Đương nhiên cuối cùng cũng không có màn múa cột nào để xem, Hanada Saharuna không được thỏa lòng mong ước chán muốn chết, định bụng cáo từ về sớm cho rồi, nhưng sau đó không biết thế nào mà ba người lại bắt đầu chơi game.
Đến khi cô hoàn hồn lại thì đã là 12 giờ đêm.
"Chuyện gì thế này?! Tôi rõ ràng là định xin phép về sớm cơ mà?!" Hanada Saharuna kinh ngạc ngẩng phắt đầu dậy. Tay trái cô cầm lon nước có ga, tay phải cầm cốc lắc xí ngầu, mặt thì dán đầy những mảnh giấy dài, hoàn toàn là bộ dạng vừa mới quẩy banh nóc xong, "Chẳng lẽ là du hành thời gian sao?!"
Matsuda Jinpei trên mặt cũng dán vài tờ giấy trợn trắng mắt: "Hanada, đừng có kiếm cớ cho sự sa đọa của mình, là do cô tự chơi hăng quá đấy."
Cái người càng về sau càng không cho dừng chính là cô chứ ai.
Hanada Saharuna vội vàng đặt hết đồ trên tay xuống: "Không được không được, mai còn phải đi làm nữa! Tôi phải về đây!"
Cô cuống cuồng cầm túi xách lên định rời đi, nhưng rồi đột nhiên lại nhớ ra cái gì đó, quay đầu hỏi hai người còn lại: "Hai người các anh đều uống rượu cả, có cần tôi đưa về không? Giờ này muốn gọi xe cũng khó đấy!"
Matsuda Jinpei lập tức gật đầu cảm ơn không chút khách sáo, còn Amuro Tooru thì nói Hanada Saharuna đưa anh đến ga XX là được, nhà anh ở gần đó.
Sau khi đưa hai người đến nơi, Hanada Saharuna cũng lái xe về nhà.
Cả người nồng nặc mùi rượu lại còn về rõ khuya, đương nhiên là không tránh khỏi bị lớp trưởng dạy dỗ một trận. Hanada Saharuna cười hề hề đối phó cho qua rồi chuồn vào phòng tắm, nhanh chóng tắm rửa xong xuôi sau đó leo lên giường. Bởi vì chơi hơi mệt nên cô rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
......
3 giờ sáng, một chiếc xe hơi nhỏ màu xanh dừng lại dưới chung cư nhà Hanada Saharuna.
Một người đàn ông mặc đồ đen toàn thân, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang mở cửa xe bước ra. Anh ta ngẩng đầu nhìn lên tầng lầu mục tiêu, sau khi xác nhận đèn ở tầng đó đã tắt hẳn thì mới bước về phía thang máy.
Người đàn ông dừng lại trước thang máy của tòa nhà Hanada Saharuna ở, nhấn nút trên tai nghe rồi hỏi đầu dây bên kia: "Xử lý xong camera thang máy với các tầng chưa?"
"Đã tắt toàn bộ camera giám sát rồi ạ, anh Furuya." Bên trong tai nghe vang lên giọng nói của Kazami Yuya.
Người đàn ông mặc đồ đen này chính là Furuya Rei, sau khi nhận được phản hồi từ cấp dưới thì bấm nút mở cửa thang máy bước vào, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng của Hanada Saharuna.
Anh đi đến trước cửa nhà cô, áp tai vào cửa cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong. Sau khi xác nhận không có tiếng người hoạt động thì mới cởi găng tay, lấy từ trong túi ra một cái túi zip, bên trong đựng một miếng phim mỏng trong suốt — Đó là dấu vân tay lấy được từ chiếc ví mà Hanada Saharuna đã trả lại cho anh.
Furuya Rei dán màng vân tay lên ngón tay mình rồi ấn vào khóa cảm biến trên cửa. Chỉ nghe 'tít—' một tiếng, khóa cửa lập tức mở ra.
Anh dùng bàn tay còn đeo găng nhẹ nhàng gạt tay nắm cửa, nhưng không vội bước vào mà lại tháo lớp vân tay ra trước, sau khi đeo găng trở lại rồi mới cẩn thận đẩy cửa ra lách người vào trong.
Bên trong nhà tối om om, Furuya Rei vừa đặt chân vào một bước thì đã thấy ở huyền quan đột nhiên sáng lên một đôi mắt màu vàng kim. Tim anh đập thót một cái, còn chưa kịp phản ứng thì đã có một tiếng kêu chói tai vang lên, ngay sau đó là bóng đen mang theo luồng gió mạnh lao thẳng tới!
Tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong bóng tối, Furuya Rei vội vàng lùi lại nghiêng người né đòn trong gang tấc. Bóng đen kia lướt qua trước mắt anh phi thẳng ra hành lang. Dưới ánh trăng sáng tỏ rọi vào, cuối cùng Furuya Rei cũng thấy rõ thứ tấn công mình là gì.
Một con chim săn mồi dài bằng cả cánh tay, toàn thân phủ một lớp lông vũ màu nâu. Nó dang rộng cánh trong tư thế sẵn sàng tấn công, đôi mắt tròn có chút đáng yêu lúc này đang nhìn chằm chằm anh như nhìn kẻ thù xâm phạm lãnh địa — là một con cú mèo!
Furuya Rei tròn mắt, nhà Hanada Saharuna sao lại có cú mèo? Lần trước đến rõ ràng không có mà!
Đúng lúc này, bên trong nhà truyền ra tiếng động sột soạt. Vẻ mặt Furuya Rei ngay lập tức trở nên cảnh giác, Hanada Saharuna tỉnh rồi! Anh không còn tâm trí để ý đến con chim trước mắt nữa, lập tức lao về phía thang máy.
Không thể để Hanada Saharuna nhìn thấy anh được, nếu không chắc chắn sẽ khiến đối phương nghi ngờ!
Con cú mèo có chức trách bảo vệ tất nhiên sẽ không cho phép kẻ xâm nhập cứ như vậy mà rời đi. Nó tung cánh bay về phía Furuya Rei đang bỏ chạy, vươn móng vuốt sắc nhọn ra chuẩn bị cào vào người anh! Furuya Rei cúi đầu né được, con cú vụt đến trước cửa thang máy, may mà trước khi đâm sầm vào cửa đã kịp nghiêng mình lướt qua.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy kêu một tiếng mở ra, Furuya Rei nhanh chóng chui vào nhấn nút đóng cửa liên tục. Thấy Hanada Saharuna mặc đồ ngủ vừa chạy ra khỏi nhà, anh vội nghiêng người nấp sau cánh cửa thang máy.
Nghe tiếng bước chân gấp gáp ngày càng gần, trên trán anh túa đầy mồ hôi lạnh, may mà trước khi cô kịp lao tới thì cửa thang máy đã hoàn toàn đóng lại. Furuya Rei thở phào nhẹ nhõm một hơi, đầu bên kia tai nghe vang lên tiếng hỏi đầy lo lắng của Kazami Yuya.
"....Anh Furuya? Anh Furuya? Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Furuya Rei ấn tai nghe đáp lời: "Nhà Hanada Saharuna nuôi cú mèo, tôi vừa mới bước vào thì đã bị phát hiện. Tiếng kêu của nó đã đánh thức Hanada Saharuna, tôi chỉ có thể rời đi trước khi cô ấy ra ngoài."
Anh nhíu mày tiếp tục nói: "Hành động lần này thất bại, chắc chắn sẽ khiến đối phương đề phòng cảnh giác. Hanada Saharuna rất nhạy bén, xem ra trong khoảng thời gian tới khó có thể tiến hành điều tra thêm lần hai."
Kazami Yuya có chút không cam lòng: "Anh Furuya, chúng ta cứ thế từ bỏ sao?"
"Cũng không còn cách nào khác, chúng ta không có bằng chứng xác thực trong tay, không thể công khai điều tra Hanada Saharuna được." Furuya Rei dừng một chút rồi nói thêm, "Thân phận của Hanada Saharuna rất đặc biệt, cách lợi dụng Mori Kogoro lần trước không áp dụng được với cô ấy.
Nếu có thể, tôi cũng không muốn dùng đến những cách sẽ khiến hồ sơ lý lịch của cô ấy có vết nhơ.... Nhưng ảnh hưởng của Hanada Saharuna trong Sở Cảnh sát Tokyo ngày càng lớn, bắt buộc phải sớm điều tra rõ thân phận của đối phương mới được.
Nếu có thể, tôi cũng không muốn đối đầu với cô ấy."
Dù là trên bất kỳ phương diện nào đi chăng nữa.
Cửa thang máy mở ra, Furuya Rei rảo bước đi về phía xe hơi. Hanada Saharuna có thể sẽ đuổi theo bất cứ lúc nào, anh phải rời khỏi đây ngay lập tức.
==========
Trong phòng ngủ thoang thoảng mùi oải hương, Hanada Saharuna đang chìm trong mộng đẹp. Còn ở phòng ngủ cho khách bên cạnh, cục bông hamster cam cũng đang cuộn tròn ngủ ngon lành trong ngôi nhà nhỏ của mình.
Đúng lúc này, một tiếng kêu sắc bén phá tan màn đêm yên tĩnh vang lên, lớp trưởng giật mình mở choàng hai mắt. Cậu nhanh chóng mở kênh chat lên vội vã gọi bạn học nhà mình dậy.
Hanada Saharuna cũng bị tiếng kêu chói tai đánh thức, bật tung chăn dậy tháo bịt mắt xuống nhìn quanh: "Sao thế sao thế?! Cháy nhà à?!"
Trong phút chốc cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
【 Lớp trưởng [12]: Hanada! Dậy mau! Trong nhà có trộm!! 】
Lời của lớp trưởng vang lên trong đầu, Hanada Saharuna vừa cuống cuồng xỏ dép vừa hỏi trong kênh chat.
【 Hanada Saharuna [1]: Lớp trưởng, có trộm là sao cơ? Lại có kẻ dám mò vào nhà tôi ăn trộm á? Hắn không biết điều tra trước à? Tôi là cảnh sát đấy! 】
Cô đẩy cửa phòng ra, lớp trưởng đã đứng đợi sẵn bên ngoài, một người một chuột nhanh chóng chạy về phía phòng khách.
Lớp trưởng vừa chạy vừa giải thích.
【 Lớp trưởng [12]: Nghe nói Nhật Bản trộm cắp nhiều lắm, bà là con gái sống một mình, ngủ lại còn say như chết. Tôi thì bé tí bằng cái nắm tay, lỡ mà có xảy ra chuyện gì thì cũng không kịp bảo vệ bà được.
Cho nên từ lúc dọn đến đây ở, tối nào tôi cũng gọi một con cú mèo tới canh ngoài cửa ra vào, một khi phát hiện có người đột nhập thì sẽ lập tức kêu to rồi tấn công.... Chủ yếu là để gọi bà dậy thôi, dù gì thì sức chiến đấu của bà lúc tỉnh với lúc ngủ cũng không cùng một đẳng cấp. 】
Hiểu rồi, ý là chỉ cần Hanada Saharuna tỉnh dậy thì loại trộm cắp nào cũng bị cô hành cho tơi tả.
Hanada Saharuna và lớp trưởng chạy đến huyền quan, phát hiện cửa chính quả nhiên đang mở, trong hành lang vẫn còn vang vọng tiếng ré đặc trưng của cú mèo. Hanada Saharuna từ trong nhà xông thẳng ra, bên ngoài vắng tanh không một bóng người. Cô lập tức đảo mắt về phía thang máy, quả nhiên thấy cửa thang máy đang khép lại, chỉ còn hơn 20cm nữa là đóng hẳn.
Ánh mắt Hanada Saharuna trở nên sắc bén, lao như bay về phía thang máy, nhưng cuối cùng vẫn không đến kịp.
Nhìn mũi tên trên màn hình thang máy đang hiển thị đi xuống, Hanada Saharuna tức giận đấm mạnh vào bức tường bên cạnh: "Khốn khiếp!"
Không đuổi kịp thang máy, Hanada Saharuna nheo mắt lại, vọt đến lan can hành lang nhoài người ra quét một vòng bãi đậu xe bên dưới, chẳng mấy chốc đã phát hiện một chiếc xe hơi màu xanh lạ hoắc.
Thấy con cú mèo lúc nãy lượn một vòng rồi quay lại bên cạnh mình, Hanada Saharuna nói: "Lớp trưởng! Ông có thể bảo cú mèo đuổi theo chiếc xe xanh kia không? Một khi đối phương lái xe đi thì lập tức bám theo!"
Lớp trưởng khựng lại rồi nhanh chóng hiểu ra.
【 Lớp trưởng [12]: Hanada, bà muốn để cú mèo theo dõi hắn rồi tự mình lái xe đuổi theo à? 】
"Đúng vậy!" Hanada Saharuna vừa trả lời vừa nhấn nút gọi thang máy xuống, sau đó chạy vụt vào trong nhà thay giày bệt rồi cầm chìa khóa xe.
Mặt mũi cô đằng đằng sát khí lao ra: "Dám mò đến nhà tôi ăn trộm, xem tôi có tóm cổ hắn tại trận không! Đợi bắt được hắn rồi tôi nhất định phải đánh hắn thành đầu heo!"
"Nhớ canh tên đó lên xe rồi hẵng cho cú mèo bám theo, đỡ làm cho hắn cảnh giác!" Hanada Saharuna dặn dò, "Lên xe rồi thì hắn chẳng để ý con chim trên đầu nữa đâu!"
Hanada Saharuna nhìn chằm chằm xuống bên dưới, quả nhiên chưa đến một phút sau đã thấy một gã mặc đồ đen đội mũ lưỡi trai vội vàng leo lên chiếc ô tô màu xanh lam, sau đó nhanh chóng khởi động xe rời đi.
Thấy xe bắt đầu di chuyển, lớp trưởng vội ra hiệu cho cú mèo đuổi theo. Nhận được mệnh lệnh, con cú liền ré lên một tiếng, sải rộng cánh lượn xuống rồi nhanh chóng bám theo chiếc xe đang rời đi.
Đúng lúc này thang máy cũng đã lên tới nơi, Hanada Saharuna vớt lớp trưởng lên rồi bước vào.
Cô khoanh tay trước ngực ngẩng đầu nhìn số tầng đang giảm dần, ngón trỏ gõ liên tục lên khuỷu tay, trên mặt lộ rõ vẻ sốt ruột.
Lớp trưởng thấy vậy thì trấn an.
【 Lớp trưởng [12]: Đừng lo Hanada, có cú mèo theo dõi rồi, hắn không chạy thoát được đâu. 】
Hanada Saharuna nghiến răng: "Tôi ở cái thế giới này từng ấy thời gian rồi, đây là lần đầu tiên gặp kẻ còn vênh váo hơn cả mình. Dám tới tận nhà cảnh sát trộm cắp, hắn rõ ràng là đang khinh thường tôi! Không dạy cho hắn một trận thì tôi nuốt không trôi cục tức này!"
Gã trộm xui xẻo đó chắc vẫn còn chưa biết mình trộm nhầm nhà ai đâu.... Khoan đã, lớp trưởng đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng.
【 Lớp trưởng [12]: Hanada, nhà mình dùng khóa vân tay cơ mà? Sao tên đó lại có vân tay của bà được? 】
"Rõ ràng là đã điều tra kỹ rồi." Hanada Saharuna cười lạnh, "Hắn chắc chắn đã biết thân phận của tôi. Muốn lấy được dấu vân tay thì kiểu gì cũng phải thó được món gì đó tôi từng cầm.... Có thể là cốc nước tôi uống xong vứt đi chẳng hạn. Hừ, xem ra còn là một tên b**n th** cuồng theo dõi nữa!"
Lúc này cửa thang máy mở ra, Hanada Saharuna phi như bay đến chỗ đậu xe của mình.
Cô leo lên chiếc siêu xe màu đỏ, nhét lớp trưởng vào túi rồi thắt dây an toàn, giật phanh tay rồi đạp mạnh chân ga, cả chiếc xe lập tức lao vút ra ngoài.