy, y đã hiểu ra ngay tất cả. Sài Thúc Tân đang dùng sự im lặng để nói với y rằng, có lẽ mình sẽ không qua khỏi.
Cô đơn lẻ bóng, một mình đối diện.
Vậy nên Mộc Cát Sinh không nhìn đối phương, hay nói đúng hơn là y không dám nhìn. Chỉ có thể dựa chút dũng khí cuối cùng trong lồng ngực, đi giết Họa Bất Thành trước.
Mọi thứ bọn họ làm đều là vì giờ phút này, quyết không thể để công sức đổ sông đổ bể.
Mà lúc này đây, y nắm lấy tay Sài Thúc Tân, đối phương đã rút kiếm ra, quanh miệng vết thương được cắm một vòng châm bạc, xem ra đã được xử lý sơ bộ, máu cũng đã ngừng chảy.
Mộc Cát Sinh đau lòng muốn chết, giọng nói nhẹ nhàng hết mức có thể, “Đứng dậy được không?”
Sài Thúc Tân mấp máy môi, dường như đang muốn giằng ra, mãi sau Mộc Cát Sinh mới nghe rõ đối phương đang nói gì, “… Đừng chạm vào, bẩn.”
Mộc Cát Sinh bó tay với hắn luôn, “Sài đại công tử à, đã lúc nào rồi mà anh còn vậy.” Vết thương trên ngực hắn cắm đầy châm bạc, không cõng được, Mộc Cát Sinh đành ôm ngang hắn lên, “Anh gắng lên chút, khó chịu ở đâu thì nói ngay với em.” Nói rồi y định bước ra ngoài.
“… Sát khí trên người anh không chống đỡ được bao lâu nữa. ” Giọng Sài Thúc Tân rất nhẹ, “Cứu người quan trọng hơn.”
“Cứu anh quan trọng nhất.” Mộc Cát Sinh ngắt lời không cho cãi, “Đừng nói nhảm nữa, gắng lên cho em. Ông đây không muốn còn trẻ như này đã phải thủ tiết đâu.”
“Ngủ đi, đừng lo lắng gì cả.” Y kề môi bên vành tai Sài Thúc Tân, thì thầm: “Em thắng cược rồi.”
Mộc Cát Sinh ôm Sài Thúc Tân bước ra khỏi Kiếm Các. Chu Bạch Chi đang đợi cách đó không xa, y cẩn thận đặt Sài Thúc Tân trên lưng Chu Tước. Đúng lúc đó, y bỗng cảm giác có người vỗ nhẹ vai mình.
Y ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Ô Nghiệt.
Mộc Cát Sinh đứng chết trân tại chỗ, hồi lâu sau mới bật ra một tiếng hét lớn, nhào tới ôm chầm lấy người trước mặt.
Chu Ấm Tiêu dẫn theo mấy hậu bối trong tộc, đứng trên cầu Tiên Nhân đang lung lay sắp đổ, tất tả vớt người lên, liên tục không nghỉ. Có vài đệ tử Bồng Lai được vớt khỏi nước thì dần tỉnh táo lại, tuy có chút kinh hãi trước những gì đang xảy ra, nhưng cũng nhanh chóng hiểu rằng chạy thoát thân mới là việc quan trọng nhất, thế là lập tức xắn tay lao vào hỗ trợ.
Đất rung núi chuyển, cát bay đá chạy. Những tòa lầu các như ngọc như ngà lần lượt đổ sập, cả hòn đảo dần dần chìm xuống đáy biển, sóng dữ ngút trời, cuộn lên những cơn sóng thần dâng trào trên mặt biển.
Trước cổng núi, một bóng người mờ ảo đứng cuối những bậc thang dài ngoằng, chính là Tiểu Sa Di.
Bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ đều đã được dùng để bày trận, chỉ trong khoảnh khắc diệt vong này, lão mới có thể thoát ra khỏi gông xiềng cổ xưa, để có được thực thể trong chốc lát.
“Đã lâu không gặp, Bồng Lai.”
“Ngươi và ta đều sẽ hóa thành dĩ vãng.”
Lão biết rõ trận pháp mà Mộc Cát Sinh bày ra sẽ khiến tín vật của bảy nhà cùng nhau hóa thành hư không. Mà lão, một vong hồn nương nhờ tiền Sơn Quỷ để tồn tại, cũng sắp tan thành mây khói.
Hiệp ước cổ xưa chấm dứt tại đây. Ân oán tình thù, tham sân si hận, hết thảy những khúc mắc mấy ngàn năm qua cuối cùng cũng khép lại. Chết đi, cũng là một sự giải thoát.
Từ nay về sau, thần tiên không còn, La Sát biến mất, Thất Gia Chư Tử sẽ chẳng tồn tại nữa.
Lão ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn khổng lồ treo lơ lửng trên cao lần cuối. Muôn sự vạn vật rồi cũng chung một kết cục, đều sẽ chìm vào hư vô. Có lẽ trước khi hồn phi phách tán, Họa Bất Thành còn có thể gặp được một sợi tàn hồn đã ngủ yên từ lâu trong tiền Sơn Quỷ.
Coi như là một lần trùng phùng sau bao năm cách biệt.
“Ván cờ năm ấy với Trường Sinh Tử, chung quy vẫn là bần tăng thắng hiểm.”
Tiểu Sa Di chắp tay trước ngực, niệm một tiếng “A di đà Phật”.
Ba nghìn trượng sầu vương mái tóc, nửa đời xuân mộng đã phồn hoa.
Bỗng trông nhà ai trong khói sớm, liễu rủ chia sương đỡ hiên tà. (1)
.
Bảy ngày sau.
“Gần đây có một siêu bão đã đi vào vùng biển nước ta. Khu vực ven biển phía đông nam lượng mây phổ biến tăng nhiều, sức gió mạnh. Các cơ quan chức năng đã đưa ra cảnh báo mưa lớn…”
An Bình tắt TV, ngả người xuống ghế sofa.
Từ hôm rời đi không nói lời từ biệt ở Nghiệp Thủy Chu Hoa, cậu không còn nhận được bất kỳ tin tức gì về Mộc Cát Sinh nữa. Trong nhóm Wechat, Ô Tất Hữu và Sài Yến Yến cãi nhau om tỏi, Chu Ấm Tiêu thì offline nhiều ngày liền, không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mấy ngày nay, thời sự đều đưa tin về các hiện tượng thời tiết cực kỳ bất thường. Ba người họ suy đoán, chuyện này nhất định có liên quan đến Bồng Lai.
Ở đảo Bồng Lai chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.
Ngày đó, khi nhìn thấy thứ Mộc Cát Sinh để lại, Ô Tất Hữu lập tức nổi điên lên, cả người như ăn phải thuốc nổ, gào lớn đến mức rung chuyển cả nóc nhà, “Lão quá đát kia còn nợ tôi cả đống tiền! Đừng hòng nghĩ đến chuyện phủi đít bỏ đi dễ thế!”
Họ đã thử thông qua Nghiệp Thủy Chu Hoa để đi tới Thận Lâu, nhưng lối đi đã bị bịt kín một chiều, rõ ràng mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước.
Suốt bảy ngày liền, hoàn toàn bặt vô âm tín.
Lòng ai nấy đều lo lắng thấp thỏm, nhưng chẳng ai có thể làm được gì. Ngay cả Hoàng Ngưu cũng không biết tin tức ra sao, chỉ nói: “Các vị thiếu gia tiểu thư chỉ cần chuyên tâm làm việc của mình, vậy là tốt nhất rồi.”
Thế là Sài Yến Yến quay về lo chuyện làm ăn. Ô Tất Hữu xuống Phong Đô chỉnh đốn gia tộc. Còn An Bình thì vùi đầu vào biển đề thi, chiến đấu thâu đêm suốt sáng. Cả ba giả vờ như không ai nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của nhau.
Dạo này An Bình không nằm mơ nữa. Cậu thử đi ngủ, nhưng những chuyện cũ năm xưa chẳng mò vào giấc mộng, hết thảy mọi thứ như đã tan thành mây khói. Tỉnh lại từ giấc mộng dài, cậu vẫn chỉ là một học sinh lớp mười hai bình thường.
Ba mẹ An lại vừa đi công tác nước ngoài, trong nhà chỉ còn lại một mình cậu. An Bình vào bếp rót một cốc nước lạnh, uống một hơi cạn sạch. Ngoài cửa sổ sát đất là cảnh chiều hôm u trầm, vòi nước chưa được vặn chặt, nhỏ giọt tí tách từng tiếng đứt quãng.
Cậu lại bắt đầu ngẩn người.
Chẳng biết qua bao lâu, An Bình giật mình sực tỉnh, nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi.
Bốn cuộc gọi nhỡ, mí mắt cậu giật giật, toàn là cuộc gọi của Sài Yến Yến.
“Alo? Đại tiểu thư à, có chuyện gì vậy? Tôi vừa chợp mắt xong… Không, không… Hả?!” Giọng An Bình đột nhiên cao hẳn một quãng tám, cả người run bắn, suýt nữa đánh rơi điện thoại xuống đất.
Cậu kẹp điện thoại giữa má, tay chân luống cuống vớ đại một cái áo khoác mặc lên người, “Chờ tôi chút! Tôi xuống ngay đây!” Rồi cậu chụp lấy chùm chìa khóa, lao thẳng ra khỏi cửa.
Xe công vụ của Sài Yến Yến đang đỗ dưới lầu, An Bình nhảy lên xe, đóng cửa lại, còn chưa kịp thở đã hỏi: “Cô nhận được tin lúc nào thế?”
“Vừa mới nãy.” Không ngờ Ô Tất Hữu cũng có mặt ở đây, cậu ta ngồi ở vị trí lái xe, “Lối vào Thận Lâu mở rồi, giờ chúng ta qua đó luôn.” Nói xong đạp chân ga, đánh tay lái, chiếc xe gầm rú phóng ra đường lớn.
“Ê khoan đã, Ô Tất Hữu cậu đã đủ tuổi lái xe đâu?” Chuyện đến quá đột ngột khiến An Bình có chút rối bời, cả người xốc xếch, “Lái xe không có bằng là bị phạt đấy!Không phải cậu là quản lý đô thị sao?”
“Đám đứa mình làm đếch có ai có bằng? Nước sôi lửa bỏng đến nơi rồi, cậu không đi thì xéo ngay!”
“Tôi có này!”
“… Đụ má, cậu vội đến mức nào mà đi dép lê luôn hả?”
An Bình bị đánh cho u đầu, mặt mũi bầm dập, lái xe đến Nghiệp Thủy Chu Hoa. Ô Tất Hữu thì ngồi bên cạnh, khịt mũi hừ lạnh.
Sài Yến Yến chẳng thèm để ý đến hai người họ, đẩy kính râm trên mặt, xách túi mở cửa xuống xe, bước thẳng vào trong nhà hàng.
Ô Tất Hữu điều khiển thang máy, bấm một loạt nút lên xuống, buồng thang máy ầm ầm rung chuyển, từ từ hạ xuống, rồi lại đi lên, lặp đi lặp lại mấy lần như thế, cuối cùng “đinh đoong” một tiếng, cửa mở ra.
Âm thanh ồn ã tràn vào, cảnh tượng trước mắt khiến An Bình choáng váng vì kinh ngạc.
Lần này thang máy như dẫn thẳng vào bên trong Thận Lâu. Tòa tháp cao từng đổ nát tan tành giờ đã được dựng lại bộ khung. Người đến người đi tấp nập khắp nơi, không khí nhộn nhịp ngất trời.
“Chuyện đ*o gì thế này?” Ô Tất Hữu cũng sốc không kém, cậu ta nhìn mấy người đang cưỡi kiếm bay giữa không trung, “Kia là người của Bồng Lai đúng không? Môn phái của họ bị giải tán rồi hở?”
Đâu đâu cũng là đệ tử Bồng Lai, kiếm đeo sau lưng, tay vác gạch chạy tới chạy lui, “Đây là hoạt động team building kiểu gì vậy? Đến cõi Thủy Thiên sửa công trình à?”
“Bồng Lai nhiều năm không tu sửa, chẳng may bị sập mất, cả môn phái hơn ngàn người đành chạy qua đây tá túc tạm.” Một giọng nói vang lên, kèm theo tiếng cười lười biếng, “Có trả lương đàng hoàng, được đóng năm bảo hiểm và quỹ nhà ở đầy đủ, làm công trừ tiền thuê trọ luôn.”
Sài Yến Yến thét một tiếng chói tai rồi lao vọt tới, “Ông tổ ơi!”. Cô chẳng buồn giữ hình tượng gì nữa, cứ thế vùi nguyên khuôn mặt vẫn còn lớp trang điểm vào lồng ngực người trước mặt mà khóc òa nức nở.
An Bình và Ô Tất Hữu nhìn nhau. Hai người họ cũng xúc động lắm chứ, nhưng thấy Sài Yến Yến bùng nổ cảm xúc như vậy thì họ lại chẳng biết biết nên biểu lộ sao cho hợp. Chẳng lẽ cũng nhào vào lòng người ta rồi khóc như con gái hả?
Thế rồi An Bình thấy môi Ô Tất Hữu bắt đầu run run, trong lòng thầm kêu “thôi toang“, sau đó bèn thấy tên này không nén nổi nữa, nước mắt giàn giụa.
An Bình đứng đực ra, nhìn Ô Tất Hữu khóc như mưa ngay trước mặt mình. Cậu ta trừng mắt nhìn Sài Yến Yến đang nằm gọn trong lòng Mộc Cát Sinh, cắn chặt môi, nhất quyết không bật ra lấy một tiếng.
An Bình ngẩn người chốc lát rồi ngập ngừng dang rộng hai tay, “… Ôm một cái không?”
“Cậu biến mẹ đi.” Ô Tất Hữu lau mặt thật mạnh, đấm cho cậu một cú.
Xong rồi hai người vẫn ôm chặt lấy nhau.
Mấy người vừa khóc vừa cười, điên điên khùng khùng một hồi lâu, cảm xúc mới dần bình tĩnh lại. Ô Tất Hữu bước vội đến trước mặt Mộc Cát Sinh, “Mấy ngày nay ông đi đâu thế?”
“Ta bảo với con rồi mà, Bồng Lai nhiều năm không tu sửa nên ta qua đó phụ họ sửa gấp.” Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm rồi kéo một người tới. Đó là một thiếu nữ thắt eo mảnh mai, đuôi mắt vẽ chút son đỏ, mang theo ánh nhìn trêu chọc quan sát Ô Tất Hữu.
Ô Tất Hữu cảnh giác nhìn đối phương, “Ai đây?”
An Bình thì biết tỏng người này là ai rồi, nhưng lúc này cậu hoàn toàn chết trân tại chỗ, không thốt nổi chữ nào, đành phải nghe Ô Tất Hữu tự đào hố chôn mình, “Con bé này chắc còn nhỏ hơn cả tôi đấy nhỉ? Lão quá đát à, từ khi nào mà ông lại ăn mặn dữ vậy? La Sát Tử có biết không?”
Thiếu nữ đập “bốp” một phát lên người Ô Tất Hữu khiến cậu lảo đảo đứng không vững, sau đó phủi tay nói: “Thằng quỷ, gia đây là tổ tông mười tám đời của nhóc đấy.”
“Bà lớn Thái Tuế, mỹ nhân tạo nghiệp.” Mộc Cát Sinh tốt bụng bổ sung: “Vị này là bà lớn Thái Tuế, Ô Nghiệt.”
Mới đầu Ô Tất Hữu còn chưa hiểu, há mồm định chửi nhưng rồi cậu ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lập tức hóa đá tại chỗ.
Ô Tất Hữu bị Ô Nghiệt vặn tai lôi đi. Sài Yến Yến vội vàng đi tìm Chu Ấm Tiêu. An Bình thì đi theo Mộc Cát lên lầu, hai người thong thả bước dọc hành lang dài.
Thực ra ba người họ đều hiểu, trong bảy ngày này ắt hẳn đã xảy ra chuyện long trời lở đất gì rồi, nhưng nếu Mộc Cát Sinh không nói, họ cũng sẽ không hỏi đến cùng.
Kinh nghiệm từng trải nói với họ rằng, có những chuyện thực sự nên chôn vùi dưới dòng chảy của thời gian.
An Bình nhìn người và vật bên ngoài tòa tháp, tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu rõ ràng cảm nhận có thứ gì đó đã hoàn toàn thay đổi.
Mộc Cát Sinh nhìn cậu, như thể đã đoán được cậu đang nghĩ gì, chậm rãi lên tiếng, “Nhóc An Bình này, cậu có bao giờ nghĩ tại sao tôi lại kéo cậu vào chuyện này không?”
An Bình sửng sốt, lắc đầu. Cậu tò mò chuyện này đã rất lâu rồi, nhưng vẫn chưa có suy đoán nào tin cậy. Chẳng lẽ Mộc Cát Sinh muốn nhận cậu làm đồ đệ thật ư? Hình như cũng không giống lắm.
Mộc Cát Sinh cười nói, “Hồi tôi gặp cậu lần đầu, thấy cậu đeo một mặt ngọc khấu trên cổ.”
“Đúng rồi, đây là món đồ mẹ tôi từng đấu giá ở nước ngoài năm xưa, nghe đâu là đồ cổ.” An Bình nghe vậy, liền tháo chiếc vòng ngọc xuống, “Mẹ tôi mua về không lâu thì mang thai tôi. Người ta bảo đây là mặt khấu bình an, nên mẹ mới đặt tên tôi là An Bình.”
Cậu lật trái lật phải nhìn xem, cũng chẳng thấy có gì bất thường, “Mặt ngọc này tôi đeo từ bé rồi, nhà tôi còn có giấy giám định đồ cổ nữa đó.”
“Đây đúng là đồ cổ.” Mộc Cát Sinh lại cười, nhận lấy mặt ngọc, sau đó y quay người vỗ nhẹ lên vách tường, một chiếc bàn xoay bật ra.
Lúc này An Bình mới nhận ra Mộc Cát Sinh đã dẫn cậu đến một không gian rộng mở, nơi này dường như chưa bị đổ sập, những cơ quan nguyên bản vẫn đang vận hành.
Cậu thấy Mộc Cát Sinh đặt mặt ngọc vào rãnh lõm trên bàn xoay, và điều khó tin đã xảy ra, hai thứ khớp vừa khít vào nhau, quả thực cứ như một bộ hoàn chỉnh vậy.
Bàn xoay từ từ nâng lên, chậm rãi xoay tròn, những dòng chữ khắc màu vàng kim hiện giữa không trung, rồi tụ lại thành một quả cầu ánh sáng rực rỡ. Mộc Cát Sinh đưa tay vào chính giữa luồng sáng, lấy ra một cuốn trục.
An Bình nhìn phát ngây người, “Sao lại như thế?”
“Hôm đó khi thấy mặt ngọc của cậu, tôi thấy quen mắt quá, bèn đi hỏi lão Ngũ.” Mộc Cát Sinh vừa mở cuộn trục vừa nói: “Cậu ta bảo hồi xưa lúc ra nước ngoài cùng lão Nhị, đúng là đã đánh mất một chiếc mặt ngọc.”
“Mặt ngọc này vốn là vật gia truyền của Mặc gia.” Mộc Cát Sinh tiếp lời: “Sau đó tôi bói một quẻ, phát hiện mệnh bàn của cậu là đã bị sửa đổi.”
“Năm ấy xảy ra vài chuyện, nguyên nhân khiến truyền thừa của Mặc gia bị đứt đoạn không phải do ý trời, mà là do con người.” Mộc Cát Sinh nhìn An Bình, mỉm cười, “Nói cách khác, nếu truyền thừa của Mặc gia chưa từng đứt đoạn, cậu lẽ ra phải là Mặc Tử đời mới.”
Y trải cuộn trục ra, trên đó vẽ kín bản đồ cấu trúc phức tạp khiến người ta hoa cả mắt, “Khi xưa Mặc gia xây dựng Thận Lâu, để đề phòng mai sau xảy ra biến cố, hậu thế không thể phục dựng Thận Lâu lại như cũ, nên đã cố ý lưu lại một cuộn trục, bên trong ghi chép chi tiết cấu trúc của toàn bộ tòa Thận Lâu.”
“Chín trăm bảy mươi vạn lẻ sáu trăm sáu mươi sáu cơ quan, năm trăm tám mươi vạn bốn ngàn tám trăm sáu mươi bảy phòng, tất cả đều nằm trong bản đồ này.”
Y lướt mắt xem qua một lượt, hài lòng gật đầu, “Vậy thì tôi yên tâm rồi. Với bản lĩnh của lão Ngũ, bỏ ra vài trăm năm chắc là phục dựng được thôi.”
An Bình mất một lúc lâu mới hoàn hồn, “Sao anh lại kể tôi biết những chuyện này?” Cậu nhìn ra được, ban đầu Mộc Cát Sinh hoàn toàn không định nói cho cậu biết sự thật.
“Vì hiện tại cậu biết những chuyện này cũng không sao cả.” Mộc Cát Sinh cười đáp, “Thất Gia Chư Tử đã không còn tồn tại, thế hệ các cậu sẽ không bị kéo vào cái bóng của quá khứ ấy nữa.”
An Bình nghe mà nửa hiểu nửa không. Thất Gia Chư Tử không còn tồn tại? Sao có thể chứ?
Rốt cuộc trong bảy ngày qua đã xảy ra chuyện gì?
Cậu chợt nhận ra từ lúc họ vào Thận Lâu đến giờ, bên cạnh Mộc Cát Sinh luôn thiếu vắng một người, “Linh Xu Tử đâu rồi?”
“Anh ấy à.” Mộc Cát Sinh như nhớ ra chuyện gì đó, bật cười, “Cậu đi theo tôi.”
Đó là một căn phòng đỏ thẫm, tất cả mọi người đều đã có mặt ở đây. Mộc Cát Sinh đứng sau một tấm bình phong lụa đỏ, Chu Ấm Tiêu đang bên cạnh giúp y thay đồ.
“Ta biết mấy đứa đều rất tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.” Giọng Mộc Cát Sinh vang lên từ sau bình phong, “Nói ngắn gọn một câu thôi. Từ hôm nay trở đi, Thất Gia Chư Tử chính thức tan rã.”
Sài Yến Yến và Ô Tất Hữu có vẻ như đã được Chu Ấm Tiêu và Ô Nghiệt báo trước, nên không đến mức quá sốc, nhưng rõ ràng vẫn có rất nhiều điều thắc mắc. Ô Tất Hữu vừa định mở miệng thì lại thấy Mộc Cát Sinh giơ một tay lên, ngắt lời cậu ta.
“Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai mấy đứa sẽ biết được sự thật, nhưng giờ không biết thì vẫn tốt hơn.”
“Vô tri cũng là một loại phúc.” Nói rồi y khẽ cười, “Nếu đủ may mắn, có khi cả đời này mấy đứa sẽ chẳng biết chân tướng đâu.”
“Con gái ngốc này, chuyện ở Phong Đô, bà lớn sẽ giúp con. Có khó khăn gì cứ nói, đều là người một nhà cả.”
“Yến Yến, La Sát gia đã giao hết cho con. Hoàng Ngưu sẽ tận tâm tận lực giúp đỡ. Con tuổi còn trẻ, cơ nghiệp lại lớn, cứ từ từ mà xử lý, không cần nóng vội.”
“Nhóc An Bình, nếu muốn làm gì thì cứ mạnh dạn làm, học hành cũng được, làm cậu ấm kế thừa gia nghiệp cũng được. Nhà họ An các cậu xưa nay vẫn luôn tự do phóng khoáng, đi đến đâu cũng phát triển được. Lúc nào rảnh thì quay về Thận Lâu thăm một chuyến là được.”
Lải nhải một thôi một hồi, Mộc Cát Sinh sắp xếp cho từng đứa nhỏ rõ ràng đâu ra đấy, chỉ đường đi nước bước hết cả. Cuối cùng y tổng kết: “Sau này nếu có nguyện vọng gì, cứ tùy theo lòng mình mà làm, không cần phải bận tâm đến trách nhiệm dòng dõi nữa. Nếu thật sự làm không nổi thì cơ nghiệp này ai thích thì lấy, không thích thì cứ bỏ.”
“Mấy đứa sẽ là những người đầu tiên trong ngàn năm qua được giải phóng khỏi xiềng xích của bảy nhà, nhớ phải sống cho thật vui vào.”
Vừa dứt lời, Mộc Cát Sinh đã bước ra khỏi bình phong. Ba người sững sờ nhìn y, ngay cả những lời vốn định nói cũng quên sạch. Ô Tất Hữu lắp bắp lên tiếng: “Ông ông ông ông ông… Ông đang mặc gì vậy?”
“Không đẹp sao?” Mộc Cát Sinh chỉnh lại cổ áo, “Đây chính là đồ cất trong kho của Thận Lâu đó, lão Ngũ lật tung khắp nơi mới tìm ra đấy.”
Y đang mặc một bộ đồ cưới.
“Nhìn tay nghề thêu thùa tinh xảo này xem.” Mộc Cát Sinh vuốt mấy sợi tua rua trên tấm khăn che mặt, “Nếu ta đoán không nhầm, đây chắc hẳn là bộ đồ năm xưa lão Nhị để lại trong Thận Lâu.” Giọng điệu mang chút cảm khái, “Hắn thiệt là, haizzz.”
“Không phải, không phải ông đã đăng ký kết hôn với người kia rồi sao?” Ô Tất Hữu trông như sắp nghẹt thở, “Mới có vài ngày thôi mà? Má nó ông lại xiêu lòng kẻ nào nữa hả trời?”
“Con gái ngốc à, ta có thể xiêu lòng ai được chứ.” Mộc Cát Sinh nói: “Ai bảo đã đăng ký kết hôn thì không được tổ chức hôn lễ nào?”
Ô Tất Hữu nghẹn lời trong cổ họng, “… Mấy lão sống dai các ông biết chơi thiệt đó.”
Mộc Cát Sinh tự tay phủ khăn che mặt lên đầu, hiên ngang bước lên kiệu hoa. Người trong Thận Lâu dường như đều đã biết trước chuyện này, tiếng chúc phúc lập tức vang lên không dứt, thậm chí còn có cả đội kèn trống. Một đàn Chu Tước bay lượn giữa không trung rải lông đỏ rực, cảnh tượng tưng bừng vui vẻ ngập trời.
Ô Tất Hữu sầm mặt theo sau đoàn đưa dâu, “Định đưa đến chỗ mẹ nào đây?”
“Ai biết.” Sài Yến Yến cầm một đống kẹo cưới, vừa đi vừa ăn, còn dúi cho An Bình một nắm hạt hướng dương.
Lối đi trong cõi Thủy Thiên đã được mở sẵn. Đoàn đưa dâu tiến vào, tiếng sáo thổi trống đánh rộn ràng cả đường đi, không khí náo nhiệt vô cùng.
Thế nhưng vừa ra khỏi lối đi, Ô Tất Hữu nhận thấy có gì đó sai sai, sao lại đến tận bên bờ sông Vong Xuyên thế này?
Làm gì có đám cưới nào tổ chức ở thành Phong Đô chứ?
Cậu ta tái mặt, định chạy liền tới trước kiệu để hỏi cho rõ, song bị Chu Ấm Tiêu ngăn lại, đối phương lắc đầu, “Đừng lo.”
Mọi người đi thẳng đến đầu cầu Nại Hà, mười điện Diêm Vương và bốn vị Phán Quan đều tề tựu đông đủ, cung kính đứng chờ hai bên.
Ở đầu cầu có một người đứng đó mà Ô Tất Hữu chỉ liếc mắt một cái là nhận ra, chính là Sài Thúc Tân.
Đối phương cũng mặc áo cưới, sát khí trên người dường như đã yếu đi rất nhiều, ánh mắt hắn chăm chú nhìn về phía kiệu hoa cách đó không xa.
Ô Nghiệt nâng rèm kiệu lên, tân nương trong bộ y phục lộng lẫy bước tới đầu cầu, dải lụa đỏ trên tay lập tức nối liền với tân lang. Thôi Tử Ngọc tiến lên một bước, vừa hắng giọng định hát mừng thì thấy Mộc Cát Sinh thẳng tay giật phăng khăn trùm đầu xuống, lao tới ôm chầm lấy Sài Thúc Tân, cười lớn rồi hôn lên môi đối phương.
Ba đứa nhỏ đồng loạt hít một hơi lạnh, Ô Nghiệt mắng: “Nhìn cái dạng hấp tấp của ngươi kìa! Lễ nghi chưa trọn, coi chừng duyên kiếp sau đứt luôn đấy!”
Ô Tất Hữu sửng sốt. Duyên kiếp sau? Ý gì đây?
“Bảy ngày trước, Trường Sinh Tử Bồng Lai qua đời, tín vật của bảy nhà hóa thành hư không. Thất Gia Chư Tử từ nay về sau không còn tồn tại.” Chu Ấm Tiêu đè chặt bả vai cậu ta, nhẹ giọng nói: “Khác với truyền thừa của các nhà khác, La Sát Tử vốn được sinh ra bởi Thất Gia Chư Tử. Duyên đến thì sinh, duyên tan thì mất. Nay bảy nhà không còn nữa, anh tôi cũng chỉ là một người bình thường bằng xương bằng thịt, không thể trường sinh bất lão.”
Ô Tất Hữu run bắn cả người, khó tin nhìn anh.
“Anh ấy và lão Tứ vốn gắn kết sinh mệnh, phúc họa cùng chung, sống chết chẳng rời.” Chu Ấm Tiêu ngừng một chút, lâu sau mới nói tiếp: “Nhờ vào chút sát khí còn sót lại trên người, cùng với y thuật của Dược gia mới gắng thêm được vài ngày này… để sắp xếp hậu sự.”
“Lần gặp cuối cùng rồi.” Giọng Chu Ấm Tiêu nghèn nghẹn: “… Cố vui lên chút đi.”
“Tôi vui thế quái nào được?!” Ô Tất Hữu gần như gầm lên. Đến lúc này cậu ta mới phát hiện, tóc của Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đều đã điểm bạc.
“Sau khi Thất Gia Chư Tử tan rã, La Sát Tử không còn tồn tại, chú trời phạt cũng theo đó mà biến mất.” Chu Ấm Tiêu hít sâu một hơi, “Trường Sinh Tử đã dùng chút tu vi cuối cùng của mình, ổn định hồn phách của hai người bọn họ. Thế nên dù thân xác có chết đi, nhưng vẫn có thể đầu thai chuyển kiếp.”
“Nếu dựa theo truyền thừa của Thất Gia Chư Tử, bất luận là Thiên Toán Tử hay La Sát Tử, chết rồi đều sẽ hồn phi phách tán.” Chu Ấm Tiêu nhắm mắt lại, “Nhưng bọn họ kết duyên ở đầu cầu Nại Hà, kiếp sau vẫn có thể ở bên nhau.”
Anh là người đã chứng kiến bọn họ bước qua cả trăm năm. Bị ép mang trên vai những gánh nặng không thể buông, những mong cầu muốn mà không thành. Ý trời khó lường, tạo hóa trêu người. Bọn họ đã nếm trải quá nhiều cay đắng và bạc bẽo, mà kiếp người buồn vui lẫn lộn này, rốt cuộc cũng sắp khép lại.
Cuối cùng bọn họ có thể buông bỏ những vết thương chồng chất và chào đón một cuộc đời mới tinh khôi, trong sạch.
Mà bên cạnh vẫn có đối phương sánh bước.
Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân ôm nhau hồi lâu. Y thì thầm rất nhiều điều, Sài Thúc Tân vẫn luôn yên lặng lắng nghe, hai tay vòng lại, ôm trọn y vào trong lòng.
Đến cuối, Mộc Cát Sinh lại hôn Sài Thúc Tân một cái rồi phủ khăn trùm đầu xuống, gật đầu với Thôi Tử Ngọc, “Bắt đầu đi.”
Chu Tước đưa dâu, Phán quan chủ hôn, Diêm Vương dự lễ.
Ba mẹ của hai người đều không còn, bái lạy trời đất xong, họ quay sang hành lễ với Ô Nghiệt.
Cuối cùng phu thê giao bái, lễ thành.
Chu Ấm Tiêu hít một hơi thật sâu, hiện nguyên hình Chu Tước, bay vọt lên chốn cao nhất trong thành Phong Đô. Anh cắn đầu lưỡi, nhỏ một giọt máu xuống đài cao trên thành.
Trong chớp mắt, ánh sáng bừng lên, vô số tia lửa lan rộng, rực rỡ chói lòa.
Ba đứa nhỏ đồng loạt hít một hơi lạnh, An Bình đã từng thấy cảnh tượng tương tự trong mộng, nhưng giờ xem lại vẫn không khỏi chấn động như thuở đầu.
Chín vạn ba ngàn bảy mươi hai ngọn đèn Kim Ngô cùng lúc được thắp sáng, cả thành tràn ngập trong ánh sáng lung linh sắc màu, đèn đuốc mênh mông bất tận.
Kim Ngô bất cấm dạ, ngọc lậu mạc tương thôi.
“Gần trăm năm rồi mới được thấy lại.” Ô Nghiệt khẽ lẩm bẩm, sau đó bà nhìn sang Mộc Cát Sinh, “Giờ lành đã đến, chuẩn bị lên đường đi, đừng để lỡ duyên đẹp.”
Mạnh Bà đi tới, bưng một chiếc khay vàng, trên khay là hai chén rượu hợp cẩn.
Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân nhìn nhau mỉm cười, mười ngón tay đan chặt, cùng nâng chén giao bôi, uống một hơi cạn sạch.
Ô Tất Hữu không nhịn được nữa, cất bước chạy ào tới, hét lớn: “Cha ơi!”
Mộc Cát Sinh khựng lại, nâng chén về phía cậu ta, “Con gái ngốc, nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.”
“Không phải gọi ông.” Ô Tất Hữu trông như sắp khóc, nửa điên nửa dại nhìn Sài Thúc Tân, liều mạng gọi: “Cha ơi!”
Rồi cậu ta nhào vào ôm chầm lấy Mộc Cát Sinh, khụt khịt mũi, nghiến răng nói: “Ông lấy chồng rồi, an phận làm mẹ đi.”
Mộc Cát Sinh sững người một thoáng rồi bật cười thành tiếng, vỗ vỗ vai cậu ta, “Ừ, con trai.”
“Mượn men rượu nồng đưa nhau về tận, chỉ mong ý chàng cũng tựa tình ta.” Mộc Cát Sinh kéo tay Sài Thúc Tân. Hai người đi đến cuối cây cầu dài, y nhìn con đường luân hồi sâu thẳm không thấy đáy, quay đầu nhoẻn cười với đối phương, “Thầy thuốc nhỏ, kiếp sau nhớ đến cưới em sớm chút nhé.”
Sài Thúc Tân ôm y vào trong ngực, “… Quyết không phôi pha phụ niềm mong nhớ.”
Bọn họ nắm tay nhau cùng bước vào luân hồi, hình bóng dần xa rồi tan biến chẳng còn vết tích.
.
Một năm sau.
Ngày An Bình nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, cậu quay về Thận Lâu một chuyến.
Đệ tử Bồng Lai giờ đã ổn định tại cõi Thủy Thiên. Theo bản vẽ giải chi tiết cấu trúc mà Chu Ấm Tiêu có được, việc tu sửa Thận Lâu phải mất tới ít nhất mấy trăm năm. Trong thời gian đó nhân gian sẽ không còn Chu Tước hay tu sĩ xuất hiện nữa.
Còn trăm năm sau, đã chẳng phải quãng thời gian mà cậu có thể chạm tới.
An Bình cuối cùng chọn ngành kỹ thuật. Dạo này cậu đang cắm đầu nghiên cứu những cuốn sách cổ của Mặc gia còn sót lại ở Thận Lâu. Tuy khó nhằn thật, nhưng cậu cũng đang dần nắm được.
Lời của Mộc Cát Sinh đã gieo xuống một hạt giống trong lòng cậu. Thất Gia Chư Tử dù đã tàn lụi, nhưng con đường phía trước, chung quy vẫn phải dựa vào chính họ tự mình bước tiếp.
Có những gông xiềng cổ xưa đã tan biến, nhưng có những truyền thừa, cậu vẫn hy vọng có thể giữ lại.
Trong cõi Thủy Thiên lúc nào cũng thoang thoảng mùi lẩu thơm phức. Bất kể là Chu Tước hay là tu sĩ đóng quân ở đây đều vô cùng thích gọi đồ ăn của Nghiệp Thủy Chu Hoa mang tới. Cuối cùng Ô Tất Hữu mở luôn một chi nhánh ở nơi này. Một năm trở lại đây cậu ta chỉ bận làm hai việc, một là kinh doanh ở cơ sở mới, hai là thi vào cấp hai.
Nhắc đến chuyện này là An Bình lại thấy buồn cười. Không biết suốt năm nay Ô Tất Hữu bị thứ gì k*ch th*ch, tự dưng vứt hết máy chơi game bắt đầu học tập. Thế nhưng một tên “mù chữ lớn tuổi” như cậu ta chỉ mới có bằng tốt nghiệp mẫu giáo thôi, con đường học vấn còn gian truân lắm. Có khoảng thời gian, cậu ta bắt An Bình dạy kèm cho mình. Một bài toán “gà và thỏ chung chuồng” mà giảng ròng rã mất cả tuần trời. Vậy mà nhóc xúi quẩy này còn đăng ký một lớp học toán Olympic, nghe chưa hết một buổi đã bỏ chạy, nửa tháng sau vẫn ngồi hoài nghi nhân sinh.
Nhưng An Bình thấy Ô Tất Hữu rất hợp đi học cấp hai, kiểu gì cậu ta cũng thành trùm của đám trẻ trâu trong trường cho xem. Có đúp lớp cũng chẳng sao, đằng nào cũng có kỷ lục của Mộc Cát Sinh sừng sững đó rồi, chuyện nhỏ ấy mà.
Nhắc tới Mộc Cát Sinh, An Bình lại bất giác ngẩn người.
Không biết hai người kia giờ ra sao rồi.
Cậu bước vào căn phòng vừa mới sửa xong không lâu, tạm thời bị chiếm dụng làm phòng riêng. Một năm qua họ vẫn thường tụ tập ở đây, nội thất trang trí ấm cúng, mang hơi hướng của gian nhà nhỏ vùng Giang Nam.
Vừa vào phòng cậu đã nghe thấy tiếng kêu la om sòm của Ô Tất Hữu, “Phắc phắc phắc! Tôi sắp chết rồi! Sài Yến Yến, mau buff máu cho tôi!”, “Cậu bớt chỉ tay năm ngón đi! Bà đây mới làm móng xong đấy!”
Chu Ấm Tiêu quay lưng về phía cậu. An Bình từ xa đã nhìn thấy màn hình điện thoại của anh. Ba người họ hình như đang chơi đối kháng, Sài Yến Yến tung một chiêu cuối, làm nổ tung tướng của Ô Tất Hữu.
“Nhóc An Bình, cậu tới rồi!” Cô gái thấy cậu liền chào một tiếng, vội vàng nhường chỗ, “Tôi không hầu hạ nổi thứ của nợ này nữa, cậu qua chơi với cậu ta đi.”
Dạo gần đây Sài Yến Yến thường xuyên ở nước ngoài. Nghe nói ngày trước Sài Thúc Tân từng để lại một vài dự án làm ăn bên ngoài, cô đã dành cả năm nay chạy khắp nơi gom góp về. Lần này nghe tin An Bình nhận được giấy báo trúng tuyển nên mới cố ý về nước tham gia dự tiệc mừng của cậu.
“Tới rồi à.” Chu Ấm Tiêu đứng dậy, gật đầu với cậu, “Lát nữa Hoàng Ngưu mang đồ ăn vào là có thể khai tiệc.”
Một năm qua Chu Ấm Tiêu trở nên bận rộn hơn hẳn. Hiện tại anh gần như là người có tiếng nói nhất trong nhóm bảy nhà cũ. Tuy bảy nhà đã tan rã, nhưng vẫn còn rất nhiều vấn đề tồn đọng phải xử lý. Anh đã đổi sang mặc đồ nam, tóc dài buộc gọn sau lưng. Một năm nay anh gầy đi trông thấy, đeo thêm cặp kính gọng bạc, trông rất nhã nhặn lịch lãm lại có chút khí chất cao quý.
An Bình ôm lấy anh, “Anh hai.”
Bây giờ ai cũng gọi anh là “anh hai” hết.
Bên phải phòng bao có một gian phòng nho nhỏ, mỗi lần tới đây An Bình đều vào đó một lát. Trong phòng đặt một tấm bình phong trắng, trước bình phong là một chiếc bàn nhỏ và một lư hương bằng đồng.
Trên bàn là hai hàng bài vị.
Mộc Cát Sinh, Sài Thúc Tân, Ô Tử Hư, Tùng Vấn Đồng, Lâm Quyến Sinh.
Còn có Mạc Khuynh Bôi và Họa Bất Thành.
Cậu thắp một nén hương, vái ba vái rồi c*m v** lư đồng.
Ngoài cửa bắt đầu vang tiếng ồn ào. Ô Tất Hữu hình như tức quá đập cả điện thoại, gào lên đòi An Bình ra giảng bài cho cậu ta. Sài Yến Yến thì nhận một cuộc gọi, có vẻ như lại là chuyện làm ăn của Dược gia. Hoàng Ngưu bưng nồi lẩu vào, Chu Ấm Tiêu chào hỏi anh ta, nghe loáng thoáng còn có cả tiếng của Ô Nghiệt và Chu Bạch Chi nữa.
Cậu nghe thấy Chu Ấm Tiêu nói, định trồng mấy cây ngân hạnh ở bên ngoài.
An Bình khẽ cười, nhìn hàng bài vị trước mặt.
Mọi người đều đang sống rất tốt.
An Bình bước ra ngoài thì thấy Ô Tất Hữu đang cầm một cuốn sách, hét loạn lên.
“Thiếu gia.” Hoàng Ngưu cúi chào cậu, đến giờ anh ta vẫn nhất quyết gọi cậu là thiếu gia, dù thế nào cũng không chịu đổi cách xưng hô. Anh ta chỉ về phía Ô Tất Hữu đang đứng trên ghế sô pha, “Cậu Ô lại phát điên gì thế?”
An Bình có chút bất đắc dĩ, đi tới trước mặt Ô Tất Hữu, “Lại có bài nào không biết làm à?”
“Không phải bài tập tiểu học của cậu ta!” Sài Yến Yến phất tay, trông cô cũng kích động không kém, “Nhóc An Bình! Cậu có biết đây là gì không?” Cô chỉ vào cuốn sách trong tay Ô Tất Hữu.
Ô Tất Hữu đập mạnh cuốn sách lên bàn, “Hôm qua tôi vừa cướp được từ chỗ Thôi Tử Ngọc đấy.”
Lúc này An Bình mới phát hiện đó không phải cuốn sách bình thường. Bìa giấy xanh thẫm, nét mực uốn lượn ngoằn ngoèo.
Chu Ấm Tiêu đứng bật dậy, Ô Nghiệt “ồ” một tiếng, “Đây chẳng phải là Sổ Chuyển Sinh sao? Thằng quỷ này gan to ha, dám tự tiện mang ra khỏi Phong Đô.”
An Bình hoàn toàn không nghe lọt nửa câu sau của Ô Nghiệt, sự chú ý của cậu đã dồn hết vào mấy chữ “Sổ Chuyển Sinh”, bàn tay phải run rẩy, không sao khống chế được.
Sổ Chuyển Sinh, cuốn sách ghi lại nơi đến của tất cả mọi người sau khi đầu thai chuyển kiếp.
Nói cách khác, chỉ cần mở cuốn sổ này ra, họ sẽ biết Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân giờ đang ở đâu.
Mọi người lập tức xúm lại một chỗ, đứng vây quanh cuốn sách thành một vòng, Ô Nghiệt đảo mắt, “Này không phải chuyện nhỏ đâu, chắc chắn muốn xem chứ?”
Chu Ấm Tiêu hít sâu một hơi, “Ai mở đây?”
Mọi người nhìn nhau, tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi, nhìn quanh một vòng.
“Cậu mở nhé?”
——————–
Chú thích:
(1) Ba nghìn trượng sầu vương mái tóc, nửa đời xuân mộng đã phồn hoa.
Bỗng trông nhà ai trong khói sớm, liễu rủ chia sương đỡ hiên tà.
— từ “Chiết Quế Lệnh – Khách Song Thanh Minh” của Kiều Cát.