Hồng Bạch Song Hỉ

Chương 73

Tùng Vấn Đồng bắt đầu kể lại một câu chuyện dài, tất cả đều khởi nguồn từ đêm ấy ở Bồng Lai.

Hôm đó Họa Bất Thành yêu cầu Mộc Cát Sinh khởi quẻ bói vận nước, để làm điều kiện đổi lấy mạng sống của Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư. Mộc Cát Sinh nhốt mình trong phòng suy nghĩ suốt một ngày một đêm, cuối cùng vạch ra một kế hoạch cực kỳ khổng lồ.

Với tính cách của y, dĩ nhiên không phải kẻ ngồi yên chờ chết. Y không những không cam chịu số phận mà còn muốn lật tung cả bàn cờ vận mệnh lên.

Trước hết, Mộc Cát Sinh đi tìm gặp Tùng Vấn Đồng đang trọng thương nằm liệt giường —— Lúc ấy Tùng Vấn Đồng đã tỉnh táo trở lại, nhưng vì thương tích trên người nên không thể nói chuyện. Hắn chỉ có thể nằm trên giường, nghe Mộc Cát Sinh lẩm bẩm với mình suốt một ngày.

Đối phương kể lại tường tận mọi sắp đặt của bản thân, sự quy mô và độ điên rồ trong đó hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của người thường. Tùng Vấn Đồng nghe xong không tài nào chợp mắt được. Hắn muốn ngăn cản Mộc Cát Sinh nhưng lại lực bất tòng tâm, đành trơ mắt nhìn đối phương từng bước tiến hành.

Toàn bộ kế hoạch bắt đầu bằng cái chết của Thiên Toán Tử, kết thúc bằng sự hủy diệt của Thất Gia Chư Tử.

Trải qua bao biến cố, Mộc Cát Sinh đã mất sạch niềm tin vào Thất Gia Chư Tử.  Nếu như nói ràng buộc lớn nhất của y chính là các Chư Tử cùng nhau lớn lên từ nhỏ, thì việc Bồng Lai và Âm Dương gia dùng tính mạng anh em của y để uy h**p, chẳng khác nào đã phá nát ranh giới cuối cùng của y.

Y muốn lật đổ cả Thất Gia Chư Tử, hủy diệt cho bằng hết.

Dĩ nhiên, bảy nhà tồn tại ngàn năm, rễ sâu cành vững, đâu dễ gì tan rã. Để tìm ra kẽ hở, Mộc Cát Sinh đã bói một quẻ trên đàn tế trời —— thứ y bói chính là vận mệnh của bảy nhà.

Cũng giống như thầy bói không thể tự xem cho mình, quẻ này thậm chí còn nguy hiểm hơn quẻ bói vận nước, chẳng thể xem thường. Nhưng Mộc Cát Sinh đã dễ dàng qua mặt tất cả mọi người, bởi ai cũng tưởng rằng y bói vận nước, quẻ thành thì chết.

Thực chất thì không phải vậy. Y không bói vận nước mà bói vận mệnh của bảy nhà.

Thế còn quẻ vận nước từ đâu ra?

“Tôi vẫn luôn nghi ngờ sư phụ đã liệu được mọi chuyện từ sớm.” Hôm ấy trước khi đi, Mộc Cát Sinh đã nhét một cái túi gấm dưới gối Tùng Vấn Đồng, “Hồi đó tôi lấy tiền Sơn Quỷ từ chỗ trụ trì chùa Bạch Thủy, trong hộp ngoài bốn mươi chín đồng tiền, còn có một cái túi gấm.”

“Di ngôn của sư phụ dặn dò tôi, gặp biến lớn thì mở túi gấm. Tôi thấy biến cố trước mắt cũng đủ lớn rồi nên tối hôm qua đã mở túi gấm ra. Ông đoán xem bên trong viết gì?”

Mộc Cát Sinh ghé sát bên tai Tùng Vấn Đồng, khẽ nói: “Trước khi mất, sư phụ đã bói một quẻ cuối cùng, là vận nước.”

Tùng Vấn Đồng trợn trừng hai mắt.

“Tôi biết ngay sư phụ sẽ không dễ dàng chết vì bệnh như thế, chắc ông ấy đã dự liệu được gì rồi. Bói vận nước thì tổn thọ hao mạng, đó mới là nguyên nhân thực sự khiến người qua đời.”

“Tôi sẽ lên đàn tế trời bói vận mệnh của bảy nhà, lúc quẻ thành chắc tôi cũng sắp tắt thở, tôi sẽ ghi lại quẻ tượng cùng những sắp đặt sau này. Lão Nhị, việc duy nhất ông phải làm là trở thành người đầu tiên leo lên đàn tế trời.”

“Dùng vận nước trong túi gấm thay thế vận mệnh của bảy nhà mà tôi bói ra, như vậy sẽ không ai nghi ngờ.”

Thất Gia Chư Tử lấy Thiên Toán Tử làm đầu, mọi hành động đều dựa theo quẻ tượng từ tiền Sơn Quỷ để định đoạt. Theo sắp đặt của Mộc Cát Sinh, sau khi y chết, phái Thiên Toán sẽ đứt đoạn, bảy nhà mất đầu lĩnh, tất sẽ đại loạn.

Mà loạn thì sinh biến.

Về sau Tùng Vấn Đồng theo đúng kế hoạch của Mộc Cát Sinh, thành công thay thế quẻ tượng trên đàn tế trời, lấy được vận mệnh của bảy nhà mà đối phương bói ra cùng toàn bộ cục diện do Mộc Cát Sinh sắp đặt —— Y đã đoán trước cái kết của từng nhà.

Căn cứ theo vận nước, thời loạn sẽ chấm dứt sau mười ba năm, nhưng đó sẽ là một kỷ nguyên mới, là cái thời mà các thần linh cũ tiêu vong, tín ngưỡng cũ tan biến, thần linh mới thay thế. Rồi chẳng mấy chốc, nhân gian sẽ không còn chỗ dung thân cho Chu Tước nữa, vận mệnh của tộc Chu nhiều nhất chỉ còn trăm năm.

Trước mặt Âm Dương gia có hai lối thoát. Một là để Ô Tử Hư tiếp tục tận tụy làm gia chủ, vậy còn có thể duy trì gia nghiệp thêm mấy trăm năm. Hai là dần dần buông lỏng quyền lực, với cái tài tác oai tác quái của đám trưởng lão nhà họ, tán gia bại sản trong vòng trăm năm là chuyện đơn giản, cả gia tộc sẽ nhanh chóng suy tàn.

Nhưng nhờ thế, Vô Thường Tử sẽ được giải thoát, Mộc Cát Sinh còn tiện tay bói cho anh một quẻ nhân duyên, nói rằng anh sẽ có một đứa con trai.

Nếu anh lựa chọn con đường thứ hai, con trai anh sẽ không lặp lại vết xe đổ của các đời Vô Thường Tử trước đó.

Về phần Mặc gia. Mộc Cát Sinh chỉ viết cho Tùng Vấn Đồng một câu qua loa: ông sống tốt hết đời này là được.

Ý còn lại không cần nói cũng rõ. Mặc gia mỗi đời chỉ có một người kế thừa, chỉ cần Tùng Vấn Đồng không cưới vợ sinh con, Mặc gia ắt sẽ đoạn tuyệt từ đây.

Khó giải quyết nhất chính là Bồng Lai. Mộc Cát Sinh để lại trên đàn tế trời một đống ký hiệu và phép tính mà Tùng Vấn Đồng không hiểu nổi. Không biết y tính toán bao lâu, cuối cùng trên giấy đưa ra một kết quả, trấn Sơn Quỷ sẽ suy yếu trong vòng trăm năm.

Theo lý, trấn Sơn Quỷ Trấn do chính y tự mình thiết lập, có thể đảm bảo mấy trăm năm không phải lo lắng, nhưng kết luận từ tiền Sơn Quỷ lại hoàn toàn trái ngược —— Tám mươi hai năm sau, trấn Sơn Quỷ sẽ suy yếu, nguyên nhân không rõ.

Y dựa vào đó để lập lên một kế hoạch. Trong vòng trăm năm sau, mối liên hệ giữa Thất Gia Chư Tử chắc chắn sẽ trở nên thiếu gắn kết, thậm chí tan rã như cát bụi. Không còn Thiên Toán Tử, chẳng ai đủ tư cách tập hợp Thất Gia Chư Tử, nhưng trấn Sơn Quỷ suy yếu lại là một cơ hội để tụ họp bảy nhà.

Khi đó, Ô Tử Hư và Tùng Vấn Đồng chắc hẳn đều đã qua đời, người cần kế thừa kế hoạch này là Chu Ấm Tiêu. Tùng Vấn Đồng có nghĩa vụ lừa lão Ngũ lên thuyền giặc này ngay khi còn sống —— Chu Ấm Tiêu phải mượn cơ hội tụ họp bảy nhà, lấy cớ tu sửa trấn Sơn Quỷ, mở lại Thận Lâu, gom đủ tín vật của bảy nhà.

Bình thường, tín vật của bảy nhà tuyệt đối sẽ không dễ dàng xuất ra ngoài, nhưng với lý do là trấn Sơn Quỷ cũng quá đủ thuyết phục rồi.

Tiền Sơn Quỷ, máu Chu Tước, tẩu Cô Vọng, đao Thỉ Hồng, giáp cốt Bàn Canh, cùng với mệnh La Sát.

Sáu món này kết hợp lại với nhau, có thể hủy diệt Bồng Lai.

Tín vật của Bồng Lai chính là bản thân đảo Bồng Lai, ngọn núi tiên ngoài biển khơi cách biệt với thế gian. Tương truyền thuở xa xưa có thần tiên phi thăng, thân xác rơi xuống biển hóa thành Bồng Lai. Đảo Bồng Lai không thể bị phá hủy bằng cách thức thông thường, nhưng một khi tập hợp đủ sáu món tín vật khác, sẽ có cơ hội đánh cược một lần.

Nếu mọi việc diễn ra đúng kế hoạch, bảy món tín vật cùng bị hủy diệt, bảy nhà cũng sẽ mất đi nguồn cội.

Đến lúc này, Thất Gia Chư Tử hoàn toàn đoạn tuyệt.

Ngoại lệ duy nhất trong toàn bộ kế hoạch của Mộc Cát Sinh chính là Dược gia.

“Tôi không muốn kéo Sài Thúc Tân vào”, khi ấy Mộc Cát Sinh đã nói với Tùng Vấn Đồng như này, “Ông cứ coi đây là chút ích kỷ của tôi nhé.”

Huống hồ, Dược gia vốn chỉ là gia tộc người phàm bình thường, đời đời hành y cứu người. Chỉ cần phá hủy tín vật và để họ tiếp tục duy trì truyền thừa ở nhân gian thì cũng đâu có gì không ổn.

Suy cho cùng, sỡ dĩ Thất Gia Chư Tử ngạo mạn ngang ngược đến mức coi mạng người như cỏ rác, cũng chỉ vì tự cho mình có đôi chút bản lĩnh hơn người phàm mà thôi.

Còn cái sơ tâm “chèo lái vì chúng sinh” thì chẳng biết đã bị vứt bỏ ở triều đại nào rồi.

“Theo sắp xếp của lão Tứ, tôi và lão Tam sẽ tới Thừa Tước Đài ở núi Côn Luân trước, tranh thủ dẫn lão Ngũ rời núi.” Tùng Vấn Đồng nói, “Lão già Chu Bạch Chi kia biết xem tinh tượng, tôi nghĩ ông ta chắc đã đoán được kha khá chuyện rồi. Nhưng ông ta không phản đối, đồng ý để bọn tôi mang lão Ngũ đi.”

“Sau đó tôi kể hết toàn bộ sắp xếp của lão Tứ cho hai người họ, họ đều không ý kiến gì.”

“Sắp xếp của lão Tứ quả thực đã tìm cho tôi một đường lui.” Ô Tử Hư nói: “Việc nhà họ Ô làm ra thật khiến người ta lạnh lòng.”

“Thiên Toán Tử vừa mất, bảy nhà ắt sẽ đại loạn. Từ đầu cụ tổ đã có ý muốn rút lui rồi.” Chu Ấm Tiêu cười cười: “Còn em vốn dĩ lớn lên cùng các anh mà.”

“Cho nên mọi người bọn tôi đều được sắp xếp ổn thỏa rồi. Lão Tứ cũng vạch sẵn đường ra cho anh, tôi còn tính sau này sẽ ra nước ngoài thăm anh.” Tùng Vấn Đồng nhìn về phía Sài Thúc Tân, “Nhưng ai ngờ anh lại trở thành La Sát Tử.”

Mệnh La Sát là vật đại hung, sự tồn tại ấy vốn đã đi ngược với lẽ trời, ngay cả tiền Sơn Quỷ cũng không thể tính toán ra được.

Sài Thúc Tân là người ngoài cuộc duy nhất trong toàn bộ bố cục của Mộc Cát Sinh, nhưng cũng trở thành lỗ hổng duy nhất trong kế hoạch của y.

Sài Thúc Tân trầm ngâm hồi lâu rồi nhìn Tùng Vấn Đồng, “Nếu em ấy không biết La Sát Tử là ai, vậy anh lấy tín vật của La Sát Tử bằng cách nào?”

“Chuyện đó không khó.” Tùng Vấn Đồng đáp: “Chỉ cần không có La Sát Tử mới xuất hiện, bên dưới Thận Lâu còn trấn giữ thi thể của các đời La Sát Tử, lấy di hài là được.”

“Nhưng mà anh lại trở thành La Sát Tử.” Ô Tử Hư thở dài, “Vậy việc vốn định giao cho lão Ngũ, giờ cũng chỉ có anh làm được.”

“Như thế thì truyền thừa của Dược gia cũng sẽ đứt đoạn.” Tùng Vấn Đồng nói: “Thôi cũng được, coi như đánh bừa mà trúng vậy.”

“Tôi thấy chưa chắc đã được đâu.” Ô Tử Hư lắc đầu, “Nếu thật sự có một ngày lão Tứ sống lại, tâm trạng chắc sẽ rất phức tạp.”

Tiếp theo chính là câu chuyện cũ dài dằng dặc. Sài Thúc Tân đi khắp nơi thu thập những đồng tiền Sơn Quỷ thất lạc, từng chút một ghép lại hồn phách của Mộc Cát Sinh. Đồng thời hắn cũng tìm được tư lệnh Mộc, trở thành nội ứng của đối phương, tiến hành rất nhiều hoạt động bên ngoài chiến trường.

Sau khi chiến tranh kết thúc, Sài Thúc Tân ra nước ngoài du học một thời gian. Hắn đặt chân đến tất cả các quốc gia Mộc Cát Sinh từng đi qua, ghé thăm mọi ngóc ngách mà đối phương từng nhắc tới trong thư từ hồi trước. Trong những ngày ở Liên Xô, hắn đã mua một chiếc khăn quàng cổ, thường đứng bên bờ sông Neva ngắm tuyết.

Tùng Vấn Đồng dắt Chu Ấm Tiêu chạy chơi khắp nơi, hai người ở Thận Lâu vài năm, rồi lại vượt biển sang tìm Sài Thúc Tân. Tùng Vấn Đồng học được tiếng Anh, cười nhạo Sài Thúc Tân giống như quý tộc ma cà rồng nghèo túng trong tiểu thuyết, đi đâu cũng mang theo quan tài của mình.

Lúc ấy Sài Thúc Tân đang học Tây y, nghiên cứu nhiều nhất chính là bảo quản ướp xác.

Ô Tử Hư thì lập gia đình, cùng vợ đi du ngoạn khắp chốn, đồng thời cũng lặng lẽ buông lỏng quyền lực. Đám trưởng lão tranh quyền đoạt lợi, ầm ĩ đến long trời lở đất, còn bản thân anh thì cũng hiếm khi về Phong Đô. Đến thập niên 80, Ô Tử Hư trở lại thành cổ, xây dựng một trường học trên mảnh đất cũ nhà mình.

Đầu những năm 90, Sài Thúc Tân về nước, tiếp tục rong ruổi tứ phương tìm kiếm những đồng tiền Sơn Quỷ thất lạc.

Cuối thập niên 90, Tùng Vấn Đồng qua đời, để lại đao Thỉ Hồng cho Sài Thúc Tân.

Kế hoạch đã hoàn thành bước đầu tiên.

Sau thiên niên kỷ, Sài Yến Yến ra đời, Sài Thúc Tân lần đầu tiên trở về sau nhiều năm rời Dược gia, tham gia tiệc đầy tháng của cô.

Không lâu sau, Sài Nhẫn Đông qua đời, Ô Tất Hữu được sinh ra.

Năm Ô Tất Hữu lên ba, Mộc Cát Sinh tỉnh lại. Cùng năm đó, Ô Tử Hư qua đời, Âm Dương gia hoàn toàn tan rã.

Kế hoạch đã hoàn thành bước thứ hai.

Cho đến khi trấn Sơn Quỷ xảy ra biến động, Thôi Tử Ngọc lấy danh nghĩa này, xin tụ họp lại bảy nhà.

Bảy nhà tập hợp, Thận Lâu mở lại, giáp cốt Bàn Canh lại lần nữa hiện thế, truyền thừa Dược gia đoạn tuyệt.

Kế hoạch đã hoàn thành bước thứ ba.

Đến đây, từ đại cuộc mà Mộc Cát Sinh bày ra trăm năm trước, chỉ còn lại một bước cuối cùng.

Ảo cảnh tan biến, Tiểu Sa Di gãi đầu, “Thật ra chỉ có đoạn hồi ức đầu là Ô Tử Hư để lại cho con, còn những đoạn sau đều do ta tự ý thêm vào, tiện cho con hiểu hơn.”

“Con tính xong vận mệnh bảy nhà thì bị trời phạt, tiền Sơn Quỷ phân tán nhiều nơi, nhưng vẫn còn sót lại mấy đồng. Sau khi nghiên cứu, Tùng Vấn Đồng phát hiện nó có chức năng truy hồi ký ức. Nên để phòng bất trắc, nó và Ô Tử Hư một người giữ một đồng bên người, sau khi chết thì lần lượt cất giữ ở Thận Lâu và Trung học Phổ thông số 1, kẻo đến lúc con tỉnh lại không nhớ gì cả, còn có cái làm gốc giúp con lần ra.”

Mộc Cát Sinh trầm mặc hồi lâu, nói: “Đám con gái ngốc đã thấy những gì rồi?”

Giờ y đã hiểu, những gì mình thấy trong tiền Sơn Quỷ không phụ thuộc vào thứ người trước để lại, mà là Tiểu Sa Di muốn y biết gì, lão sẽ trực tiếp cắt ghép hậu kỳ, dắt mũi y đi từ đầu đến cuối.

“Nói thiệt mấy đứa nó cũng chưa thấy được mấy, nhưng có cả An Bình đi cùng thì mọi chuyện lại khác.” Tiểu Sa Di nói: “Ô Tất Hữu kéo Sài Yến Yến và An Bình tới xem chung. An Bình vốn đã có kết nối với ký ức của con nên cứ lần theo manh mối mà đoán ra thôi. Sự thật về cơ bản đã bị mấy đứa nó đoán được bảy tám phần rồi.”

“Bảy tám phần là bao nhiêu?”

“Ngoại trừ cục diện con bày ra năm đó, gần như đã biết hết rồi.” Tiểu Sa Di nói: “Bao gồm cả chuyện Sài Thúc Tân thành thân với con.”

Dù trong lòng ngũ vị tạp trần, Mộc Cát Sinh vẫn hơi thở phào nhẹ nhõm. May mà đám nhóc quỷ kia chưa biết hết mọi thứ.

Ân oán của đời họ cứ để chính đời họ kết thúc, lớp con cháu nên có cuộc sống của riêng mình.

“Hồn phách của ta còn sót lại trong tiền Sơn Quỷ đã chứng kiến hết thảy mọi chuyện bao năm qua.” Tiểu Sa Di nói: “Mặc dù tình hình hiện tại không hoàn toàn giống với kế hoạch ban đầu của con năm xưa, nhưng chung quy vẫn không lệch khỏi quỹ đạo. Con xứng đáng là một trong những Thiên Toán Tử ưu tú nhất. Vận mệnh của bảy nhà, con bói rất chuẩn.”

Mộc Cát Sinh ngồi im không nói gì.

Tiểu Sa Di thở dài, ngồi xổm trước mặt y, “Con muốn biết gì cứ hỏi ta.”

“Thôi Tử Ngọc là người của ai?”

“Gã là người Ô Tử Hư để lại, cũng chính tay gã thúc đẩy việc tái hợp Thất Gia Chư Tử, tuy bề ngoài là mượn danh mười điện Diêm Vương.” Tiểu Sa Di nghĩ ngợi một lát, nói: “Thật tình ta vẫn luôn muốn nói, đại nhân Thôi là người tốt.”

“Chú trời phạt mà Tam Cửu Thiên đang gánh rốt cuộc là gì?”

“Con hỏi thế nghĩa là con đã đoán được rồi.” Tiểu Sa Di nói: “Với mệnh cách của La Sát Tử, giết Trường Sinh Tử chưa đủ để trời giáng chú phạt, hắn vốn là kẻ mang mệnh hiếu sát mà. Nguyên nhân thực sự là vì hắn đã kết minh hôn với con.”

Linh Xu Tử cứu người không giết người, La Sát Tử giết người không cứu người.

“Với mệnh hung sát của hắn, dĩ nhiên có thể cưỡng ép tìm hồn phách đã phân tán của con trong tiền Sơn Quỷ về, nhưng tiền Sơn Quỷ cũng chẳng phải là vật phàm tục, tất yếu sẽ bị cắn trả —— Đây chính là trời phạt, là trời phạt thực sự.”

Truyền thừa của Dược gia cũng bởi vậy mà đoạn tuyệt.

Mộc Cát Sinh nhớ lại ngày ấy, y bảo với Sài Thúc Tân rằng mình sẽ nghĩ cách hóa giải chú trời phạt, Sài Thúc Tân chỉ đáp: Khó lắm.

Sài Thúc Tân là kiểu người không ngại khó khăn, dám đương đầu thử thách, đó là lần đầu tiên hắn thốt ra chữ khó.

Giờ thì Mộc Cát Sinh đã hiểu được vì sao.

“… Con còn một câu hỏi cuối cùng.” Mộc Cát Sinh nói.

“Đồ tôn, con hỏi đi.”

“… Tại sao hắn lại giấu con suốt từng ấy năm?”

Tiểu Sa Di bị hỏi cứng họng, hồi lâu mới đáp: “Này thực sự không phải chuyện ta có thể trả lời.”

“Nhưng với góc nhìn của người ngoài cuộc, ta nghĩ có lẽ là vì rất khó mở lời.” Tiểu Sa Di nói: “Dù sao với tính cách của La Sát Tử, nếu hồi đó không lâm vào cảnh cùng đường bí lối, hắn sẽ không tự ý thành thân với con mà chưa hỏi ý kiến con trước.”

“Cuộc minh hôn ấy chủ yếu mang tính hình thức, hầu hết những người biết chuyện năm xưa đều đã qua đời. Nếu con không phát hiện ra, chắc hắn sẽ mặc định hôn lễ đó chưa từng tồn tại.”

“Dù sao, con tỉnh lại được mới là điều hắn mong cầu nhất.”

Mộc Cát Sinh im lặng rất lâu.

Y chợt nhớ tới buổi sớm hôm mình tỉnh dậy sau nhiều năm ngủ say, cảm giác như vừa thoát khỏi một giấc mộng dài. Sài Thúc Tân bước vào, ánh mắt hai người chạm nhau, đối phương lỡ tay làm đổ bát thuốc.

Ánh mắt của Sài Thúc Tân lúc đó phức tạp đến mức y không sao hiểu nổi, nhưng nó vẫn đọng lại trong ký ức y suốt nhiều năm.

Sau khi y tỉnh dậy, Sài Thúc Tân chu đáo lo liệu mọi thứ đâu ra đấy, cứ như đã chuẩn bị từ lâu lắm rồi. Và cũng nhờ có hắn, y mới có thể nhanh chóng hòa nhập vào thời đại hoàn toàn xa lạ này, nói cười vui vẻ tựa thuở xưa.

Có một lần Mộc Cát Sinh đùa giỡn, bảo rằng: “Tam Cửu Thiên à, nếu anh là vợ tôi thì tốt quá, lên được phòng khách xuống được phòng bếp”. Y nghĩ Sài Thúc Tân sẽ bật lại, nào ngờ đối phương chỉ bưng bát cơm nhìn y với vẻ bất lực, rồi gắp cho y một đũa thức ăn, bên khóe môi như thoáng nở nụ cười.

Thời điểm ấy, y còn tưởng mình hoa mắt.

Y cứ ngỡ bọn họ đã là hai người bạn vào sinh ra tử, sớm tối bên nhau, năm tháng đồng hành, bao nhiêu thấu hiểu, bao nhiêu vướng bận đều chẳng cần nói ra.

Mãi đến hôm nay, y mới hiểu được những im lặng không bao giờ thốt thành lời ấy rốt cuộc mang ý nghĩa gì.

Cuối cùng Mộc Cát Sinh đứng dậy, “Con muốn ra ngoài.”

“Đi đâu?”

“Về miếu Thành Hoàng, đánh cho lão Ngũ một trận. Chuyện lớn như này mà cậu ta dám giấu con bao năm trời.”

“Con đừng trách đứa nhỏ ấy, là La Sát Tử không cho nó nói.”

“Con biết, nên con sẽ đánh cả Tam Cửu Thiên.”

“… Con chắc mình đánh lại được hắn ư?”

“Vợ chồng đánh nhau người đừng khuyên bậy. Tóm lại người nhanh lên, con đang vội.”

Y đã trễ quá nhiều năm rồi.

Bình Luận (0)
Comment