Ba người Sài Yến Yến bị Mộc Cát Sinh đuổi ra ngoài từ sáng sớm. Đêm đó không một ai quay về miếu Thành Hoàng, ngay cả Hoàng Ngưu cũng theo Ô Tất Hữu chạy xuống Phong Đô tá túc.
Ai nấy đều ngầm hiểu trong lòng.
Rồi sáng sớm hôm sau, tất cả mọi người cùng tụ tập trước cổng miếu Thành Hoàng.
Không hẹn mà gặp.
Phải công nhận, chuyện ngồi lê đôi mách khiến người ta ăn ý đến lạ.
An Bình quan sát cổng miếu, cân nhắc: “Tôi thấy chắc không vấn đề gì đâu.”
Sài Yến Yến: “Tại sao?”
“Với tính cách của bán tiên, nếu bất mãn với… hôn sự này, anh ta đã nói thẳng từ sớm rồi.” An Bình nghĩ ngợi một chút, nói: “Hơn nữa, nếu hôm qua hai vị kia có cãi nhau, cái cổng miếu này ắt sẽ không được lành lặn như vầy đâu, e là bị tập tan tành luôn rồi.”
“Không đời nào.” Ô Tất Hữu phản bác ngay: “Dù hai người họ có cãi nhau thì La Sát Tử cũng sẽ không dùng đến bạo lực.”
“Vậy ít nhất La Sát Tử sẽ không ở yên trong miếu.” An Bình chỉ chỉ bậc thang trống hoác, “Thể nào anh ta cũng ngồi chầu chực ngoài này từ sớm tinh mơ.”
Sài Yến Yến tưởng tượng cảnh An Bình miêu tả, nổi da gà đầy mình.
Bốn người trố mắt nhìn nhau, bàn luận nửa ngày vẫn không ra kết quả gì, Sài Yến Yến thở dài, “Tiếc là anh tôi vẫn đang ở Thận Lâu, bên đó chẳng bắt được sóng gì cả, nếu không anh ấy chắc chắn có cách.”
Chỉ khi Chu Ấm Tiêu không có mặt, ba đứa nhỏ mới nhận ra đối phương đã thay mình gánh bao nhiêu chuyện.
“Tôi nói các vị này, hay là chúng ta cứ vào trong trước đi.” Hoàng Ngưu lên tiếng: “Đứng đây mãi cũng không phải cách, dù có chuyện gì, cũng phải gặp hai vị kia đã.”
Ba người đồng loạt quay sang nhìn Hoàng Ngưu, đồng thanh: “Thế anh vào trước đi.”
Hoàng Ngưu: … Ba con gà nhát.
Toàn lũ ranh ma.
Cuối cùng Hoàng Ngưu dẫn đầu, cả đám rón rén thò đầu rụt cổ bước vào miếu Thành Hoàng, bốn bề yên ắng.
Hoàng Ngưu đẩy cửa sân sau, vừa hay bắt gặp Sài Thúc Tân từ bếp đi ra, đối phương hơi khựng lại rồi gật đầu chào.
“Chào ngài, chào ngài.” Hoàng Ngưu cúi đầu khom lưng, dò hỏi: “Ngài… vừa dùng bữa sáng ạ?”
“Tôi ăn rồi, trong bếp đang ninh cháo.” Sài Thúc Tân liếc nhìn ba đứa nhỏ đang dán mắt qua khe cửa ngó trộm, giọng thản nhiên: “Đừng đứng đó nữa, vào ăn sáng đi.”
Ô Tất Hữu là người đầu tiên không kìm được, bước vào sân, hỏi Sài Thúc Tân: “Ờm thì, lão kia đâu rồi?”
“Vẫn đang ngủ.” Sài Thúc Tân bưng một cái khay, quay người đi lên lầu, “Mọi người nhỏ tiếng chút, đừng đánh thức em ấy.”
Biểu hiện của Sài Thúc Tân quá mức bình thản, khác biệt một trời một vực so với trong tưởng tượng, khiến cả bọn ngơ ngác một thoáng, chưa tiêu hóa kịp.
Một lúc lâu sau Ô Tất Hữu mới nói: “… Chỉ vậy thôi hả?”
Hoàng Ngưu: “Ông giời của tôi ơi, vậy còn không tốt sao? Chẳng lẽ cứ phải thấy La Sát Tử đập tan cái mảnh đất bé tí này của tôi ư?”
An Bình suy tư một lát, nói: “Thật ra tôi thấy tâm trạng của La Sát Tử đang rất tốt đấy chứ.”
Ô Tất Hữu: “Cậu nhìn kiểu gì mà biết?”
An Bình: “Bình thường nếu cậu gọi bán tiên là lão kia, La Sát Tử đã xạc cho cậu một trận rồi, nhưng hôm nay anh ta chẳng nói gì cả.”
Ô Tất Hữu: “… Má, đúng thật ha.”
Hoàng Ngưu đi một vòng trong sân, nhịn không nổi mà hỏi: “Thế rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”
“Tuy không muốn thừa nhận.” An Bình đáp: “Nhưng câu hỏi này của anh đã nói lên tiếng lòng của tất cả chúng ta.”
Lời còn chưa dứt, Sài Yến Yến từ phòng bếp ló đầu ra, nhỏ giọng nói: “Ê ê ê, mấy người lại đây mau!”
Ba người xúm tới, chỉ thấy Sài Yến Yến chỉ vào mấy món ăn trên bếp, vẻ mặt bí hiểm, “Mấy người có nhìn ra gì không?”
Một nồi cháo trắng, một đĩa cải thìa xào nấm mỡ, một bát đậu phụ tôm nõn.
Ô Tất Hữu: “Này thì có gì mà lạ?”
An Bình nhìn hoài cũng chẳng thấy bất thường ở đâu.
Ngược lại, Hoàng Ngưu gãi đầu, chần chừ bảo: “Tôi cảm thấy bữa sáng hôm nay… không hợp khẩu vị của Thiên Toán Tử cho lắm.”
U Tất Hữu: “Tại sao?”
“Hơi thanh đạm quá.” Hoàng Ngưu nói: “Nhìn nồi cháo trắng này, rồi mấy món ăn kèm kia nữa, nhạt thếch chả có tí vị gì. Tuy Thiên Toán Tử không kén ăn, nhưng món ăn như thế này quả thật không giống tay nghề của La Sát Tử…”
Ô Tất Hữu bán tín bán nghi cầm đũa gắp thử một miếng, nếm phát ra vị bột ngọt.
“Chuẩn rồi, không phải món hắn nấu.” Ô Tất Hữu vứt đũa cái cạch, “La Sát Tử nấu ăn không đời nào bỏ bột ngọt.”
An Bình lặng lẽ nhặt một hộp đồ ăn ngoài từ thùng rác lên.
Sài Thúc Tân rất ít khi không nấu ăn, gọi đồ ăn ngoài càng hiếm hơn nữa, trừ phi hắn thật sự không có thời gian.
“Lạ ghê.” Ô Tất Hữu nói: “Hắn bận gì mà không có thời gian nấu ăn? Lão quá đát vẫn ở nhà cơ mà.”
An Bình: “… Chắc ngủ nướng.”
“Ngủ nướng hả?” Ô Tất Hữu như thể nghe được một chuyện cười động trời, chỉ tay vào hộp nhựa đựng đồ ăn trong thùng rác, “Nếu La Sát Tử mà ngủ nướng, tôi sẽ ăn mấy cái hộp nhựa này luôn.”
Sài Yến Yến nghe không nổi nữa, nhắc nhở cậu ta: “Cậu có để ý không, lúc ông cậu lên lầu đã đi vào phòng nghỉ bên phải đó?”
“Thì sao?” Ô Tất Hữu bật lại không thèm suy nghĩ, sau đó đột nhiên sững sờ.
Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đều ở lầu hai, nhưng mỗi người một phòng, một trái một phải, Sài Thúc Tân ở bên trái.
Sài Thúc Tân đã vào phòng của Mộc Cát Sinh.
Sài Thúc Tân ngủ nướng.
Bữa sáng toàn món thanh đạm.
Ô Tất Hữu cứng đờ cả người, mãi sau mới xoay cổ nhìn sang An Bình: “… Sao cậu hiểu nhanh thế?”
“Cậu không biết ngại mà nói tôi.” An Bình đỏ mặt, “Chẳng phải cậu cũng hiểu ngay tích tắc còn gì.”
Hoàng Ngưu thở dài, lắc đầu nói: “Trẻ con thời nay, ôi trời ơi.”
Sài Yến Yến: “Nên là Ô Tất Hữu à, khi nào cậu định biểu diễn màn ăn hộp nhựa đây?”
Thấy mọi chuyện bình yên vô sự, Hoàng Ngưu ăn sáng xong, dọn dẹp rồi đi gác cổng. Chỉ còn lại ba đứa nhỏ túm tụm trong sân, cãi nhau om xòm.
Ăn hộp nhựa á, mơ đi còn lâu. Ô Tất Hữu bị Sài Yến Yến chọc quê xấu cả mặt, đành chịu thua: “Nhỏ kia, rốt cuộc cô muốn thế nào?”
“Đúng là dám nói mà không dám làm.” Sài Yến Yến chống nạnh cười nhạo cậu ta, “Tôi cũng không làm khó cậu. Nếu cậu không ăn hộp nhựa, thế lên lầu xem hai ổng đang làm gì đi.”
Rình trộm chuyện của La Sát Tử á, đệt mẹ, thà để cậu ta ăn hộp nhựa còn hơn.
Ô Tất Hữu không nhịn được nữa, chỉ tay thẳng mặt Sài Yến Yến, “Tôi cảnh cáo cô nha, đừng ép tôi, kẻo tôi giật tóc cô đấy.”
Sài Yến Yến và Ô Tất Hữu đánh nhau từ bé đến lớn, hễ bất đồng quan điểm là động tay động chân. Thấy tình hình sắp sửa choảng nhau tới nơi, An Bình vội vàng lao tới khuyên can.
Lúc ba người đang ầm ĩ loạn cả lên thì cửa sổ trên lầu “rầm” một tiếng bật mở, một giọng nói lười biếng vang xuống, “Mới sáng sớm ồn ào gì thế.” Đối phương nói: “Không biết còn tưởng ổ chim sẻ đang chí chóe.”
Sài Yến Yến lập tức dừng tay, ngoan ngoãn chào, “Mợ, sáng tốt lành ạ.”
“Ừ, cháu gái.” Mộc Cát Sinh nằm sấp bên cửa sổ, một tay chống cằm, cười nói: “Ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi ạ.” Sài Yến Yến đáp: “Bữa sáng ông cậu nấu, ngon lắm.”
“Ngon cái đầu hắn.” Mộc Cát Sinh nói: “Nhạt cả miệng.” Nói rồi nhìn về phía Ô Tất Hữu, “Con gái ngốc, đặt đồ ăn cho cha con đi.”
Ô Tất Hữu nhìn y, ánh mắt phức tạp khó tả, “… Ông muốn ăn gì?”
“Cho một tô mì Trùng Khánh, cay nhiều.” Mộc Cát Sinh nói xong đóng cửa sổ lại, “Lát mì tới thì mang lên.”
Ô Tất Hữu nhìn Sài Yến Yến, “Cô học y, thể trạng hiện tại của ổng ăn cay được không?”
Sài Yến Yến nói: “Tốt nhất là không nên ăn, nhưng nếu ông cậu không cản, chắc là được.”
An Bình nhìn Ô Tất Hữu lấy điện thoại ra, “Cậu đặt đồ thật đấy à?”
“Trời kêu ai nấy dạ.” Ô Tất Hữu trơ mặt, “Kệ con mẹ nó đi.”
Mộc Cát Sinh lăn một vòng trở lại giường, ngáp một cái nói: “Chúng ta nên đổi cái giường lớn hơn.”
Sài Thúc Tân nằm bên cạnh nhìn y, ừ một tiếng.
Vốn dĩ hắn lên đây chỉ để mang bữa sáng cho Mộc Cát Sinh, ai ngờ y nếm được một miếng thì chê quá nhạt, quăng bát sang bên, hất chăn ra rồi nhào tới, dứt khoát kéo hắn về giường.
Đây có lẽ là giấc ngủ nướng đầu tiên của Sài Thúc Tân từ nhỏ đến lớn rồi đến già.
“Đêm xuân ngắn ngủi, ngày lên muộn. Bận ấy quân vương chẳng sớm chầu.” Mộc Cát Sinh hoàn toàn không giống người bị giày vò cả đêm, tinh thần sảng khoái, mặt mày rạng rỡ, chống nửa người nhìn hắn cười, “Ái phi, hôm nay muốn đi đâu?”
Sài Thúc Tân chẳng muốn đi đâu cả, hắn cảm giác mình có thể nằm đây mãi mãi đến tận khi trời già đất bạc.
Mộc Cát Sinh như nhìn thấu tâm tư hắn, ghé sát lại: “Thật ra em muốn tới một chỗ.”
Sài Thúc Tân gật đầu, “Được.”
Mộc Cát Sinh bật cười, “Anh không hỏi em đi đâu sao?”
“Đi đâu cũng được.” Sài Thúc Tân ngước mắt nhìn y, nói: “Miễn là có em ở đó.”
Mộc Cát Sinh chớp chớp mắt, im lặng rất lâu rồi đột ngột vùi mặt vào gối.
“Sao vậy?” Sài Thúc Tân ngồi dậy, “Khó chịu ở đâu à?”
“… Không sao.” Giọng Mộc Cát Sinh vọng ra từ trong gối, “Chỉ là bất ngờ thật đấy, Tam Cửu Thiên.”
“Anh cũng khéo nói lời tình tứ ghê.”
Khi xưa, Mộc Cát Sinh là khách quen của chốn vàng son phấn ngọc, có thể nói là đi giữa rừng hoa muôn vẻ mà chẳng vương chút cánh. Nếu bàn về ngón nghề trên trường phong lưu, từ những thứ trong tuồng hát trong kịch nói, đến những chiêu thấy ngoài đời hay học lỏm sau lưng, y không biết mười phần thì cũng thạo được tám. Hơn nữa, người này được trời phú cho cái mặt dày hiếm thấy, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn nào. Dù có bắt y tán tỉnh cái hố xí, y cũng có thể tán ba ngày ba đêm mà mặt không đổi sắc.
Năm đó y dám cả gan trèo tường phủ Sài mà không bị đánh chết, đủ thấy trình độ lão luyện đến mức nào.
Vậy mà một câu chẳng tính là tán tỉnh lại khiến y phải vùi mặt vào gối không ngóc lên nổi, bất luận là lúc còn sống hay sau khi chết, đều là lần đầu tiên Mộc Cát Sinh nếm trải.
Y thở dài não nề, thầm nghĩ đúng là ngã đau thật.
Cuối cùng Ô Tất Hữu vẫn không đặt cho Mộc Cát Sinh bát mì cay Trùng Khánh, mà đổi sang một tô mì hành lá thanh đạm. Mộc Cát Sinh cũng chẳng kén, ôm bát ngồi trên ngưỡng cửa, vừa ăn vừa nói: “Con gái ngốc à, nói với con một chuyện.”
Sài Yến Yến và An Bình ngồi xổm bên cạnh nghe lén, Ô Tất Hữu bực bội, “Có gì nói nhanh đi.”
“Hôm nay ta và Tam Cửu Thiên phải xuống Phong Đô một chuyến.”
“Ông xuống Phong Đô làm gì?” Ô Tất Hữu lập tức cảnh giác, “Chuyện của Âm Dương gia tôi xử lý xong hết rồi, không cần ông nhúng tay vô.”
“Tối qua cha con mệt mỏi suốt cả đêm, chẳng hơi đâu đi dọn cái mớ hỗn độn của con.” Mộc Cát Sinh hoàn toàn không để ý đến sắc mặt của Ô Tất Hữu, lười biếng nói: “Ta muốn tới Âm Luật Ty.”
“Âm Luật Ty? Ông định tìm Thôi Tử Ngọc à?”
Sài Thúc Tân từ trong nhà bước ra. Lúc này Ô Tất Hữu mới phát hiện hai người mặc áo sơ mi cùng kiểu, không biết mua từ lúc nào.
Sài Thúc Tân chỉnh lại tay áo, giọng điềm nhiên: “Đi làm giấy kết hôn.”
Cả ba người đồng loạt há hốc mồm vì sốc.
Sự thật chứng minh nỗi lo của Sài Yến Yến quả không vô lý —— Nếu Thiên Toán Tử và La Sát Tử kéo nhau xuống Phong Đô đòi ly hôn, khéo có khi chuyện này được hát trong quán trà chợ quỷ tận tám trăm năm lận.
Nhưng nếu hai người họ mà xuống Phong Đô nhận giấy kết hôn, chắc còn gây náo nhiệt gấp bội.
Với trường hợp của Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân, chắc chắn không thể làm giấy chứng nhận tại cục dân chính trên nhân gian, vậy chỉ có thể xuống Phong Đô.
Ở phương diện nào đó mà nói, luật pháp của Phong Đô tương đối cởi mở. Chỉ cần là cư dân Phong Đô, bất kể nam hay nữ, sống hay chết, thành tinh hay thành quỷ, hài cốt chưa lạnh hay đã hóa tro, chỉ cần hai bên tự nguyện và không mang tội danh gì thì đều có thể nhận giấy kết hôn.
Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đều không phải cư dân Phong Đô, nhưng chủ của Âm Luật Ty là Thôi Tử Ngọc, lại có Ô Tất Hữu là Vô Thường Tử nữa, lo lót một chút sau lưng là ổn hết.
“Ta biết dạo này Phong Đô quản lý nghiêm ngặt, nếu đại nhân Thôi không tiện phê duyệt giấy tờ cũng không sao.” Mộc Cát Sinh đứng trong đại sảnh Âm Luật Ty, cười tủm tỉm nhìn Thôi Tử Ngọc sau bàn công án, “Lát nữa ta và Tam Cửu Thiên đi mua một căn nhà dưới này, coi như là thành cư dân Phong Đô rồi.”
Sài Thúc Tân đứng ngay phía sau Mộc Cát Sinh, lên tiếng: “Anh có bất động sản ở Phong Đô, em cứ chọn căn nào thích là được.”
Hắn vẫn giữ vẻ hờ hững thường ngày, nhưng có thể nhận ra tâm trạng đang rất tốt.
Trong ngoài Âm Luật Ty chật ních kẻ hóng chuyện, Thôi Tử Ngọc đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, vội nói: “Tiện, tiện chứ, đương nhiên không thành vấn đề. Cái này, cái này, chúc hai vị đại nhân trăm năm hạnh phúc, sớm…” Gã định buột miệng chúc “sớm sinh quý tử”, nhưng nghĩ đến hai vị trước mặt chẳng ai có chức năng đó, đành phải cười gượng mấy tiếng, lại lặp câu “trăm năm hạnh phúc”.
“Đại nhân Thôi này, mới mấy ngày không gặp mà tài ăn nói của ngài thụt lùi hẳn rồi.” Mộc Cát Sinh nói: “Trăm năm sao đủ.”
Thôi Tử Ngọc mềm nhũn hai chân, suýt nữa hô luôn “muôn năm muôn năm muôn muôn năm”.
Mộc Cát Sinh mỉm cười, nhìn về người phía sau.
“Có anh ấy ở bên, ta chỉ cầu được muôn đời muôn kiếp cùng nhau.”
Thôi Tử Ngọc lấy một tờ giấy nhân duyên ra, đóng ấn của Âm Luật Ty. Mộc Cát Sinh nhìn xung quanh, đã thấy Sài Thúc Tân mài xong mực, lặng lẽ đưa cây bút lông tía tới trước mặt y.
Mộc Cát Sinh vui vẻ nhận lấy, vung bút viết.
Hôm nay duyên thắm se tơ đỏ, châu ngọc tương liên hợp thành đôi.
Xin lấy ước thề cùng bạc tóc, ghi lên giấy hồng chứng một đời.
Hoa tươi trăng sáng trọn viên mãn, yến ân sum họp thỏa tình duyên.
Hoàng tuyền bích lạc cùng nương bước, biển cạn đá mòn dạ vẹn nguyên.
Lá đỏ làm tin ghi lời hẹn, kính cẩn thề nguyện lập tại đây. (1)
Sau đó y ký tên mình ở mục người kết hôn, đưa lại bút cho Sài Thúc Tân.
Sài Thúc Tân nhận bút, ghi tên rồi nói với y: “Anh biết mà, chữ của em thực sự rất đẹp.”
Chữ viết trên giấy nhân duyên rất mượt mà khoáng đạt, nét nào nét nấy đều vững vàng có hồn, đường bút phóng khoáng, góc cạnh rõ ràng, nhưng không hề mang vẻ cứng nhắc sắc lạnh, mà trái lại chan chứa một mảnh x**n t*nh dạt dào.
Mộc Cát Sinh nhớ tới cuốn “Bệnh học Nội khoa phương Tây” nguệch ngoạc toàn bùa vẽ quỷ của mình, bèn cười ha ha. Viết chữ tốn sức lắm, tiêu chuẩn bình thường của y là miễn sao đọc được là được, nói văn vẻ thì là “tự do phóng khoáng”, chứ nói thật thì xấu như gà bới vậy.
Tiếp đến là mục người chứng hôn, Mộc Cát Sinh gọi ba đứa nhỏ, “Lại đây ký tên.”
Sài Yến Yến đã nhanh chóng hoàn hồn sau cú sốc, mặt mày hớn hở. An Bình vẫn đang cố thích ứng, Ô Tất Hữu thì hoàn toàn chết máy.
Dù sao mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, hôm qua mới xác nhận quan hệ hôm nay đã đi đăng ký, đúng là hôn nhân chớp nhoáng.
Nhưng ngẫm kỹ lại, trăm năm duyên phận lỡ làng, sao mà quá đỗi dài lâu.
Sài Yến Yến mừng tíu tít chạy tới, cầm bút định ký tên, Ô Tất Hữu chợt giật mình phản ứng, giật phắt lấy cây bút, loắng cái ký xong tên mình.
Sài Yến Yến lập tức nổi đóa, “Cậu bị gì thế hả?”
Ô Tất Hữu không cam lòng yếu thế, “Tôi phải ký đầu tiên!”
An Bình nhìn hai người cãi lộn ầm ĩ, bất lực thở dài, cầm bút, nắn nót ký tên mình.
Mục cuối cùng là người chủ hôn, Mộc Cát Sinh đưa bút cho Thôi Tử Ngọc, cười nói, “Đại nhân Thôi, phiền ngài vậy.”
Thôi Tử Ngọc lau mồ hôi trên trán, nhát thì nhát thật, nhưng từ thuở còn ở thư viện Ngân Hạnh đến khi ở miếu Thành Hoàng, chính ông đã chứng kiến chặng đường đồng hành của hai người họ.
Ông không từ chối, nhận lấy bút và ký tên mình.
Rồi hành lễ với Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân, “Người có tình rồi cũng thành đôi.”
“Chứng duyên này, lòng thấy vinh thay.”
Thiên Toán Tử và La Sát Tử thành thân, từ mười điện Diêm Vương cho đến Âm Dương gia, rồi toàn bộ Phong Đô đều chấn động. Bao người từ kinh ngạc đến chợt hiểu rồi lại rùng mình, cuối cùng chạy tức tốc đến Âm Luật Ty chúc mừng. Mộc Cát Sinh bèn đẩy Ô Tất Hữu ra làm bia đỡ đạn hộ, nhét giấy kết hôn vào trong ngực, kéo Sài Thúc Tân chuồn mất.
Hai người đi thẳng tới phường Tam Sinh, Mộc Cát Sinh chỉ vào một tòa lầu cao, cười nói: “Tam Cửu Thiên, anh còn nhớ chỗ này không?”
Sài Thúc Tân “ừ” một tiếng.
Hồi đó đi lạc vào Thành Tây Quan, cả hai chạy trối chết, cuối cùng leo lên một tòa lầu cao, nằm trên mái hiên ngắm đèn.
Đêm đó Diêm Vương gả con gái, đêm Kim Ngô bất cấm dạ.
Nơi này vốn là một quán rượu, về sau không biết bị ai mua lại, đổi thành nhà riêng. Mộc Cát Sinh nhìn một hồi liền hỏi: “Tam Cửu Thiên, anh mua chỗ này à?”
Nhưng Sài Thúc Tân lắc đầu, “Chỗ này không phải là bất động sản của anh, nhưng anh quen chủ của tòa lầu này.”
Mộc Cát Sinh tò mò, “Là ai vậy?”
“Danh kỹ nổi tiếng Phong Đô, Quỷ Tam Cơ.” Sài Thúc Tân nói: “Trước khi cô ấy kế thừa tòa lầu này, đây vốn là chỗ ở của vợ Ô Tử Hư.”
Mà Quỷ Tam Cơ là đệ tử của chị dâu Ba, Mộc Cát Sinh hiểu ra rồi.
“Trước đây chị dâu Ba là đào hát ở Quan Sơn Nguyệt, được dì Triệu đích thân dạy dỗ.” Mộc Cát Sinh nói: “Tài nghệ đàn tỳ bà của chị ấy vẫn chưa bị thất truyền, thật may mắn làm sao.”
Sài Thúc Tân nhìn y, “Anh nhớ em cũng biết đàn mà.”
Ngày ấy khi Ô Tất Hữu múa điệu Tướng quân Na Vũ, chính Mộc Cát Sinh là người đệm đàn cho cậu ta.
“Em xem nhạc phổ lão Nhị để lại rồi học vẹt thôi, sao mà chạm tay được đến tinh túy chứ.” Mộc Cát Sinh hơi buồn cười, “Truyền nhân chân chính đang ở chỗ này này.”
Sài Thúc Tân: “Lòng anh thiên vị.”
“Được.” Mộc Cát Sinh vui vẻ, hôn hắn một cái, “Câu này em thích.”
Gần đó tấp nập người qua kẻ lại, mà hai người họ cứ kề vai ấp má trước mặt công chúng. Sài Thúc Tân đỏ mặt đến tận cổ, Mộc Cát Sinh đang định trêu chọc hắn thì cửa lớn lầu cao bỗng nhiên mở ra, rèm châu rung rinh.
Một cô gái đứng trước cửa, cúi mình hành lễ vô cùng duyên dáng, “Bái kiến hai vị đại nhân.”
Chính là Quỷ Tam Cơ.
Mộc Cát Sinh lập tức buông Sài Thúc Tân ra, hắng giọng, ra vẻ nhã nhặn bại hoại, “Làm phiền cô rồi.”
“Không sao, hôm nay là ngày vui của hai vị đại nhân, tin đã lan khắp thành Phong Đô rồi.” Quỷ Tam Cơ khẽ thu tay áo, mỉm cười, “Chúc mừng hai vị, nhân duyên trời định.” Nói rồi cô nghiêng người, hơi cúi đầu, “Nhà em hàn xá đã chuẩn bị chén rượu mọn chúc mừng, mong đại nhân đừng chê.”
Mộc Cát Sinh đang muốn tìm chỗ uống rượu, nghe vậy thì lập tức mừng rỡ, toan bước vào thì lại bị Sài Thúc Tân níu chặt lấy.
Y quay đầu nhìn sắc mặt đối phương. Mộc Cát Sinh tinh đời quá rồi, nhìn phát hiểu ngay, cười nói: “Cô Tam này, có thể phiền cô lấy giúp tôi một bình nước không?”
Nói xong còn nháy mắt mấy cái, “Sài đại công tử đang uống giấm, tôi sợ anh ấy uống chua hết lòng mình mất.”
Quỷ Tam Cơ chợt bừng tỉnh, không nhịn được bật cười thành tiếng, vội vàng cúi đầu hành lễ, “Là em thất lễ rồi.”
“Hôm nay thành thân, tôi phải ở bên bà xã, cô Tam đừng trách nhé.” Mộc Cát Sinh cười nhẹ, vái chào, “Không làm phiền cô nữa. Đợi hôm nào bà xã nhà tôi vui, sẽ bù một bàn tiệc cưới cho cô ở miếu Thành Hoàng.”
Tiễn Quỷ Tam Cơ xong, Mộc Cát Sinh kéo tay áo Sài Thúc Tân, “Thôi nào vợ ơi, đừng uống giấm nữa, chua lòng lắm, em xót.”
Sài Thúc Tân không nói gì, Mộc Cát Sinh nghiêng đầu, “Tướng công à, vẫn còn giận sao?”
Sài Thúc Tân: “…”
Hắn thật sự hết cách với Mộc Cát Sinh, cuối cùng chỉ thốt một câu: “Em quậy quá.”
Kẻ đầu têu thì cười hì hì.
Hai người thong thả bước đi trên phố dài, bỗng nhiên có tiếng tỳ bà vang lên, réo rắt du dương.
Tiếng nhạc từ tòa lầu cao vọng xuống, là Quỷ Tam Cơ đang hát Tây Sương.
“… Ước nguyện bình sinh nay đã trọn, nhờ bao thân thuộc cùng bạn bè.
Xưa kia đắc chí đề lời hẹn, chính đáp duyên nợ phu thê này.”
“… Mãi đến bạc đầu không ly biệt, muôn kiếp sum vầy vẫn vẹn nguyên.”
Khúc ngân vang dài, quyện theo điệu hát í a í a. Mộc Cát Sinh cũng khẽ ngân theo.
“Nguyện kẻ có tình khắp thiên hạ, đều nên đôi lứa kết uyên ương. Duyên nợ tiền kiếp trời an định, chớ để lỡ làng mối tơ vương.” (2)
——————–
Chú thích:
(1) Hôm nay duyên thắm se tơ đỏ, châu ngọc tương liên hợp thành đôi.
Xin lấy ước thề cùng bạc tóc, ghi lên giấy hồng chứng một đời.
Hoa tươi trăng sáng trọn viên mãn, yến ân sum họp thỏa tình duyên.
Hoàng tuyền bích lạc cùng nương bước, biển cạn đá mòn dạ vẹn nguyên.
Lá đỏ làm tin ghi lời hẹn, kính cẩn thề nguyện lập tại đây.
— trích từ giấy kết hôn thời Dân quốc
(2) “… Ước nguyện bình sinh nay đã trọn, nhờ bao thân thuộc cùng bạn bè.
Xưa kia đắc chí đề lời hẹn, chính đáp duyên nợ phu thê này.”
“… Mãi đến bạc đầu không ly biệt, muôn kiếp sum vầy vẫn vẹn nguyên.”
“Nguyện kẻ có tình khắp thiên hạ, đều nên đôi lứa kết uyên ương. Duyên nợ tiền kiếp trời an định, chớ để lỡ làng mối tơ vương.”
— trích từ Tây Sương Ký của Vương Thực Phủ