Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 148

"Cậu Kuriyama, phiền cậu chú ý lời nói của mình chút! Nếu cứ tiếp tục nói năng vô căn cứ thế này thì cậu Amuro có thể kiện cậu tội phỉ báng đấy!" Thanh tra Megure cao giọng quát gã host tóc vàng đầy ác ý kia.

Sau khi gã mím môi quay đi, Megure Juzo nhìn sang nghi phạm cuối cùng: "Cậu Omori, cậu quay lại quán sau khi cậu Kuriyama rời đi, lúc đó đã là 2 giờ 51 phút rồi. Tại sao cậu lại quay về vào thời gian đó? Chẳng lẽ cậu cũng nhận được tin nhắn của nạn nhân sao?"

Anh chàng bartender với mái tóc ngắn đỏ rực lắc đầu: "Cái đó thì không, chỉ là lúc tôi gần về đến nhà mới phát hiện mình quên lấy ví và chìa khóa nhà, nên mới phải vội vàng quay lại."

Omori Shoki, 25 tuổi, nhân viên pha chế của quán host.

Sekiya Ryo đứng bên cạnh bổ sung: "Shoki là bartender của quán, mỗi ngày trước khi mở cửa đều phải đến quán sớm để chuẩn bị dụng cụ pha chế, cho nên cậu ấy mới có chìa khoá của tiệm."

Matsuda Jinpei nhướng mày: "Cậu nhớ lấy chìa khóa quán mà lại không nhớ cầm chìa khoá nhà à?"

Không phải là rất kỳ sao?

Thanh niên tóc đỏ Omori Shoki lắc đầu: "Tôi để chìa khóa quán với chìa khóa xe máy chung một chùm, bình thường đều nhét trong túi quần. Còn chìa khoá nhà và ví tiền thì để riêng trong tủ ở phòng nghỉ, hôm qua nhất thời lơ đễnh nên quên mất.... Nhưng mà đây cũng không phải lần đầu tiên, tôi quen rồi."

Sekiya Ryo lại một lần nữa xác nhận trước đây anh ta đúng là đã quên nhiều lần rồi.

Omori Shoki tiếp tục nói: "Lúc tôi quay lại thì thấy cửa chính không khoá, đèn cũng còn sáng nên nghĩ ông chủ vẫn chưa về nghỉ ngơi. Nhưng tôi không nghĩ nhiều, chỉ rẽ thẳng từ cửa lớn sảnh chính vào lối đi phụ để đến phòng nghỉ, lấy chìa khoá với ví tiền xong thì về luôn. Tôi không bước vào sảnh chính, cho nên cũng không biết lúc đó ông chủ đã chết hay chưa."

Nói rồi anh ta lại bổ sung thêm, cửa hàng này được chia thành hai tầng, tầng hai là nơi ở của ông chủ. Nạn nhân Andou Kazu đôi khi mất ngủ sẽ xuống tầng dưới uống rượu, cho nên việc đèn vẫn còn sáng cũng không khiến anh ta để tâm lắm. Hơn nữa lúc đó anh ta chỉ liếc nhìn sảnh chính một cái, chỗ nạn nhân ngã xuống lại vừa đúng là góc khuất, nên anh ta mới không phát hiện ra cái gì.

Nghe xong lời này của anh chàng tóc đỏ, thanh niên tóc vàng lập tức nổi đoá: "Ý cậu là sao hả? Cậu muốn nói là lúc cậu đến ông chủ đã gục rồi, cho nên tôi là người giết lão chứ gì?!"

"Tôi không nói vậy, tôi chỉ kể lại những gì mình nhìn thấy thôi." Chàng trai tóc đỏ đáp.

"Vừa nãy tôi đã nói rồi, lúc tôi rời đi lão đó vẫn còn sống nhăn răng, cậu lại nói chỗ lão nằm ở góc khuất nên không nhìn thấy gì, thế rõ ràng là định bảo lúc đó lão ấy chết rồi còn gì nữa?! Có khác nào chỉ thẳng vào mặt nói tôi là hung thủ không?" Thanh niên tóc vàng tức điên lên.

Càng nói càng tức, gã không nhịn được xông tới chỗ thanh niên tóc đỏ, túm lấy cổ áo anh ta gào ầm lên: "Tôi thấy cậu mới là hung thủ thì có! Lúc tôi rời đi Andou vẫn còn sống, cậu là người cuối cùng bước vào, chắc chắn là cậu đã giết Andou, sau đó đổ tội cho tôi!"

Nói rồi liền giơ nắm đấm lên định đánh chàng trai tóc đỏ. Anh chàng tóc đỏ ngày thường cũng hay tập luyện, làm sao có thể ngồi yên chịu trận. Anh ta lập tức bắt lấy nắm đấm của đối phương rồi đánh trả, hiện trường nhất thời trở nên vô cùng hỗn loạn.

Takagi Wataru thấy vậy vội vàng lao lên can ngăn, nhưng lại bị hai người đang đánh đến hăng say kia cho ăn mấy đấm. Hanada Saharuna không nhìn nổi nữa, đang định xông lên giúp một tay thì đã thấy Matsuda Jinpei và Amuro Tooru lao lên trước, mỗi người một tay khống chế gọn hai người kia.

Vụ án hôm nay thật sự là một mớ bòng bong, thanh tra Megure tức đến đau cả đầu, ông gầm lên ra lệnh cho Matsuda Jinpei và Amuro Tooru kéo hai người kia ra. Lại trực tiếp quát mắng hai nghi phạm nếu còn không hợp tác điều tra thì sẽ bắt hết cả lũ về đồn, lúc này hai người kia mới chịu yên phận.

Lời khai của ba nghi phạm cũng không hẳn là vô dụng, ít nhất thì từ lời của thanh niên tóc vàng top 2 có thể biết được Sekiya Ryo vào quán sau Amuro Tooru đã được loại trừ khỏi diện tình nghi.

Dù sao thì thanh niên tóc vàng cũng đã nói lúc gã đến nạn nhân vẫn còn sống, cho nên Sekiya Ryo tuyệt đối không thể là hung thủ. Vậy thì hung thủ chỉ còn lại host tóc vàng Kuriyama Yuu và bartender Omori Shoki.

Hai người bọn họ chắc chắn có một người đang nói dối.

Thanh tra Megure vừa ra lệnh, các thành viên của Đội 1 liền chia nhau ra khám xét quán và thi thể, hy vọng có thể tìm được bằng chứng phá giải vụ án.

Ngay khi Megure Juzo lệnh cho mọi người chia nhau ra tìm bằng chứng, Matsuda Jinpei đã đi thẳng đến bức tường trưng bày ảnh các host ở lối vào sảnh chính. Hanada Saharuna chú ý thấy hành động của anh, còn tưởng rằng vị đồng nghiệp có khả năng quan sát level max này của mình đã phát hiện ra gì đó, cho nên lập tức bám theo sau.

Ai mà ngờ sau khi Matsuda Jinpei đến trước tường ảnh lại ung dung móc điện thoại từ trong túi ra, chĩa thẳng vào bức tường ảnh mà chụp. Hanada Saharuna vèo một cái đã đứng ngay sau lưng anh, nhìn thấy Matsuda Jinpei đang chụp lại chính là ảnh của đầu bảng Amuro Tooru.

Trong ảnh là khung hình được mạ viền vàng óng ánh của Amuro Tooru, hơn nữa còn rất có tâm chụp luôn cả dòng giới thiệu đầy xấu hổ bên dưới: Top 1 – Baird, mỹ nam ngoại quốc dùng giọng nói gợi cảm như chim hót chữa lành trái tim bạn, vương tử điện hạ đến từ quần đảo Obalila ]

"??" Hanada Saharuna đầu đầy chấm hỏi: "....Matsuda, anh làm gì thế?"

Matsuda Jinpei nghe vậy thì quay đầu nhìn cô: "Tôi đang nghiên cứu sự phân bổ cấp bậc của các host trong quán. Đây rõ ràng là tường ảnh của host, nhưng một bartender như Omori Shoki lại có tên trên bảng xếp hạng, không phải lạ lắm sao?"

"Đúng là có chút kỳ lạ thật." Hanada Saharuna nhìn Omori Shoki xếp ở vị trí cuối cùng tượng trưng cho thành tích bét bảng, nhíu mày lại: "Trên đó ghi thành tích tháng này của anh ta là 0, nhưng nếu xét ngoại hình thì tôi thấy anh ta còn đẹp trai hơn cả top 2."

Dưới mái tóc đỏ rực là gương mặt với những đường nét sâu góc cạnh, trông có vẻ như mang dòng máu ngoại quốc. Kiểu đàn ông này chắc chắn có sức hút cực lớn đối với phụ nữ Nhật Bản vốn ưa chuộng người nước ngoài. Cứ cho là anh ta không biết ăn nói đi, thì chỉ cần ngồi im một chỗ thôi cũng đủ để thu hút không ít phụ nữ rồi. Huống hồ anh ta còn là bartender, chỉ cần trổ vài đường pha chế là cũng có thể khiến các cô gái có sở thích này mê như điếu đổ.

Có điều....

"Chuyện này thì liên quan gì đến việc anh chụp ảnh của Amuro Tooru?" Hanada Saharuna nheo mắt: "Nãy giờ tôi đã thấy lạ lắm rồi, anh cứ cười anh ta mãi, trông chẳng giống người dưng chút nào.... Hai người quen nhau à?"

Matsuda Jinpei thầm cảm thán một câu, con nhóc Hanada này mặc dù ngày thường lười chảy thây, nhưng thỉnh thoảng ở một vài khía cạnh lại đặc biệt nhạy bén. Nhưng mà tên Furuya kia đang làm một công việc nguy hiểm, nếu để người ngoài biết cậu ta là bạn thân của cảnh sát thì e là sẽ gây ra không ít phiền phức. Dù sao thì hai người bọn họ cũng là bạn học cùng trường cảnh sát, nếu bị điều tra sâu hơn thì chỉ sợ sẽ đào được không ít dấu vết.

Matsuda Jinpei chỉ mất một giây để nghĩ ra đối sách, anh quay đầu lại nở một nụ cười trêu chọc với Hanada Saharuna: "Sau vụ ở Poirot hồi trước thì có chạm mặt vài lần. Nhưng mà tên đó nghiêm túc quá, lại còn hay thích lên lớp dạy đời, tôi với hắn không hợp nhau được đâu.... Lần này hiếm lắm mới có dịp chứng kiến hắn vì điều tra mà trở thành top 1 của host club, một cái lịch sử đen thế này tất nhiên là tôi không thể bỏ qua rồi."

Anh vừa nói vừa cúi đầu, ghé sát vào tai cô thì thầm: "Tôi chụp lại mấy tấm, sau này nếu hắn mà còn lên lớp dạy đời trước mặt tôi nữa thì tôi sẽ lôi cái này ra để chế nhạo hắn. Tên đó chắc chắn sẽ nghẹn họng không nói được gì nữa cho xem.... Nhìn cái người lúc nào cũng đứng đắn nghiêm túc như vậy biến sắc chẳng phải rất thú vị à?"

Hanada Saharuna tròn mắt, không thể tin nổi nhìn Matsuda Jinpei: "Matsuda, anh là thiên tài sao?!"

Nói rồi cô nhanh chóng móc điện thoại ra, nhắm thẳng vào bức ảnh trên tường làm một chặp mười kiểu liên tiếp, còn nhét điện thoại vào tay Matsuda Jinpei bảo anh chụp giúp cô một tấm ảnh chung với Amuro Tooru, thậm chí còn không quên giơ hai ngón tay hình chữ V, nở nụ cười ngọt đến sâu cả răng.

Matsuda Jinpei nhìn mà phải lắc đầu cảm thán, con bé Hanada này đúng là học một biết mười, trò giỏi hơn thầy, cái trình độ vô liêm sỉ này đến cả anh cũng phải chào thua.

Đợi Matsuda Jinpei chụp xong rồi, Hanada Saharuna mới cầm lại điện thoại xem một lượt. Thấy tay nghề chụp ảnh của anh thế mà lại rất ổn, ngay cả đoạn giới thiệu đầy xấu hổ kia cũng chụp vào hết, đúng là quá hợp ý cô.

Hanada Saharuna hài lòng gật đầu: "Được rồi, bây giờ cứ tốc chiến tốc thắng phá xong vụ này cái đã. Tuy nạn nhân là một kẻ cặn bã, nhưng hung thủ thì vẫn phải bắt...."

Còn chưa nói dứt câu, cô đã cảm nhận được có một bàn tay đè lên vai mình, giọng nam quen thuộc từ phía sau vang lên: "Hai người đang làm cái gì vậy?"

Là Amuro Tooru!

Hanada Saharuna sợ tới mức vội vàng tắt phụt điện thoại, giật mình nhảy lên phía trước một bước rồi xoay đầu nhìn người vừa đến. Chỉ thấy tay của Amuro Tooru vẫn còn đặt trên vai Matsuda Jinpei, cái tay nổi đầy gân xanh kia nhìn là biết chắc chắn đang siết rất mạnh.

Thôi xong, bị chính chủ bắt quả tang rồi! Hanada Saharuna bắt đầu rén.

Thế nhưng Matsuda Jinpei lại bình tĩnh hơn cô nhiều, anh đủng đỉnh nhét điện thoại vào trong túi áo vest: "Chúng tôi chỉ đang thảo luận một điểm nghi vấn vừa phát hiện ra thôi, anh Amuro đến đúng lúc quá, bọn tôi vừa hay đang muốn hỏi anh đây."

Thấy Matsuda Jinpei bình thản như vậy, Hanada Saharuna lập tức được tiếp thêm dũng khí. Cô ưỡn thẳng lưng, nhét điện thoại vào túi rồi lớn tiếng nói: "Đúng thế! Hai chúng tôi phát hiện ra một chỗ kỳ lạ. Tại sao một bartender như Omori Shoki lại đứng cuối trong bảng xếp hạng host chứ?"

Amuro Tooru vừa chứng kiến toàn bộ hành vi của hai người giật giật trán liên hồi, suýt chút nữa bị sự vô sỉ của bạn thân và hậu bối làm cho tức đến biến dạng. Tên Matsuda này lúc mới nhận được tin thì đã vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy mặt anh đã phá lên cười như được mùa. Bây giờ lại còn dắt theo hậu bối đến chụp ảnh của anh, Hanada Saharuna vốn đã chẳng đứng đắn gì rồi, tên trời đánh này lại còn dắt díu tiếp tay cho cô nữa!

Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn hai người này chụp ảnh anh làm host lại là để sau này được dịp cười nhạo anh. Tuổi tác hai người cộng lại cũng gần nửa thế kỷ rồi đấy, có thể đừng trẻ con như vậy được không?!

Amuro Tooru nhìn hành động cất điện thoại của cả hai, thừa biết muốn bắt bọn họ xóa ảnh một cách đơn giản là điều không thể.

Vô số phương án lóe lên trong đầu, Amuro Tooru đột nhiên nở một nụ cười dịu dàng: "Về câu hỏi của hai người, thật ra thành tích của Omori Shoki đứng cuối bảng là vì cậu ấy vẫn chưa chính thức tiếp khách."

Anh tiếp tục bổ sung: "Bởi vì nạn nhân đã nâng phí môi giới lên quá cao, lại còn bị các host khác đồn thổi ra ngoài, các host trẻ tuổi đều không muốn đến đây làm việc, quán cứ mãi không có luồng gió mới, khách quen dần dần cũng cảm thấy nhàm chán.

Vì thế nạn nhân đành phải nghĩ ra một biện pháp dung hòa, để bartender của quán kiêm luôn cả vị trí host, cố gắng cầm cự qua giai đoạn này.... Bảng tên của bartender mới được treo lên ngày hôm qua thôi, hôm nay lại gặp phải chuyện ông chủ qua đời, cho nên đương nhiên là chưa có thành tích gì rồi."

Matsuda Jinpei và Hanada Saharuna gật đầu, sau đó vô cùng ăn ý, một người lách trái một người rẽ phải đi vòng qua người Amuro Tooru.

"Tôi đi xem lại thi thể chút." Matsuda Jinpei nói.

"Tôi vào phòng nghỉ kiểm tra xem sao." Hanada Saharuna nói.

Amuro Tooru nheo mắt lại, đột nhiên nói: "Trước đây nhóc Conan có nói với tôi, thanh tra Matsuda và thanh tra Hanada cùng lúc được điều đến Đội 1, biểu hiện của cả hai người đều vô cùng xuất sắc, là những tinh anh hiếm có."

Nói đến đây anh ra vẻ hồi tưởng: "Có điều Conan-kun lại nói tuy đã cùng hợp tác với cả hai vị, nhưng so với thanh tra Hanada thì thằng bé lại thích đi cùng thanh tra Matsuda hơn một chút. Nói rằng thanh tra Matsuda lúc nào cũng hiểu ý người khác rất nhanh, là cảnh sát ưu tú nhất mà thằng bé từng gặp.

À phải rồi, thằng bé còn nói thích thanh tra Matsuda nhất nữa thì phải. Đúng là con nít mà~"

Nói rồi anh dường như nhận ra mình vừa mới lỡ lời, vội vàng sửa miệng: "A, xin lỗi nhé, như thế cũng không có ý nói thanh tra Hanada không giỏi đâu. Chẳng qua chỉ là trẻ con nghĩ sao nói vậy thôi, tôi thấy thanh tra Hanada phá án cũng rất lợi hại, xin đừng để trong lòng."

Hanada Saharuna dừng bước, quay đầu nhìn Amuro Tooru với vẻ chẳng quan tâm: "Gì chứ, chỉ có thế thôi à? Tôi đời nào lại thèm để bụng mấy chuyện này.... Mặc dù tôi và Conan đã hợp tác 4 5 lần, lần nào cũng phá án xuất sắc, còn Matsuda chỉ mới chỉ gặp thằng nhóc đó 2 lần, mà lần ở tòa nhà Suzuki thì nó vẫn luôn kè kè bên tôi. Nhưng tôi cũng sẽ không vì thằng bé cảm thấy Matsuda giỏi hơn mà tức giận đâu...."

"Đợi đã Hanada...." Matsuda Jinpei trong nháy mắt nhận ra chiến thuật của bạn thân mình, vội vàng gọi Hanada Saharuna lại, định nhắc nhở cô tuyệt đối đừng dính cái bẫy khích tướng chia rẽ rẻ tiền này.

Hanada Saharuna cao giọng: "Ai mà thèm tức giận vì mấy lời nhận xét của một đứa con nít chứ! Conan-kun cũng chỉ là mắt – nhìn – không – tốt nên mới không biệt được ai là cảnh sát ưu tú nhất thôi. Tiêu chuẩn đánh giá của trẻ con cũng chỉ có vậy, nếu thằng nhóc đó cứ khăng khăng cho rằng cái tên – viết báo cáo còn không xong, không biết thương hoa tiếc ngọc, huấn luyện thì hành người ta thừa sống thiếu chết, suốt ngày đeo kính râm ra đường bị người dân tưởng nhầm thành phần tử bất hảo – là ưu tú nhất, thì tôi cũng đành chịu thôi chứ biết sao giờ!!"

"....." Gân xanh trên trán Matsuda Jinpei cộm lên, tức đến bật cười: "Ừ đấy! Rốt cuộc là cái người nào mà đến cả báo cáo cũng viết không ra hồn, cuối cùng chất đống nhiều quá nên chỉ biết khóc lóc ôm đùi cầu xin tôi thức đêm viết hộ hả? Chậc, chỉ có thể nói là thằng bé Conan kia đúng là một đứa trẻ thông minh biết nhìn thấu bản chất. Con cá mặn nào đó đừng có tranh giành nữa, ngoan ngoãn thừa nhận mình là số hai không phải tốt hơn sao?"

"Hở? Hoang tưởng quá độ cũng là một loại bệnh đấy! Thanh tra Matsuda, anh bệnh cũng không nhẹ đâu nhỉ?! Tôi có người quen ở bệnh viện Haido này, có cần tôi giới thiệu cho anh một bác sĩ tâm lý để khám thử không, chữa sớm ngày nào hay ngày ấy!" Hanada Saharuna xù lông.

"Thanh tra Hanada, cô chữa cái bệnh trì hoãn của mình trước đi thì sao?" Matsuda Jinpei nhướng mày.

"....." Nhìn hai người cãi nhau chí chóe, Amuro Tooru có một thoáng im lặng, hiệu quả tốt đến mức này chính anh cũng không ngờ tới.

Quan trọng nhất là, rõ ràng hai người họ đã nhận ra âm mưu của anh mà vẫn còn đâm đầu vào, e là ngày thường lúc làm việc cũng cãi nhau không ít. Nếu không thì sao có thể chọc trúng chỗ ngứa của đối phương một cách chính xác như vậy.

"Được rồi, được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa." Amuro Tooru đứng ra hòa giải, anh cười tủm tỉm đề nghị, "Nếu cả hai vị đều thấy không phục đối phương, hay là chúng ta lấy vụ án lần này ra thi đấu đi. Ai tìm ra hung thủ trước thì người đó chính là cảnh sát ưu tú nhất, thế nào?"

Anh chuyển chủ đề, nhìn hai người trước mặt nói: "Lúc nãy tôi thấy hai vị chụp ảnh của tôi, cho nên tôi cũng xin được tham gia cuộc thi này Nếu tôi tìm ra hung thủ trước hai người, hai người sẽ phải đồng ý với tôi một điều kiện." Nói đến đây, anh cười tủm tỉm, "Đương nhiên, nếu một trong hai người thắng thì những người còn lại cũng phải đồng ý với điều kiện của người thắng cuộc. Thế nào?"

"Hừ, Matsuda, bây giờ anh nhận thua vẫn còn kịp đấy?" Hanada Saharuna hừ cười một tiếng.

"Không, phải là cô nhận thua mới đúng." Matsuda Jinpei cười khẩy, "Thua rồi thì đừng có khóc nhè."

"Nếu mọi người đều không còn vấn đề gì, vậy thì tôi xin tuyên bố, cuộc thi chính thức bắt đầu!" Amuro Tooru nói.

Amuro Tooru vừa mới dứt lời, Hanada Saharuna và Matsuda Jinpei đã nhanh chóng lao về phía trước, bởi vì đi vội quá mà còn đâm sầm vào nhau.

"Làm gì thế hả!" Hanada Saharuna tức giận hô lên: "Anh đừng có mà dùng cái thủ đoạn rẻ tiền này để cản trở tôi phá án!"

"Chậc, cô cũng tự đánh giá cao mình quá!" Matsuda Jinpei kéo dài giọng.

Hai người cứ thế xô xô đẩy đẩy nhau mà đi, vừa ra khỏi tầm mắt Amuro Tooru, Hanada Saharuna đã ngay lập tức thay đổi sắc mặt, hạ giọng nói với Matsuda Jinpei: "Nói trước nhé, tôi muốn anh ta phải khen tôi từ đỉnh đầu đến móng chân, còn phải nói một nghìn lần thanh tra Hanada là cảnh sát xuất sắc nhất!"

"Chỉ thế thôi hả? Hanada, cô đúng là không có chí khí." Matsuda Jinpei cười khẩy, "Nhìn thấy cái sân khấu ở giữa sảnh kia không? Tôi bắt hắn diễn một màn bỏng mắt cho cô xem! Cái tên khốn đó lại muốn dùng trò khích bác đơn giản này để bắt chúng ta xóa ảnh, đúng là tưởng bở."

Hanada Saharuna và Matsuda Jinpei liếc nhau, đồng loạt nở nụ cười gian xảo.

Bình Luận (0)
Comment