Rất nhanh sau đó Amuro Tooru cũng quay về đến sảnh chính.
Vừa mới bước vào sảnh, anh đã nhìn thấy Matsuda Jinpei và Hanada Saharuna nước sông không phạm nước giếng mỗi người đứng một đầu — một thì khoanh tay đứng dựa vào quầy bar, một thì đứng cạnh Megure Juzo.
Nhìn thấy Amuro Tooru, Matsuda Jinpei giơ tay ngoắc anh lại, Amuro Tooru liền đi tới.
"Điều tra xong rồi à? Trông cậu có vẻ nắm được manh mối rồi." Matsuda Jinpei lười biếng nói.
Amuro Tooru mỉm cười: "Thanh tra Matsuda trông cũng có vẻ tự tin lắm."
Matsuda Jinpei hé mắt liếc lên: "Đủ để tự thấy sẽ không thua cậu. Tốt nhất là cậu cứ nghĩ phải làm gì để đáp ứng điều kiện của tôi trước đi."
"Tôi thì nghĩ cậu mới là người cần lo lắng chuyện đó đấy." Amuro Tooru nhướng mày.
Matsuda Jinpei nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, nhìn sang phía Hanada Saharuna đứng cách đó không xa, khoé môi chậm rãi nhếch lên: "Cái này thì chưa chắc đâu, bên tôi có siêu sao của giới cảnh sát hẳn hoi." Anh nghiêng đầu nhìn Amuro Tooru, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Hanada bây giờ đang hăng máu lắm nha."
Amuro Tooru bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai. Anh nheo mắt, trong đầu nhanh chóng tua lại mọi chuyện trước đó.
Từ việc anh cố tình châm ngòi chia rẽ cho đến khi Hanada Saharuna bị kích động nổi cáu, rồi cô bắt đầu lôi Matsuda vào, khiến Matsuda cũng bực mình theo, cuối cùng vì không bên nào chịu thua bên nào nên mới đồng ý cá cược....
"....Hai người các cậu thông đồng gài tôi?" Gân xanh trên trán Amuro Tooru giật giật, "Đây rõ ràng là gian lận, nếu đã vậy thì...." trận đấu này phải bị huỷ bỏ.
Amuro Tooru còn chưa kịp nói xong, Matsuda Jinpei đã thu cái chân đang bắt chéo nhau lại, đứng thẳng người dậy vẫy tay lớn tiếng gọi Megure Juzo: "Thanh tra Megure, chúng tôi tìm ra hung thủ rồi!"
Ngay lập tức, tất cả mọi người ở hiện trường đều đổ mắt về phía anh.
"Ồ? Thật sao?" Megure Juzo phấn khởi tiến lại gần.
Matsuda Jinpei nghiêng đầu nháy mắt với Amuro Tooru một cái, sau đó lướt thẳng qua người anh đi về phía Megure Juzo: "Đương nhiên rồi, phiền thanh tra gọi tất cả mọi người ra sảnh, bây giờ chúng tôi sẽ bắt đầu suy luận."
"...." Amuro Tooru vừa bị chơi một vố đau.
......
5 phút sau, tất cả mọi người lại một lần nữa tập trung tại sảnh lớn.
"Người đến đủ cả rồi, Matsuda, cậu mau bắt đầu đi." Megure Juzo nói.
Matsuda Jinpei không phải kiểu người thích dây dưa dài dòng, anh nói thẳng: "Vụ án hôm nay thật ra không khó, mấu chốt để phá án chính là phải xác định được trong Kuriyama Yuu và Omori Shoki, ai mới là người đang nói dối."
"Những gì tôi nói đều là thật!" Host tóc vàng Kuriyama Yuu lập tức hô.
Takagi Wataru yếu ớt xen vào: "Anh Kuriyama, chẳng phải lúc nãy anh vừa mới che giấu sự thật sao?"
Nếu không phải bị Matsuda lật tẩy thì đời nào gã chịu thừa nhận?
Kuriyama Yuu nghẹn họng, nhưng lại ngay lập tức cao giọng lên: "Tóm lại thì tôi tuyệt đối không nói dối về chuyện giết người! Lúc tôi rời đi lão vẫn còn sống nhăn ra!"
Matsuda Jinpei không thèm để ý đến đối phương, tiếp tục nói: "Trước hết, về chuyện Kuriyama Yuu đẩy ngã nạn nhân — dựa vào vết bầm dài trên lưng thi thể và việc không có máu ở giữa bàn kính vỡ — thì đúng là sự thật."
Gã tóc vàng lộ vẻ vui mừng, nhưng ngay sau đó Matsuda Jinpei lại bổ sungthêm: "Nhưng điều đó cũng không thể chứng minh được trước khi Kuriyama Yuu rời đi nạn nhân vẫn còn sống."
"...." Kuriyama Yuu tâm trạng lên xuống như tàu lượn.
Matsuda Jinpei đổi giọng: "Tuy nhiên, chúng ta có thể chứng minh Omori Shoki đã nói dối."
Anh vừa nói vừa nhìn sang bartender Omori Shoki: "Cậu nói lúc đó cậu không hề bước vào sảnh chính, mà chỉ đi thẳng từ cửa vào phòng nghỉ, cho nên không biết nạn nhân đã chết hay chưa."
Omori Shoki gật đầu:" Đúng thế, vậy thì sao?"
"Cậu nói dối, cậu đã từng vào sảnh." Matsuda Jinpei đi đến trước chiếc bàn kính vỡ, chỉ vào những mảnh thuỷ tinh vương vãi khắp sàn: "Kuriyama Yuu đã đẩy nạn nhân ngã đập vào bàn, bàn kính bị vỡ khiến mảnh vụn văng tung tóe khắp nơi. Khi một người đột nhiên ngã xuống, hoặc là họ sẽ giơ tay lên, hoặc là sẽ vô thức chống tay xuống đất để giữ thăng bằng.
Trước đó kính vẫn chưa vỡ nên không thể cứa rách tay nạn nhân. Nhưng trong lòng bàn tay hắn lại có một vết thương dài, chứng tỏ sau khi kính vỡ hắn đã chống tay xuống nền nhà đầy mảnh kính nên mới bị cắt phải, điều này hoàn toàn khớp với lời khai của Kuriyama Yuu."
Matsuda Jinpei vừa nói vừa đi đến trước mặt anh chàng bartender: "Lúc nãy khi tôi bước vào đã để ý thấy khi cậu đi đường có chút khập khiễng, có phải là vì cậu phát hiện đế giày mình dính thứ gì đó nên mới theo phản xạ mà nhấc chân lên đúng không?"
Nói đến đây, anh nở nụ cười nắm chắc phần thắng: "Là mảnh vụn kính vỡ phải không? Từ đầu tới giờ cậu chưa từng lại gần khu vực nạn nhân nằm, theo lý mà nói thì không thể nào dính phải mảnh kính ở đó được."
Takagi Wataru bước tới, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Cậu Omori, phiền cậu nhấc chân lên chút."
Omori Shoki im lặng vài giây rồi nhấc chân lên, Takagi Wataru lập tức phát hiện dưới đế giày của anh ta có một mảnh kính nhỏ bằng đầu ngón út trong rãnh hoa văn của đế, trên đó còn vướng một sợi chỉ màu đỏ, có lẽ là bị mắc từ tấm thảm trải sàn.
Takagi Wataru nhanh chóng gọi đội giám định đến, cẩn thận dùng nhíp gắp mảnh kính ra rồi cho vào túi niêm phong trong suốt. Trong lúc đó, Matsuda Jinpei tiếp tục nói: "Bây giờ thì chỉ cần để bộ phận giám định đối chiếu cấu tạo mảnh kính là sẽ biết mảnh kính trên đế giày cậu có đến từ cái bàn bị vỡ không thôi.... Cậu còn muốn khăng khăng nói mình chưa từng bước vào đây nữa không?"
Omori Shoki thấy không thể che giấu được nữa, ngước mắt lên nhìn Matsuda Jinpei: "Tôi thừa nhận đúng là mình từng vào sảnh, nhưng lúc tôi đến thì ông chủ đã chết rồi. Khi tôi tiến lại gần để kiểm tra thì vô tình giẫm phải mảnh kính vỡ, tôi nói dối chỉ vì không muốn rước thêm phiền phức thôi."
"Được lắm Omori! Quả nhiên là tên khốn nhà cậu nói dối!" Host tóc vàng Kuriyama Yuu lập tức túm lấy cánh tay Megure Juzo, chỉ thẳng vào bartender gào lên: "Ông cảnh sát, ông nghe thấy chưa? Tên đó rõ ràng cũng đã vào sảnh, lúc tôi rời đi ông chủ vẫn còn sống, chắc chắn là hắn giết người!"
Trán Megure Juzo toát đầy mồ hôi lạnh, ông gỡ tay đối phương ra khuyên giải: "Cậu Kuriyama, chuyện gì cũng đều phải có bằng chứng. Cho dù cậu Omori nói dối thì cũng không thể chứng minh cậu ta là hung thủ được. Chẳng phải lúc nãy cậu cũng nói dối sao?"
Kuriyama Yuu một lần nữa nghẹn họng.
"Omori, cậu nói dối chỉ vì không muốn rước thêm phiền phức thật sao?" Amuro Tooru đột nhiên lên tiếng, nhìn bartender bằng ánh mắt sắc lẹm: "Hay là cậu muốn che giấu chuyện mình chính là hung thủ giết người?"
Sắc mặt Omori Shoki thoáng thay đổi, anh ta nhìn Amuro Tooru, khoé môi khẽ nhếch lên: "Anh đúng là thám tử thật đấy nhỉ Baird, nói chuyện nghe cũng ra dáng lắm.... Nhưng nếu không có bằng chứng thì tốt nhất đừng nói bừa, kẻo lại tự làm mình mất mặt."
Amuro Tooru quay sang Takagi Wataru: "Thanh tra Takagi, thứ lúc nãy tôi nhờ anh kiểm tra đã có kết quả chưa?"
Megure Juzo cũng quay sang nhìn Takagi Wataru, Takagi Wataru vội giải thích: "Vừa rồi anh Amuro đưa cho tôi một cái gối tựa màu đen để gửi cho bên giám định. Bộ phận giám định đã phát hiện trong lỗ thủng trên đó có vết mực và máu của nạn nhân."
Mí mắt Omori Shoki giật giật, quả nhiên Amuro Tooru ngay sau đó đã nói: "Cuối tuần này host club dự định sẽ tổ chức một sự kiện theo chủ đề, các host sẽ phải mặc đồng phục của nhiều ngành nghề khác nhau. Để gia tăng độ nhận diện, ông chủ đã đặt làm riêng cho mỗi host một cây bút máy viền vàng, trên nắp bút có khắc tên và số thứ tự của các host.
Bút máy này vừa mới được phát tối hôm qua.... Nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như cậu Omori đã tiện tay nhét vào túi áo thì phải."
"Tôi đoán sự việc có lẽ là như thế này: Cậu vào quán sau khi Kuriyama đã rời đi, rồi nạn nhân và cậu xảy ra tranh cãi, trong lúc đang xô xát thì cậu đã rút bút máy từ trong túi ra và đâm vào sau gáy nạn nhân khiến ông ta tử vong.
Sau khi nạn nhân ngã xuống, cậu nhìn thấy góc nhọn còn sót lại của mặt bàn kính vỡ thì đã nảy ra một kế. Cậu kéo xác nạn nhân đến chỗ bàn kính, dí đầu ông ta thật mạnh vào mảnh kính nhọn ấy. Vì để xóa dấu vết thương do đầu bút để lại, cậu còn đập thêm hai lần liên tiếp cho đến khi gáy của nạn nhân nát bét." Amuro Tooru nói.
Anh nhìn về phía ngực áo của Omori Shoko: "Cây bút dùng để gây án chính là cây cậu đang cài trên túi áo bây giờ phải không? Xương người rất cứng, nếu dùng bút máy đâm vào sẽ khiến ngòi bút bị cong và dính máu."
Omori Shoki nhìn Amuro Tooru, Takagi Wataru bước tới rút cây bút máy ra.
Amuro Tooru tiếp tục nói: "Tôi nghĩ có lẽ cậu lo rằng nếu tất cả đều mang bút theo mà chỉ riêng mình là không có sẽ khiến cảnh sát nghi ngờ, cho nên mới giữ nó lại. Nhưng không ngờ chính nó lại trở thành bằng chứng chứng minh cậu giết người...."
"Khoan đã, ngòi bút này đâu có bị cong?" Takagi Wataru đột nhiên kinh ngạc hô lên, đầu chảy mồ hôi lạnh xoay cây bút hai vòng rồi quay sang Amuro Tooru: "Anh Amuro, cây bút này vẫn còn nguyên vẹn!"
"Cái gì?" Amuro Tooru sững người, bước tới nhận lấy cây bút máy từ tay Takagi Wataru.
Bút máy quả thật không có lấy một vết xước nào, kể cả đối phương có dùng kìm để bẻ lại thì trên đó cũng phải còn vết gãy mới đúng. Amuro Tooru nhíu mày nhìn lại tên và con số khắc trên nắp bút, đúng là của bartender mà.
Omori Shoki cười cười: "Xem ra lần này Baird suy luận sai rồi.... Có vẻ anh hợp làm host hơn là làm thám tử đấy."
Anh ta đang chế giễu Amuro Tooru.
Đúng lúc này, Hanada Saharuna nãy giờ vẫn im lặng bỗng dưng nhảy ra.
"Bút này đương nhiên là còn lành lặn rồi! Bởi vì thân bút đã bị đổi, chỉ có nắp bút mới là nguyên bản thôi!" Hanada Saharuna chống nạnh cao giọng nói.
Amuro Tooru nhìn sang Hanada Saharuna, chỉ thấy cô giơ một cái bút máy khác lên, đi đến bên cạnh Sekiya Ryo rồi nói: "Anh Sekiya, anh có thể giải thích tại sao ngòi bút máy của mình lại bị cong không?"
Vừa nói cô vừa rút nắp bút ra trước mặt Sekiya Ryo, để lộ đầu bút máy cong quẹo rõ ràng.
Sắc mặt Sekiya Ryo đại biến: "Không.... Thật ra thì, hôm qua lúc vừa nhận bút tôi vô tình làm cong...."
"Anh Sekiya, anh có biết là dù có rửa sạch đi nữa thì với công nghệ bây giờ vẫn có thể phát hiện vết máu không? Hơn nữa, mỗi cây bút máy đều có một loại mực khác nhau, pháp y hoàn toàn có thể đối chiếu mực trong vết thương của nạn nhân với mực của bút để xác nhận hung khí thật sự đấy?" Hanada Saharuna ngắt lời anh ta, mắt nhìn chằm chằm vào Sekiya Ryo, "Anh chắc chắn là muốn nói dối một cách lộ liễu như vậy sao?"
Sekiya Ryo mím chặt môi.
Omori Shoki nhắm mắt lại, biết chuyện đã chẳng thể giấu nổi nữa, vì vậy đành bước ra nói: "Cô cảnh sát, xin đừng làm khó anh Sekiya. Người là do tôi giết, bút máy cũng là tôi trộm từ trong tủ của anh ấy ra, là tôi tự ý tráo đổi bút máy, chuyện này không liên quan gì đến anh ấy cả.
Tất cả mọi chuyện đều là do tôi làm, các người muốn bắt thì bắt tôi đi."
Sekiya Ryo không nhịn được hô lên với anh ta: "Omori!"
Omori Shoki lắc đầu: "Đúng như suy luận của Baird, sau khi Kuriyama rời đi thì tôi đến quán. Lúc ấy lão ta vừa chửi bới om sòm vừa bò từ dưới đất dậy, miệng thì vẫn không ngừng chửi rủa đám host đều là lũ ăn cháo đá bát, đáng lẽ phải khống chế sớm như đã làm với Ichiro mới phải. Mãi đến khi đó tôi mới biết Ichiro đã chết thế nào, nên mới nhất thời không kiềm chế được cầm bút máy đâm lão từ phía sau.... Chờ tới khi tôi tỉnh táo lại thì lão đã gục xuống rồi."
Amuro Tooru lấy từ trong túi ra một tấm ảnh, chính là bức ảnh chụp tập thể mà Omori Shoki dán trên cánh tủ. Anh lật mặt sau của tấm ảnh lại, phía trên có một dòng chữ 'Yên nghỉ nhé, người anh em' được viết bằng mực đen pha chút ánh đỏ.
"Tôi phát hiện vị trí cậu dán ảnh có chút khác so với lần trước nên đã gỡ xuống xem thử. Dòng chữ này được viết bằng chính cây bút máy sau khi đã được dùng để g**t ch*t nạn nhân phải không?" Amuro Tooru nói, "Cậu cũng to gan thật, không sợ cảnh sát lục soát tìm thấy sao? Trên đó có dính máu nạn nhân, chỉ cần đội giám định kiểm tra là có thể xác định cậu là hung thủ rồi."
Omori Shoki nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, mặt đầy mỉa mai: "Cảnh sát? Nếu bọn họ giỏi như thế thật thì Ichiro đã không chết rồi.
Megure Juzo nhíu mày: "Ý cậu là gì?!"
Sato Miwako cũng tỏ vẻ không vui: "Cậu Omori, chẳng lẽ cậu quên là mình vừa bị cảnh sát chúng tôi bắt được sao?"
Omori Shoki nhìn hai người họ, rồi lại quay sang Hanada Saharuna và Matsuda Jinpei, cúi đầu cười nhạt: "Tôi cũng bất ngờ đấy, không ngờ cảnh sát vô dụng đó giờ lại có thể phá án nhanh như vậy.... Đúng là khiến tôi kinh ngạc."
Nói tới đây, anh ta đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt nhìn chằm chằm vào hội Hanada Saharuna: "Nhưng tại sao lúc Ichiro chạy đến cầu cứu các người lại không giúp cậu ấy?! Cậu ấy rõ ràng đã nói với các người mình bị đe doạ phải tiếp khách, nhưng sau khi biết cậu ấy là host thì các người lại phá lên cười rồi đuổi cậu ấy đi! Nói rằng cậu ấy vốn làm cái nghề này rồi, giờ lại chạy đến báo cảnh sát thì đúng là trò hề!
Chính các người đã dập tắt hy vọng cuối cùng của cậu ấy, nếu không thì cậu ấy đã không tự sát rồi!"
Các cảnh sát có mặt ở đây đều khẽ biến sắc, Hanada Saharuna ngơ ngác quay sang hỏi Takagi Wataru: "Tiền bối Takagi, chúng ta từng tiếp nhận vụ này sao?"
Takagi Wataru lắc đầu: "Đội 1 bọn mình chỉ phụ trách các vụ án hình sự nghiêm trọng thôi. Mấy vụ như đe dọa uy h**p thế này thường là nạn nhân báo cho cảnh sát địa phương, không thuộc thẩm quyền của chúng ta."
Megure Juzo mím chặt môi, ông không đùn đẩy trách nhiệm mà nhìn thẳng Omori Shoki nói: "Nếu chuyện này là thật thì hy vọng cậu có thể cung cấp thông tin của đồn cảnh sát đó cho chúng tôi. Tôi sẽ kiến nghị cấp trên tiến hành điều tra, nhất định sẽ trả lại công bằng cho cậu Ichiro! Xin hãy tin rằng không phải cảnh sát nào cũng như vậy, có rất nhiều đồng nghiệp của chúng tôi vẫn đang ngày đêm vất vả cống hiến, đổ máu và mồ hôi để bảo vệ người dân!"
Ông nhìn một lượt các thành viên của Đội 1, rồi một lần nữa nhấn mạnh: "Ít nhất thì cấp dưới của tôi vẫn luôn nỗ lực hết mình để bảo vệ người dân, hy vọng cậu có thể tin tưởng chúng tôi một lần nữa!"
Giọng của ông sang sảng đầy đanh thép, khiến cho lòng người chấn động, Omori Shoki mím chặt môi quay đi.
Sau đó, theo lệnh của Megure Juzo, Omori Shoki và hai nghi phạm còn lại được áp giải về đồn. Vụ án mạng ở host club chính thức đi đến hồi kết.
Megure Juzo và Sato Miwako dẫn người rời đi, những người khác ở lại để hoàn tất công tác kết thúc hiện trường. Đợi đến khi bọn họ khuất khỏi tầm mắt, Hanada Saharuna là người đầu tiên lên tiếng:
"Thế nào, công bố kết quả cuộc thi được chưa nhỉ?" Hanada Saharuna cười híp mắt.